Chương 8: Lục soát kho riêng của Nhan thừa tướng, dạy dỗ đứa con trai cưng của Nhan thừa tướng
Nhan Hy dừng chân tại chỗ một lát, thì có một bà quản sự dẫn theo mấy người hầu hớt hải chạy tới.
“Gặp qua đại tiểu thư, không biết có gì phân phó?” Bà quản sự Trương cười híp mắt hành lễ với Nhan Hy.
“Thu dọn Thanh Đằng Uyển cho ta, để phòng Trần thị ở Thanh Phong Uyển này hưởng thụ thật tốt.”
Thanh Đằng Uyển là chính viện, vốn là nơi ở của đương gia chủ mẫu Lâm Thanh Nguyệt, là viện tốt nhất phủ Nhan, nhưng chín năm trước đã bị thừa tướng ban cho phòng tam phu nhân Trần thị.
Nhan Hy chưa bao giờ là người chịu thiệt thòi cho bản thân, mạt thế sắp đến rồi, đương nhiên là hưởng thụ được ngày nào hay ngày đó.
Bà quản sự Trương lập tức vỗ đùi cam đoan: “Ôi chao, đại tiểu thư cứ yên tâm, cho lão bà tử nửa canh giờ, nhất định sẽ dọn dẹp Thanh Đằng Uyển trong ngoài sạch sẽ cho người. Lão bà tử xin lui xuống làm việc đây.”
“Đi đi.”
Thấy người biết điều, khóe miệng Nhan Hy nhếch lên. Nàng không quan tâm những người này có mấy phần chân tâm thần phục mình, chỉ cần khoảng thời gian này đều ngoan ngoãn nằm im là được.
Nhìn mấy chùm chìa khóa trong tay, khóe miệng Nhan Hy cong lên càng lớn.
Muốn nằm dài thoải mái trong mạt thế, thì phải có vật tư dùng không hết làm hậu thuẫn, trước hết phải có tiền mới mua được vật tư.
Nhan Hy không có tiền, nhưng Nhan thừa tướng có.
Trong tiểu thuyết, Nhan thừa tướng mười năm nay vơ vét không ít vàng bạc châu báu, mà còn vô cùng xảo trá, như con thỏ có ba hang, chia của cải giấu ở mấy nơi trong ngoài phủ, chỉ lo có ngày bị người ta vơ sạch.
Bây giờ, số tiền lớn đó là của nàng.
Chính viện, thư phòng.
Nhan Hy một đường tránh người, thuận lợi tiến vào thư phòng của Nhan thừa tướng.
Cửa ngầm còn thiết lập ba cơ quan, đáng tiếc những cơ quan này căn bản không làm khó được Nhan Hy – kẻ đã đọc nguyên tác tiểu thuyết.
Mở cửa ngầm, thắp đèn dầu, căn phòng tối om le lói trong ánh nến vàng vọt.
Căn phòng rộng lớn bày chỉnh tề rất nhiều rương lớn, trên kệ dựa tường bày đủ loại đồ sứ, ngọc khí quý giá, lấp lánh suýt nữa làm chói mắt Nhan Hy.
Tiện tay mở cái rương gần nhất, ánh vàng rực rỡ phản chiếu vào mắt Nhan Hy.
Trong sách chỉ nhắc đến Nhan thừa tướng – tên quan tham này rất hám của, số tiền của hắn vơ vét được bao năm cộng lại đủ sánh ngang một nước.
Nhan Hy thật không ngờ, chỉ riêng một kho riêng này, vàng bạc tiền của cộng lại đã lên đến hàng triệu.
Nhìn cả căn phòng đầy tiền của khổng lồ, Nhan Hy bỗng thấy đau lòng, xin hỏi nhìn thấy được sờ được mà không lấy đi được là trải nghiệm gì?
Mật thất này tổng cộng hơn bảy nghìn mét vuông, dù không chất đầy, cộng lại cũng phải nhét đầy không gian hơn hai nghìn mét khối, mà không gian của nàng chỉ có một nghìn mét khối, căn bản không mang đi được nhiều thứ như vậy a a a a a!
Nhan Hy tức giận giậm chân.
Đã không lấy hết được, thì chỉ có thể lấy những thứ đáng giá nhất trước.
Nhan Hy mở tất cả các rương để lộ ra đồ bên trong cho tiện chọn lựa.
Không gian chỉ có một nghìn mét khối, Nhan Hy nghĩ ngợi, trước lấy một phần vàng và ngọc bích đáng giá nhất, còn ngân phiếu, địa khế, khế ước cửa hiệu, phòng khế gì đó dễ mang theo cũng lấy hết.
Còn lại số lớn bạc trắng, đồ sứ, tranh chữ, đồ cổ, san hô, trân châu v.v. thì từ từ chuyển, nàng phải để dành không gian tích trữ vật tư.
Rời khỏi thư phòng, Nhan Hy định về viết một danh sách vật tư, để phòng có thiếu sót.
Trên đường đi, đám hạ nhân gặp phải đều vô cùng cung kính với Nhan Hy, đủ thấy uy danh của Nhan Hy đã truyền khắp phủ.
Nhan Hy tinh mắt thấy một đám người nhanh chóng chạy về phía nàng.
Đám người này ai nấy ăn mặc hoa lệ khí thế lẫm liệt, Nhan Hy nheo mắt nhìn, ồ, thì ra là các vị công tử tiểu thư của các phòng vợ cả vợ lẽ, đây là nhận được tin tức rồi chuẩn bị liên thủ tìm lại mặt mũi đây mà?
Dẫn đầu là trưởng tử của tam phu nhân Trần thị – Nhan Huyền Thăng, mười sáu tuổi, là đứa con được Nhan thừa tướng sủng ái nhất, địa vị đương nhiên là cao nhất trong số con cái Nhan thừa tướng, đám trẻ tuổi đều phải nghe theo hắn.
Nhan Huyền Thăng mấy anh em hôm nay vừa tan học ở Quốc Tử Giám về nhà, thì nghe được không ít tin tức từ đám hạ nhân.
Vốn bọn họ căn bản không tin những lời nhảm nhí đó, ai mà không biết Nhan Hy nhi trong phủ chẳng có chút tồn tại nào, đến cả hạ nhân cũng dám bắt nạt nàng?
Một tiểu nha đầu mười bốn tuổi mà thôi, làm sao có thể dễ dàng đập nát sáu cánh cửa lớn của phủ Nhan? Hắn một võ giả từ nhỏ luyện võ còn chưa có bản lĩnh đó đâu.
Càng hoang đường hơn, Nhan Hy một mình đánh phế hơn hai mươi tráng đinh trong phủ, còn đánh Trần thị thành phế nhân hôn mê bất tỉnh?
Đừng nói Nhan Huyền Thăng không tin, mấy vị thiếu gia còn lại cũng chẳng ai tin.
Nhưng đợi bọn họ phi ngựa nhanh về đến cửa nhà vừa nhìn, đều ngây người.
Sáu cánh cửa lớn uy nghiêm của phủ Nhan thật sự bị người ta đập nát đến giờ vẫn chưa ai xử lý, trên đường phố ngoài cửa phủ còn có hơn hai mươi tráng đinh nằm rên rỉ thảm thương không ai quan tâm.
Mẫu thân hắn cũng như lời hạ nhân nói, bị người ta ném vào Thanh Phong Uyển tồi tàn, toàn thân bại liệt thần trí không rõ nằm trên giường.
Chẳng lẽ con tiện nhân đó nghĩ rằng được hoàng thượng ban hôn cho Lục hoàng tử thì có thể muốn làm gì thì làm trong phủ Nhan sao?
Nhan Huyền Thăng thấy Nhan Hy còn có tâm trạng thong thả dạo chơi trong hoa viên, lửa giận trong lòng bốc lên ba trượng.
Hắn trực tiếp vung trường tiên, hung hăng quất về phía Nhan Hy.
Không đánh chết cái giống ti tiện gây sóng gió này thì khó mà hả giận!
Nhan Hy không ngờ Nhan Huyền Thăng này ngay cả câu mở đầu cũng không có, trực tiếp muốn động thủ, xem ra đứa nhóc này thật sự bị tức điên rồi.
Bất quá, những người này đến thật đúng lúc, khỏi để nàng phải tốn thời gian đối phó từng người một.
Nhan Hy đời này tuy chưa từng luyện qua võ công gì, nhưng kiếp trước nàng từng học qua võ thuật quân đội, những ký ức đó từ lâu đã khắc sâu vào linh hồn, thêm nữa bây giờ còn có linh khí bên người, nàng căn bản không để tên nhóc vàng hoe còn chưa luyện ra nội lực vào mắt.
Một cái xoay người dễ dàng tránh được trường tiên, Nhan Hy điều động phong linh lực vào hai chân, dưới chân đột nhiên tăng tốc, trực tiếp xông về phía Nhan Huyền Thăng, ngón tay ngưng tụ một đạo phong nhận mà người ngoài không nhìn thấy, thẳng hướng ngực Nhan Huyền Thăng.
Nhan Huyền Thăng không ngờ tốc độ của Nhan Hy lại nhanh như vậy, không chỉ linh hoạt tránh được đòn trường tiên của mình, mà còn dám áp sát mình.
Hắn giơ tay chuẩn bị vung tiên lần nữa, thì đột nhiên cảm thấy có một cỗ uy áp mạnh mẽ đang nhanh chóng áp sát mình, cảm giác đó làm hắn kinh sợ, nhưng hắn không nhìn thấy thứ gì, chỉ đành cứng rắn thu lại động tác vung tiên chuẩn bị lui trước.
Đáng tiếc đã muộn.
Phong nhận trực tiếp đánh vào ngực Nhan Huyền Thăng, cả người hắn bay ngược ra sau, nặng nề đập vào mấy người huynh đệ phía sau, miệng phun ra một ngụm máu, làm mắt hắn tối sầm.
Màn này xảy ra quá nhanh, mấy vị thiếu gia nhỏ của phủ Nhan có tốc độ chậm hơn căn bản không kịp nhìn rõ chuyện gì, thì đã bị đập ngã xuống đất cả rồi.
Nhan Hy ánh mắt lạnh lùng nhìn Nhan Huyền Thăng mấy người, giọng nói đầy sát khí: “Chút võ mèo cào này của ngươi mà cũng dám khoe khoang trước mặt ta? Đã tự mình đưa tới cửa, thì đừng trách ta không khách khí.”
“Người đâu!”
