Cả căn phòng phảng phất một mùi... trẻ con nồng đậm. Sờ vào mép bàn, nơi được dán một thứ vật liệu mềm mại không rõ chất liệu để đề phòng cô va đầu, Diêu Tư giật giật khóe miệng. Xem ra Diêm Hiên quyết tâm nuôi cô như trẻ nhỏ rồi.
Cô ngồi thẳng xuống chiếc ghế được thiết kế hình con thỏ, thở dài một hơi. Bắt đầu tiêu hóa những thông tin Diêm Hiên đã phổ cập cho cô trên đường.
Đại khái cô đã hiểu được một chút, cái thế giới liên sao này có lẽ không giống với thời đại công nghệ cao mà cô từng tưởng tượng.
Chương 12: Ngôi trường khai sáng
Diêu Tư đến Hồng tinh đã được mấy ngày, cô chỉ gặp Diêm Hiên đúng một lần vào hôm qua, khi anh dẫn theo một Huyết tộc trông như bác sĩ đến lấy mẫu, kiểm tra huyết thống của cô. Đến khi anh lại xuất hiện trước mặt cô, thì đã là ngày thứ năm cô đặt chân đến Hồng tinh.
“Bảo bảo, không phải con muốn học hỏi sao?” Diêm Hiên vỗ nhẹ vai cô, “Hôm nay thúc thúc đưa con đến trường làm quen với mấy người bạn mới nhé?”
Trường học! Mắt Diêu Tư sáng rực lên.
Không ngờ thời đại liên sao cũng có giáo dục bắt buộc. Là một kẻ mù chữ, bảo bảo tỏ vẻ cái này nhất định phải có, đúng là cần đến trường bổ sung kiến thức thường thức.
“Cảm ơn thúc thúc Diêm.”
Diêm Hiên cười mãn nguyện, tỏ vẻ tán thưởng thái độ chăm chỉ hiếu học của cô, cũng không chậm trễ, nắm tay cô bước ra ngoài. So với lần trước đến Hồng tinh, kiểu ngự kiếm phi hành ngầu lòi kia, lần này Diêm Hiên chọn một công cụ công nghệ cao gần gũi hơn.
Anh đưa cô đến bên cạnh một con đường trông giống đường cái, bảo cô cùng đứng lên một dấu thập trắng. Vừa đứng vững, dấu thập dưới đất liền sáng lên, mơ hồ còn nghe thấy tiếng gì đó đang vận hành. Cả mặt đất rung chuyển, mảnh đất rộng chừng hai mét dưới chân họ đột nhiên nâng lên, giống như thang máy, rồi di chuyển về phía trước, chỉ có điều tốc độ nhanh hơn nhiều, trông cứ như mặt đất tự mình tiến về trước vậy.
Đúng là công nghệ cao của tương lai.
Diêu Tư còn chưa kịp cảm thán, họ đã rẽ vào khu phố. Lúc này cô mới thấy ven đường còn rất nhiều người khác, cũng giống họ, chỉ là di chuyển theo những hướng khác nhau. Không biết có phải cố ý để cô hiểu thêm về hành tinh này không, so với tốc độ nhanh như ánh sáng của những dòng người khác, tốc độ của họ đúng là rùa bò. Diêm Hiên vừa đi vừa giới thiệu đủ thứ cho cô.
Đây là sảnh thị chính, kia là trạm kiểm tra, phía bên kia là cảng liên sao gì đó... Gần như giới thiệu rõ mọi thứ họ gặp trên đường. Diêu Tư càng nghe càng thấy thần kỳ, mãi đến lúc này cô mới có một hình dung mơ hồ về thế giới liên sao hoàn toàn khác với phim khoa học viễn tưởng. Nhìn từng dãy kiến trúc kỳ lạ vượt xa trí tưởng tượng lướt qua, cô từ kinh ngạc ban đầu, đến sau đó kinh ngạc mãi... thành quen luôn!
Dù sao cũng không hiểu nổi. ╮(╯﹏╰)╭
Cho đến khi một tòa lâu đài màu xanh khổng lồ lơ lửng giữa không trung xuất hiện trong tầm mắt. Khác hẳn với những kiến trúc kỳ dị khác, tòa lâu đài này phủ đầy thực vật xanh, kiểu nhà cũng là kiểu nhà cao tầng nhỏ quen thuộc của Trái Đất.
“Đó là nơi nào vậy?” Không biết có phải vì phong cách quen thuộc không, mà ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy nơi này mang lại cho cô một cảm giác thân thiết kỳ lạ, khiến cô không nhịn được muốn đến xem thử.
Diêm Hiên nhìn theo hướng cô chỉ, “Đó là Huyền Anh điện, nơi bệ hạ đang ngủ say.”
Bệ hạ?
Diêu Tư sững người. Huyết tộc chẳng phải đã bước vào thời đại liên sao tự do dân chủ từ lâu rồi sao? Lẽ nào vẫn còn giữ chế độ quân chủ lập hiến! Cô đang định tìm hiểu thêm, thì mặt đất đang bay bỗng dừng lại.
“Đến rồi!” Diêm Hiên sải chân bước ra khỏi mặt đường.
Diêu Tư đành nén nghi vấn trong lòng. Thôi kệ, dù sao những kiến thức này cô chắc chắn sẽ được học ở trường, về kiến thức liên sao cô còn phải học lại từ đầu. Thế là cô đi theo anh ra ngoài, cùng Diêm Hiên dừng lại trước một cánh cổng lớn.
Cô vô thức ngẩng đầu nhìn tên trường, lập tức đứng sững tại chỗ.
Khóe miệng giật giật, chỉ cảm thấy trong lòng có một vạn con *** gào thét lao qua.
Chỉ thấy trên đó viết bảy chữ đỏ rực.
——Nhà trẻ Hoàng gia Huyết tộc!
Diêu Tư lập tức có cảm giác muốn ném bằng tốt nghiệp đại học vào mặt Diêm Hiên. Cái gọi là bắt đầu lại từ đầu này, cũng quá đáng quá rồi! Cho dù cô chỉ là một kẻ mù chữ thuần túy, nhưng ít nhất cũng đủ tư cách vào lớp một, đưa thẳng cô vào nhà trẻ là cái quỷ gì?
“Bộ trưởng Diêm, ngài đến rồi.” Một người phụ nữ trông khoảng bốn năm mươi tuổi bước ra từ trong cổng, rất khách khí đón tiếp. Bà nghiêng đầu nhìn cô một cái, lập tức nở nụ cười dịu dàng đến mức nhỏ ra nước, hơi nghiêng người, “Đây chính là bảo bảo hôm nay nhập học phải không?”
“Đúng vậy, hiệu trưởng Uất.” Diêm Hiên lùi một bước, để bà tiến lên, “Đây chính là người vừa được đón từ trạm không gian 333 về.”
“Bảo bảo chào con.” Vẻ mặt hiệu trưởng Uất càng dịu dàng hơn, lại gần thêm chút, đưa tay xoa đầu cô, dùng giọng điệu rõ ràng cao hơn vài tông giới thiệu, “Cô họ Uất, bảo bảo gọi cô là cô Uất là được rồi.”
Diêu Tư đầy vạch đen, cái giọng điệu dành riêng cho trẻ nhỏ đầy xấu hổ này...
Cô trực tiếp đưa tay nắm lấy tay đối phương đang định đưa lên đầu mình, bắt tay một cái, “Chào cô, hiệu trưởng Uất, rất vui được gặp cô, cháu tên Diêu Tư.” Nhất định phải sửa lại, không thì cô thật sự sẽ bị coi là bảo bảo mất.
Uất Tĩnh sững người, như bị phản ứng của cô làm cho kinh ngạc, quay đầu nhìn Diêm Hiên đầy nghi hoặc.
“Có thể là tỉnh dậy quá sớm, một phần ký ức gen của cô bé chưa phai đi.” Diêm Hiên giải thích.
Hiệu trưởng Uất bừng tỉnh, chỉ là ánh mắt nhìn cô đột nhiên tràn đầy thương hại, như thể giây sau sẽ khóc đến nơi, “Đứa trẻ đáng thương thật, bộ trưởng, chuyện này ngài phải hỏi cho rõ trạm không gian, nhất định phải cho chúng tôi một lời giải thích.”
“Yên tâm, đã giải quyết rồi.” Diêm Hiên cười híp cả mắt.
Diêu Tư không nhịn được thầm thắp cho ai đó một ngọn nến trong lòng. Anh Lục, em đã cố hết sức rồi!
“Kết quả kiểm tra huyết thống của cô bé vẫn chưa có.” Diêm Hiên tiếp tục giải thích tình hình với hiệu trưởng Uất, “Tất cả tài liệu của những người Huyết tộc ngủ say, đặc biệt là những người dẫn dắt có ấu tể ngủ say, đều đã tra qua, tạm thời vẫn chưa phát hiện người dẫn dắt của cô bé là ai, nên có thể cần thêm vài ngày. Thời gian này làm phiền hiệu trưởng rồi.”
