Chương 91: Lang Vương dẫn theo bầy sói chủ động đến nương nhờ
Từ sau vụ thu hoạch lương thực và hoa quả đợt thứ hai trong không gian, nàng chưa từng hạn chế khẩu phần của mọi người, tất cả người hầu đều được đối xử công bằng, mỗi ngày đều phát hoa quả theo định lượng.
Chỉ có ăn nhiều lương thực, hoa quả và rau củ từ không gian, mới có thể nhanh chóng nâng cao thể chất của mọi người, kết hợp với việc luyện mấy quyển bí tịch kia, hiệu quả cũng sẽ cao hơn một chút.
Sau khoảng thời gian bồi bổ này, tinh thần của mọi người rõ ràng đã tốt hơn nhiều so với lúc mới lên núi.
Những người trung niên và cao tuổi như Vương Phú, Dư bà tử, tổng cộng năm người, không chỉ sắc mặt hồng hào hơn mà những bệnh cũ trong người cũng thuyên giảm rõ rệt.
Tuy họ không có hy vọng luyện ra nội lực, nhưng sức lực đã lớn hơn trước một chút, đánh quyền pháp trông cũng ra dáng lắm.
Trong người Nhan Hy có mấy loại linh lực đã tiêu hao hết, nàng cần nhanh chóng bổ sung linh lực, bèn đến lương đình bắt đầu tu luyện.
Khi mở mắt lần nữa, Nhan Hy phát hiện trời đã tối.
Đống lửa trong sân đã tắt, cả sân yên tĩnh, đã là nửa đêm, chắc mọi người đều đã ngủ từ sớm.
Nhảy xuống bàn đá, vận động nhẹ một chút cơ thể có chút cứng ngắc, Nhan Hy chuẩn bị về phòng tắm nước nóng.
Nàng đã lâu lắm rồi chưa được trải nghiệm cảm giác tắm bồn.
Tuy mỗi ngày đều dùng Thuật Thanh Khiết để làm sạch cơ thể, nhưng cảm giác tắm bồn là thứ Thuật Thanh Khiết không thể thay thế được.
Vừa cất bước, Nhan Hy dường như nghe thấy bên ngoài viện có vài tiếng gầm gừ khe khẽ.
Âm thanh đó dường như cố ý kìm nén, sợ làm người khác tỉnh giấc.
Nhan Hy lập tức phóng Thần Thức bao phủ về phía nguồn âm thanh, chân cũng không nghỉ ngơi, mấy cái lách người đã xuất hiện bên ngoài bức tường.
Khi nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, khóe mắt Nhan Hy giật giật dữ dội.
Ngay khoảnh khắc nàng xuất hiện, trong đống tuyết bên này bỗng nhiên sáng lên từng hàng đôi mắt xanh lục.
Đám sói này xuất hiện ở đây từ khi nào vậy?
Vừa rồi Nhan Hy mãi chìm đắm trong tu luyện, không mấy để ý đến tình hình bên ngoài, thế mà để đám sói này lợi dụng sơ hở bò lên.
Nếu có ai giơ đuốc lên, nhất định sẽ nhìn rõ cảnh tượng nơi đây.
Có hơn ba trăm con sói nằm trên mặt đất bằng phẳng ở phía tây bắc, hơi lệch về hướng bắc, trên người phủ đầy tuyết, chỉ để lộ mũi và mắt ra khỏi lớp tuyết.
Chỗ rẽ này là nơi thường ngày xử lý tuyết, tuyết gần đó đọng chắc hơn những chỗ khác, mà dốc băng còn chưa lan tới đây, nên đám sói này mới có thể bò lên từ sườn dốc này.
Nhưng chúng bò lên để làm gì? Nằm đây hứng tuyết cho nên thơ chắc?
Hơn nữa, phía trước có người của Tạ Đình Uyên ngày đêm tuần tra sơn trang, chúng không sợ bị người ta vây ráp sao?
Nhan Hy còn chưa nghĩ ra nguyên do, đã thấy một con sói chậm rãi đứng dậy, ung dung rũ tuyết trên người, rồi nghiêng đầu nhìn nàng, sau đó từ từ cúi đầu xuống, như thể đang xin được xoa đầu.
Nhan Hy: …
Ồ, đây chẳng phải là con sói đầu đàn gặp phải lúc xuống núi đêm hôm trước sao?
Sao lại xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ nó dẫn cả bầy đến nương nhờ mình?
Tuy Nhan Hy không biết kết quả trận chiến giữa bốn thuộc hạ của Tạ Đình Uyên và bầy sói lúc đó ra sao, nhưng nàng biết bốn người đó hiện giờ vẫn bình an vô sự, sống sung túc ở tiền viện.
Vậy chắc thiệt thòi là bầy sói rồi.
Cũng có thể sau khi viện binh của bốn người xuất hiện, bầy sói đã quyết đoán rút lui cũng nên.
Lang Vương thấy cô gái nhỏ trước mặt mãi không có động tĩnh, nhịn không được ngẩng đầu liếc Nhan Hy một cái, ánh mắt như đang nói: 'Bản Lang Vương đã chủ động cúi đầu với ngươi, cái con người không biết điều này sao còn chưa tới xoa đầu bản Lang Vương?'
Nhan Hy: …
Nàng thề nàng không muốn hiểu ý trong mắt Lang Vương, cảm ơn.
Đi cầu xin người ta mà còn dám dùng cái bộ dạng này, đúng là không biết trời cao đất dày mà!
Bất quá, lúc này Nhan Hy quả thật có chút ý nghĩ.
Đã là bầy sói chủ động đến nương nhờ, vậy mình có nên thu nhận chúng không?
Đợi sau khi mùa bão tuyết kết thúc, có thể dùng đám sói này làm chó kéo xe, kéo vật tư cho mình, chẳng phải tuyệt vời sao~
Nhan Hy nhịn không được xoa xoa tay, thử dò hỏi: "Ngươi xác định muốn dẫn cả bầy đến nương nhờ ta?"
Lang Vương nhịn không được trợn mắt một cái rồi mới gật đầu.
Rõ ràng như vậy còn cần hỏi sao?
Nếu không phải vì tuyết quá dày, phần lớn con mồi không bị chết cóng thì bị chôn sâu trong tuyết, khiến việc săn mồi khó khăn hơn, bầy sói sắp chết đói, nó đường đường là Lang Vương cũng không đến mức phải đi cầu xin con người thu nhận đâu.
Cái lão trời chết tiệt!
Thiên tai đáng ghét!
Khóe miệng Nhan Hy giật giật, ngươi là một con sói mà có nhiều diễn biến nội tâm như vậy có thích hợp không?
"Được thôi, vậy ngươi bảo bầy của ngươi đừng chống cự, ta dẫn các ngươi đến một nơi tốt."
Lang Vương lập tức phát ra tiếng gầm trầm thấp, ngay sau đó bầy sói phía sau cũng gầm lên theo từng đợt.
Rồi Lang Vương mới gật đầu với Nhan Hy, biểu thị chúng đã sẵn sàng.
Nhan Hy lập tức dùng Thần Thức bao phủ toàn bộ bầy sói, rồi nói với Lang Vương: "Ngươi bảo tất cả bầy sói đi tới chỗ ta để ta xoa đầu một cái."
Lang Vương tuy không biết con người này định giở trò gì, nhưng vẫn rất dứt khoát ra lệnh cho bầy.
Tất cả bầy sói lập tức đứng dậy, rũ tuyết trên người, chen lấn về phía Nhan Hy, con nào con nấy ngoan ngoãn vô cùng.
Nhan Hy lập tức xoa đầu từng con sói một, ngay sau đó, đám sói gần nàng nhất lần lượt biến mất trong sự kinh ngạc của những con khác.
Ngay cả Lang Vương cũng bị dọa đến dựng cả lông.
"Con người kia, ngươi làm trò gì vậy? Bầy của ta đâu?"
"Bao nhiêu huynh đệ của ta biến đi đâu rồi?"
Bầy sói phía sau trực tiếp bị dọa cho ngây người vì cảnh tượng đồng bạn biến mất tại chỗ, con nào con nấy quay đầu bỏ chạy, sợ rằng con tiếp theo biến mất chính là mình.
Nhan Hy biết chúng sẽ phản ứng như vậy, bèn đám sói vẫn còn đang ngơ ngác trong không gian ra.
"Yên tâm đi, chúng đều ổn cả, không tin thì cứ hỏi chúng."
Nhan Hy để đám sói đã vào không gian giải thích với Lang Vương, chúng có sức thuyết phục hơn lời nói của nàng nhiều.
Rất nhanh, Nhan Hy nghe thấy một trận tiếng gầm gừ trao đổi giữa bầy sói.
Lang Vương nghe xong báo cáo của thuộc hạ, lại một lần nữa kinh ngạc trợn tròn đôi mắt sói, nhìn Nhan Hy với ánh mắt càng thêm nồng nhiệt.
"Im lặng, tất cả ngậm miệng lại cho bản vương!"
"Xếp hàng từng con một, đừng có lề mề!"
Nó quá nóng lòng muốn đi chiêm ngưỡng tiên cảnh rồi!
Đó là nơi thần tiên gì vậy?
Có thảo nguyên, có vô số động vật, còn có núi lớn sông dài, quan trọng nhất là không có trận tuyết lớn phiền phức nào!
Tiên cảnh!
Tuyệt đối là tiên cảnh nhân gian!
Lang Vương nhất định phải thống trị tiên cảnh này!
Nhan Hy thấy bầy sói nôn nóng xếp hàng chờ nàng xoa đầu, khóe miệng nhịn không được cong lên một đường cong, cũng không lề mề, trực tiếp đưa toàn bộ bầy sói vào một bãi đất trống trên thảo nguyên.
Mấy ngày trước, đám gia súc gia cầm bị bệnh vì lạnh thu vào không gian cơ bản đã khỏi, Nhan Hy đã dỡ bỏ tất cả hàng rào để động vật tự do hoạt động.
Giờ bầy sói vừa vào, bọn chúng đói meo liền chạy nhảy đuổi gà bắt thỏ, quấy phá đám động vật không ít.
Nhan Hy vội vàng tăng tốc, đưa toàn bộ bầy sói vào không gian, cuối cùng Lang Vương mới bước đến bên cạnh nàng, là con cuối cùng được thu vào.
