Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sau Tận Thế Vạn Năm, Ta Trở Thành Nữ Vương Huyết Tộc > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37 có bản audio.

Mọi người im lặng đồng loạt thắp cho vị điện hạ mới một cây nến!

 

"Các ngươi thấy... chúng ta có nên đi nhắc bệ hạ một chút không?"

 

"Ai đi?"

 

"..."

 

Trong nháy mắt, cả phòng họp im phăng phắc.

 

Chương 29: Bệ hạ, xin hãy tỉnh táo

 

Đột nhiên có thêm một người cha là cảm giác gì? Diêu Tư thấy đó là cảm giác muốn chết.

 

"Cái kia... cha... phụ thân! Con khỏe lắm, không có bệnh mộng du gì đâu."

 

"Ừ."

 

"Con từ nhỏ đã là cô nhi, quen một mình rồi, cũng không sợ tối."

 

"Ừ."

 

"Con tuy là ấu tể của Huyết tộc, nhưng con là người trưởng thành của Lam tinh."

 

"Ừ."

 

"Vậy..." Cô hít sâu một hơi, "cha có thể đừng đứng mãi ở đầu giường nhìn con ngủ được không?" Mỗi lần tỉnh dậy đều thấy có người đứng nhìn mình, rất đáng sợ có được không?

 

Mà nhìn còn nhìn suốt cả đêm, mặc kệ cô lễ phép mời ra ngoài thế nào, quay đầu ông lại tự vào. "Cha không mệt sao?"

 

Ông lắc đầu.

 

Cha không mệt, nhưng con mệt a!

 

"Ta vừa mới ngủ say hai trăm năm." Ông chậm rãi trả lời. Vất vả lắm mới tìm được ấu tể, ông không phải sợ mất sao?

 

Khóe miệng Diêu Tư giật một cái, con còn ngủ chết cả một hành tinh đây!

 

"Đói rồi?" Ông đưa tay xoa đầu cô, đổi chủ đề. Rõ ràng trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng thần sắc lại dịu dàng như đang đối xử với một món đồ dễ vỡ.

 

Diêu Tư đang đầy bụng tức giận, lập tức tắt lửa, nhìn ra ngoài trời đã sáng hẳn, thôi được, vẫn là ăn cơm quan trọng hơn.

 

Nhanh chóng rửa mặt, cô theo ông xuống lầu ăn cơm. Diêu Tư ngồi xuống ghế, hôm qua về quá muộn nên cô không để ý. Bây giờ mới bắt đầu quan sát căn nhà của ông bố rẻ tiền này. Bất kể là căn phòng Diêm Hiên sắp xếp cho cô ở trước kia, hay nơi cô ở sau này, so với những ngôi nhà đầy công nghệ cao, nơi đây lại ngoài dự đoán — cổ điển.

 

Bàn ghế, ghế đẩu, sofa, bàn trà, tủ tivi, mỗi thứ trong mắt cô đều rất bình thường, bình thường đến mức cô tưởng mình đã trở về Lam tinh trước kia. Mỗi món đồ bày biện đều là vật dụng phổ biến nhất của thời đại cô.

 

"Nơi này..." Diêu Tư ngẩn người.

 

"Ta nghĩ những thứ này... con có thể quen hơn." Mộ Huyền vừa nói vừa đưa một bát tiết canh tới. Trực tiếp bỏ qua chuyện tối qua ông đã hồi tưởng cả đêm về cảnh sinh hoạt ở Lam tinh.

 

"Cảm ơn." Thì ra là vì cô mà đặc biệt thay đổi, cô từ nhỏ đã là cô nhi, chưa từng có ai làm những điều này vì cô. Diêu Tư bỗng thấy có luồng khí ấm áp trào lên trong lòng, mũi hơi cay, không nhịn được nảy ra ý nghĩ có lẽ có một ông bố rẻ tiền cũng không tệ, chỉ là...

 

"Cha có thể đừng dùng ấm trà đựng tiết canh không?"

 

"..." Tay Mộ Huyền cứng đờ, ấm trà? Lẽ nào ông nhớ nhầm?

 

"Còn đó là bàn trà chứ không phải đồ trang trí, sao lại dựng ở giữa?"

 

"..."

 

"Con không nhìn nhầm thì đó là tủ giày đúng không, sao lại để bao nhiêu sách thế, không thấy hơi lệch à?"

 

"..."

 

"Cái bàn ăn này là bàn học đúng không? Còn có ngăn kéo để bàn phím nữa này."

 

"..."

 

Ai đó rất muốn bồi dưỡng tình cảm với con cháu, bị tổn thương một vạn điểm. Thời gian quá lâu, đã quên cách dùng đúng của đồ cổ thì phải làm sao? Gấp, cầu trực tuyến!

 

Nhất thời cả phòng ăn im lặng kỳ dị.

 

Mãi đến khi chuông cửa vang lên...

 

Ai đó mới như trút được gánh nặng, bình tĩnh đặt ấm trà trong tay xuống, đi ra cửa, bước chân nhẹ nhàng như đang chạy trốn điều gì.

 

Mà Tứ trưởng lão, người sáng sớm tiễn Khuất Trạch rời Hồng tinh, lại vội vàng tới khuyên bệ hạ giữ lý trí, lại thua trong cuộc rút thăm, vừa ngẩng đầu đã thấy bệ hạ nhà mình với sắc mặt rõ ràng không tốt lắm.

 

(⊙_⊙)

 

Bệ hạ lại đích thân mở cửa cho ông, không lẽ đã phát hiện mục đích của ông, cảnh cáo trước? Ông lập tức thấy chân mềm nhũn, suýt nữa quay đầu chạy về trưởng lão viện.

 

"Bệ... bệ... bệ hạ!"

 

"Có việc?" Mộ Huyền điều chỉnh cảm xúc, lập tức khôi phục gương mặt băng sơn vạn năm không đổi, hàn khí không tự chủ tỏa ra.

 

Chân Tứ trưởng lão run càng dữ, "Không không không... không phải, không có việc gì lớn." Quả nhiên là phát hiện rồi! Nhất định là phát hiện rồi!

 

"Ơ, sao ngươi lại tới?" Diêu Tư bưng bát nhìn ra cửa, đi tới, nghĩ nửa ngày lại không nhớ nổi tên đối phương, "Ta nhớ ngươi là Nhị... Tam... Tứ trưởng lão, hay là... Ngũ trưởng lão nhỉ?"

 

"Điện hạ..." Cô còn chưa nói xong, Tứ trưởng lão đã kích động đầy mặt, trong mắt lấp lánh, lập tức mở 'chế độ fan cuồng thật sự', "Chỉ gặp một lần, điện hạ lại còn nhớ ta là Tứ trưởng lão, ta cảm động quá!"

 

"..."

 

Diêu Tư hơi lúng túng đặt bát trong tay xuống, cô thật sự không nhớ, chỉ trách mấy vị trưởng lão này quá nhiều, mới mấy ngày, cô còn chưa nhận mặt hết, "Sao ngươi tới sớm thế, chẳng lẽ... nhà đã sửa xong?" Phản ứng đầu tiên của cô là vì chuyện căn nhà.

 

"Nhà?" Tứ trưởng lão sững người, mặt mày mơ hồ, nửa ngày sau như nghĩ ra điều gì, ánh mắt nhìn cô đầy thương hại. Điện hạ đây là đang ám chỉ... muốn rời khỏi Huyền Anh điện sao? Ông biết ngay, điện hạ quả nhiên bị ép buộc, đây là đang cầu cứu ông.

 

Là một trưởng lão đủ tư cách, ông tuyệt đối không thể phụ lòng tin của điện hạ, càng có nghĩa vụ nhắc bệ hạ không thể lún sâu thêm.

 

Ông hít sâu một hơi, tiến lên một bước định cứu người, "Điện hạ, ta đúng là tới thông báo..."

 

Chưa nói hết câu, lại cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, cả người bị xách trở lại, vừa ngẩng đầu đã đâm vào đôi mắt lạnh như muốn rơi băng, từng chữ như kiếm đâm thẳng vào tim, "Có việc thì đứng đây nói!" Đây là ấu tể nhà ta, ngươi lại gần thế làm gì?

 

Chân Tứ trưởng lão run lên, dũng khí vừa mới gom được lập tức xẹp sạch.

 

Mà ai đó hoàn toàn không tự biết, sau khi chê bai xách người xong, còn không quên quay đầu dặn ấu tể nhà mình một câu, "Ăn hết bữa sáng, đừng lãng phí."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi