Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại Lão Huyền Học Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Tích Công Đức Đã Rồi Tính Sau! - Phượng Cửu Khanh > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 66: Cậu… vui không?

 

Tối hôm đó, Lâm Phán xuất hiện trong ký túc xá, mặt mũi đầy hy vọng nhìn cô gái nhỏ đang ngồi trên ghế…

 

Phượng Cửu Khanh lạnh lùng lên tiếng: “Tôi không có yêu cầu gì khác. Sau này, bất kể ai bắt được cô, cô cũng phải nói không quen biết tôi… Làm được không?”

 

Lâm Phán quỳ xuống “bịch” một tiếng: “Cô yên tâm, tôi Lâm Phán lấy linh hồn thề, nếu nhắc đến cô, tôi sẽ hồn bay phách tán!”

 

Phượng Cửu Khanh giơ tay bắt quyết: “Triệu hồi! Quỷ vương Trân Châu!”

 

Lâm Phán nhìn Quỷ vương đột nhiên xuất hiện, căng thẳng nuốt nước bọt! Cô sau khi chết lang thang khắp nơi, gặp nhiều nhất cũng chỉ là lệ quỷ, bao giờ thấy Quỷ vương đâu!

 

Đây chính là một phương Quỷ vương đó…

 

Trân Châu ôm đùi Phượng Cửu Khanh, nhìn con quỷ nhỏ trước mặt, đôi mắt to long lanh: “Chị ơi, có phải động vào cô ta không?”

 

Lâm Phán lặng lẽ lùi lại. Phượng Cửu Khanh vỗ đầu Trân Châu nói: “Lát nữa em đi với cô ấy, tới chỗ cô ấy muốn đến, cho cô ấy một ít oán khí, rồi em về nhà!”

 

Trân Châu ngoan ngoãn gật đầu, đi tới nắm tay Lâm Phán: “Đi thôi, chị lớn…”

 

Lâm Phán cúi đầu thật sâu với mấy người. Cô biết mình đã đặt cược đúng…

 

“Cô ta báo thù xong rồi sẽ thế nào?” Ấm Áp nghĩ về kết cục của Lâm Phán, có chút đa sầu đa cảm…

 

Phượng Cửu Khanh lên giường nằm xuống: “Sẽ rất vui…”

 

Bên ngoài cửa sổ tầng 28 của một tòa nhà cao cấp ở kinh đô, Trân Châu lách mình vào trong nhà, nhìn căn phòng được trang trí xa hoa: “Là chỗ này sao?”

 

Hử? Trân Châu quay đầu lại phát hiện chị lớn kia vẫn còn ở ngoài cửa sổ chưa vào, nghi hoặc nhìn cô…

 

Lâm Phán cười khổ: “Tôi không vào được!”

 

Trân Châu nghĩ đến bản thân mình ngày trước, lòng hơi chua xót, đi tới bên cạnh Lâm Phán nắm lấy tay cô: “Chị lớn, chị phải cố gắng hấp thụ nha ~”

 

Vô tận oán khí từ đầu ngón tay Trân Châu truyền vào cơ thể Lâm Phán. Nhìn thân thể Lâm Phán dần ngưng tụ, oán khí trong cơ thể cô bùng nổ dữ dội!

 

Trân Châu buông tay Lâm Phán ra, nhìn trước mắt đã là lệ quỷ Lâm Phán, lắc lắc chiếc lục lạc trên đầu: “Em về nhà đây… Chúc chị lớn toại nguyện!”

 

Lâm Phán nhìn Quỷ vương rời đi, quay đầu lao vào trong nhà! Cô sẽ không phụ lòng những người đã giúp cô…

 

Trong điện thoại trên tay Trần Vượng đang nằm trên giường vang lên giọng nữ thanh lịch: “Hả?! Là vì thế sao? Thế sao anh không giải thích?”

 

Trần Vượng nét mặt hiện lên vẻ không đành lòng: “Dù sao cũng là vợ tôi, người cũng mất rồi, có thể cho cô ấy chút thể diện thì cho…”

 

“Anh Vượng, anh đúng là lòng dạ quá tốt… Là cô ta ngoại tình trước nên anh mới không nhịn được mà ra tay… Bây giờ mọi lỗi đều đổ lên đầu anh rồi!”

 

Giọng nữ phẫn nộ không bằng lòng truyền vào tai Trần Vượng!

 

Trần Vượng giấu đi sự đắc ý trong đáy mắt: “Người chết là lớn mà!”

 

“Không nói mấy chuyện này nữa, thứ bảy tuần này anh có thể đi cùng em giải khuây không?”

 

“Được chứ ~ Em phải tới đón anh nha ~” Giọng nữ thẹn thùng nghe khiến Trần Vượng ngứa ngáy trong lòng!

 

“Được ~ Thế em phải an ủi anh thật tốt đấy!” Trần Vượng cười đểu tắt điện thoại, miệng huýt sáo bước vào phòng tắm!

 

Trần Vượng nhìn mình trong gương, khóe môi nhếch lên: “Lâm Phán à Lâm Phán… không có em, lúc tay ngứa anh chẳng biết làm thế nào… Nhưng không sao… sắp rồi… sắp có người thay thế em rồi!”

 

Trần Vượng hất nước lên mặt, tiếng cười đắc ý không kìm được vang ra, phóng túng vọng lại trong phòng tắm…

 

“Hử?” Tay Trần Vượng đi lấy khăn chạm phải một thứ mềm mềm, nhầy nhầy, dính dính. Hắn dùng tay bóp mạnh, cũng không cảm nhận được là gì… Rồi rút tay về, định lau nước trên mặt!

 

Cảm giác nhầy nhầy trên tay truyền đến, Trần Vượng nheo mắt nhìn không rõ, mặc kệ lau một cái lên mặt…

 

Một lát sau, tay đột nhiên khựng lại trên mặt, Trần Vượng hít mạnh một hơi, mùi máu tanh nồng nặc xộc vào khoang mũi, xông thẳng lên não!

 

Lập tức sau lưng lạnh toát, cả người cứng đờ! Hắn chậm rãi bỏ tay trên mặt xuống, ngón tay bấu chặt vào bồn rửa mặt! Bỗng nhiên mở to mắt nhìn vào gương!

 

Nhìn thấy trên mặt mình trong gương không có gì, hắn từ từ đưa tay lên trước mắt, nhìn bàn tay sạch sẽ không một chút tạp chất, đột nhiên thở phào một hơi!

 

Trần Vượng lấy can đảm nhìn sang bên cạnh, thấy bên cạnh ngoài chiếc khăn ra chẳng có gì, tấm lưng căng cứng hoàn toàn thả lỏng!

 

Suýt thì hù chết hắn! Xem ra gần đây hắn thức đêm quá nhiều, nên sinh ra ảo giác!

 

Tuy nghĩ vậy, nhưng trong lòng Trần Vượng cũng có chút sợ hãi, vung tay xoay người nắm lấy tay nắm cửa, chuẩn bị đi ra!

 

“Cạch! Cạch!” Tay nắm cửa xoay loạn xạ nhưng không mở được! Trái tim Trần Vượng vừa đặt xuống lại nhảy lên! Không thể nào! Trùng hợp! Đều là trùng hợp!

 

Buông tay nắm cửa, lùi lại một bước, đạp mạnh một cước vào cửa! “Rầm” một tiếng, cửa bị đạp tung!

 

Trần Vượng nhanh chóng rời khỏi phòng tắm, cầm điện thoại trên giường gọi: “Alo! Tìm một thầy đạo sĩ đến đây! Bây giờ! Lập tức! Ngay!”

 

Tắt máy, xoay người bước vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa, ngón tay gõ lên đầu gối, cười khẩy!

 

Hắn không tin! Nếu thật sự là cô ta trở về, vậy thì hắn sẽ tiễn cô ta thêm một lần nữa!!

 

Làm người còn không có bản lĩnh, làm quỷ? Hừ…

 

Trần Vượng thả lỏng người dựa vào ghế sofa, nhắm mắt yên lặng chờ đợi…

 

“Lâm Phán?” Trần Vượng nhìn Lâm Phán đang đứng trước mặt, có chút không thể tin nổi. Lâm Phán bây giờ quá trẻ, quá sáng láng, giống… giống cô ta năm năm trước!

 

“Anh Vượng ~ sao bây giờ anh mới tới? Em đợi anh lâu lắm rồi ~” Lâm Phán trước mắt đầy mắt làm nũng, tới khoác tay hắn: “Đã hứa là sẽ tự tay nấu cơm cho em ăn mà ~ anh tới muộn nữa là em chết đói mất ~”

 

Trần Vượng hoàn hồn, nhìn Lâm Phán xinh đẹp động lòng người, nhẹ giọng dỗ dành: “Không phải tới rồi sao? Ngoan ~ em muốn ăn gì, anh Vượng nấu cho em!”

 

“Không phải nói là làm món gà cay anh giỏi nhất sao?” Lâm Phán đầy mắt mong chờ kéo Trần Vượng vào bếp: “Nhìn này! Nguyên liệu em đã chuẩn bị hết rồi…”

 

Trần Vượng thấy con gà trắng trên thớt, gật đầu, cầm con dao trên thớt chặt vào con gà… Phải rồi, lúc còn sống cô ấy thích nhất là ăn món gà cay do hắn làm…

 

“Anh Vượng ~” Lâm Phán u u lên tiếng…

 

Trần Vượng mặt đầy tươi cười không quay đầu: “Sao thế?”

 

Giọng Lâm Phán vang lên bên tai: “Lúc anh chặt em, tay cũng nhanh như vậy đấy…”

 

Bàn tay cầm dao của Trần Vượng cứng đờ, quay đầu nhìn Lâm Phán, chỉ thấy Lâm Phán mặt đầy máu tươi, nghiêng đầu mỉm cười nhìn hắn!

 

“Anh không giết được em đâu! Em sẽ mãi mãi đi theo anh…” Bàn tay đầy máu của Lâm Phán vuốt lên mặt Trần Vượng: “Anh, vui không?”

 

Trần Vượng giật mình tỉnh lại, giơ con dao trong tay chém về phía Lâm Phán!

 

“Con đĩ! Dù ở đâu tao cũng chém chết mày!”

 

Con dao trong tay chém liên tiếp lên người Lâm Phán, nghe tiếng Lâm Phán kêu thảm thiết đau đớn, trên mặt Trần Vượng treo nụ cười điên cuồng, trong mắt đầy sự cuồng loạn!

 

Tay đưa dao xuống, nhìn ruột Lâm Phán vương vãi trên mặt đất, máu chảy đầy sàn! “Đừng sợ! Phán Phán, anh yêu em nhất!”

 

Nói xong, hắn ngồi xổm xuống vuốt ve khuôn mặt đầy máu của Lâm Phán, nhìn đôi mắt hạnh xinh đẹp kia! “Đôi mắt em phải luôn nhìn anh, anh lấy nó ra cho em nhé?”

 

Mặc kệ ánh mắt đầy tuyệt vọng và hận thù của Lâm Phán, hắn giơ tay ấn lên đôi mắt xinh đẹp ấy!

 

“A!!!!!!!!!!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích