“Hắc hắc hắc… lại còn có kẻ tự dâng tới cửa.” Bỗng một giọng nói âm lạnh vang lên trong hang.
Giọng nói vô cùng trầm thấp, như thể từ trong xương tủy đã thấm đẫm khí tức âm hàn, quan trọng là nàng hoàn toàn không biết giọng nói đó phát ra từ đâu.
Nàng không nhịn được giơ móng vuốt lên chào một tiếng, “Hi~” rồi nhìn quanh bốn phía, nhưng chỉ thấy một vùng tối mờ, bên tai là tiếng tí tách của thứ gì đó nhỏ giọt xuống đất.
“Sao lại là một phàm nhân không có linh khí.” Giọng nói kia lại cất lên, trong lời tràn đầy vẻ chán ghét. Bỗng phía trước bước ra một bóng người màu tối, nhìn không cao nhưng cực kỳ gầy, bàn tay bên hông có thể thấy rõ hình dạng xương cốt, trên người khoác một chiếc áo dài che kín đầu, không nhìn rõ dung mạo.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn xuất hiện, nàng chỉ cảm thấy một mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt, khiến nàng suýt nôn ra.
“Xin chào, cho hỏi…” Nàng định hỏi thử cái gọi là phần thưởng kia là gì.
Nhưng người nọ lại đột nhiên hừ lạnh một tiếng, như thể hoàn toàn không để nàng vào mắt, “Thôi bỏ đi, không có linh khí lại càng tốt, thêm một hồn cho ta luyện phiên. Gặp được bổn tọa coi như ngươi xui xẻo.”
Nói đoạn, không biết hắn lấy từ đâu ra một lá cờ phiên, ném lên trên, lập tức trong hang cuồng phong nổi dậy, như thể toàn bộ hàn khí đều bị cuốn lên, lao về phía giữa lá cờ, ngay cả nàng cũng bị gió thổi lảo đảo tiến lên hai bước.
“Khoan đã!” Tình huống gì thế này, “Ta là…” tới nhận đại lễ bao mà!
“Mạng nhỏ của ngươi, bổn tọa nhận rồi.” Người nọ bỗng cười âm hiểm một tiếng, âm phong trong hang lập tức càng mạnh hơn.
Diêu Tư chỉ cảm thấy bốn phía đột nhiên lạnh buốt, cảm giác giống như lúc ở Ma vực lại ùa về, dường như có thứ gì đó đang từng nhịp đập vào thân thể nàng, như muốn kéo thứ gì đó ra ngoài.
Diêu Tư đột ngột mở to mắt, lúc này mới chậm chạp hiểu ra.
Kẻ này… không phải là dân bản địa chứ?
Đậu xanh!
“Hử?” Người nọ sững lại một chút, ngay cả gió xung quanh cũng ngừng lại trong chốc lát, “Ngươi lại có thể chống lại đòn tấn công của Thực Hồn Cương Phong.” Hắn bỗng hưng phấn hẳn lên, mở to mắt, bên trong lờ mờ lóe ánh đỏ, nhìn có chút đáng sợ, “Tốt quá, lại có thể gặp được thần thức ngưng thực như vậy, chỉ cần hấp thu hồn phách của ngươi là Thực Hồn Phiên của ta sẽ luyện thành, ha ha ha ha ha!”
“Thực Hồn!” Cái gì? Có cần chơi lớn vậy không? Đại lễ bao thăng cấp đâu? Cái này khác với thỏa thuận mà!
Người nọ đột nhiên giơ tay lên, không biết làm mấy động tác gì, lá cờ phiên đang lơ lửng giữa không trung bỗng đỏ rực sáng lên, soi sáng toàn bộ hang đá. Một luồng hút khổng lồ từ trong đó tràn ra.
Diêu Tư chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, thứ ý thức vốn không cách nào phóng ra được, lại đột nhiên trở nên bất ổn, lơ lửng như muốn thoát khỏi thân thể, chui vào lá cờ phiên kia.
Nàng lạnh cả lòng, đột nhiên hiểu ra.
Đậu xanh! Đây không phải là cái phần thưởng quỷ quái kia chứ? Vì ý thức không thể phóng ra ngoài, nên mới để dân bản địa cưỡng ép kéo ra?
Làm vậy vài lần, đúng là có thể khiến ý thức quen với cảm giác phóng ra, nhưng mấu chốt là…
Lần này ý thức ra rồi, làm sao quay về được?
Kẻ này rõ ràng là dân bản địa, không phải NPC của Tiên tộc, thu ý thức của nàng rồi, có thả về mới lạ!
Phần thưởng này hố quá rồi! Đập đầu!
Quả nhiên không thể tin quảng cáo của Tiên tộc, hơn nữa còn là miễn phí.
Thảm rồi, thảm rồi!
Diêu Tư lần này hối hận đến tím ruột, nàng quá xúc động, vừa rồi không nên một mình xông vào, giờ quả nhiên chơi quá trớn, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
Nàng cắn răng, cố gắng giữ tỉnh táo, áp chế ý thức đang muốn thoát khỏi thân thể, đồng thời chậm rãi lùi ra ngoài.
“Muốn chạy?” Người nọ lại phát hiện hành động của nàng trước một bước, hắn hừ lạnh một tiếng, “Nguyên liệu luyện khí quan trọng như vậy, sao có thể để ngươi chạy.” Hắn đột nhiên kết ấn hai tay, niệm một câu gì đó.
Một luồng sáng lập tức đánh về phía nàng, nàng chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, bước chân lập tức nặng gấp trăm ngàn lần, cả người bị định trụ.
Diêu Tư trong lòng mừng rỡ, suýt nữa thì cảm tạ tổ tông tám đời của hắn, cuối cùng cũng dùng dị năng rồi!
Quả nhiên giây lát sau, trong cơ thể nàng dâng lên một luồng năng lượng quen thuộc, vừa vặn trái ngược với khí tức âm lạnh xung quanh, nóng hổi tràn khắp toàn thân, lập tức xua tan hàn ý trong người, đôi chân vừa nặng như đeo chì, giờ nhẹ nhàng đến khó tin, trong cơ thể tràn đầy sức lực vô tận.
Nàng chỉ nhấc chân một cái, cả người như mũi tên rời dây cung lao ra khỏi sự trói buộc của đối phương, thân hình như tàn ảnh lướt qua trong hang, một đường xông thẳng về phía trước, trong hang chỉ thấy vút một cái…
Nàng đâm sầm vào vách đá!
Mẹ nó!
“Đau chết lão nương rồi…” Nàng ôm đầu ngồi xổm xuống, đưa tay sờ thử, quả nhiên một cục u to như cái bát.
Sao lại là dị năng tốc độ vào lúc này chứ! Vì vừa rồi bị định thân, nên ngược lại chính là tốc độ sao? Đối với Huyết tộc vốn có tố chất thân thể cứng rắn, dị năng gà mờ này có tác dụng quái gì! Mấu chốt là nàng còn chưa quen.
“Quả nhiên có chút bản lĩnh!” Người nọ dường như sững lại, hừ lạnh một tiếng, “Xem ngươi chạy được đến đâu.” Hắn đột nhiên vung tay, lập tức trong toàn bộ hang động xuất hiện từng thanh linh kiếm màu đen, một tràng xoảng xoảng vang lên, những thanh kiếm như mọc mắt, lao thẳng về phía nàng đâm xuống.
Diêu Tư trong lòng căng thẳng, dựa vào tốc độ đột nhiên tăng gấp trăm lần, né tránh trong hang. Thân hình lại hóa thành một đạo tàn ảnh.
Linh kiếm như thể vô tận, đuổi theo sau mông nàng rơi xuống ào ào, nàng chỉ có thể dùng dị năng tốc độ chưa quen, không ngừng đổi hướng, nhảy nhót né tránh.
Kiếm tới bên trái, nàng liền né sang phải, tiện tay đấm người ở giữa một cái — rồi đâm vào vách đá!
Ôi! Á…
Kiếm tới bên phải, nàng liền né ra trước, tiện tay đấm người ở giữa một cái — rồi đâm vào vách đá!
Ôi! Á…
Kiếm tới phía trước, nàng liền né ra sau, tiện tay đấm người ở giữa một cái — rồi đâm vào vách đá!
Ôi! Á…
Trong chốc lát, cả hang động đều vang lên tiếng bốp bốp và thùng thùng, mười phút sau, trên đầu Diêu Tư đã sưng lên từng cục một, cứ thế này nữa, chắc phải đâm thành một Thích Ca Mâu Ni mất.
