Chương 89: Phòng giam liền kề
“Kẽ móng tay còn bám đất, da tay thô ráp, ngón tay này chắc của một người đàn ông làm việc nặng.” Tôi xua con chuột sang một bên, nhìn ngón tay đứt lìa trước mặt: “Vết cắt phẳng, lại cắt đúng khớp, hung thủ hẳn có kiến thức y học nhất định, hoặc rất hiểu cấu trúc cơ thể người.”
Trong số những kẻ giết người tôi từng gặp, bác sĩ là nhóm đặc biệt nhất. Họ có kiến thức chuyên môn phong phú, tâm lý vững vàng, đầu óc tỉnh táo, bình tĩnh quyết đoán, rất khó đối phó.
“Chít chít!” Tôi lơ đễnh một chút, con chuột đã ngoạm ngón tay nhảy xuống rãnh nước, biến mất không dấu vết.
“Cả căn phòng không có lỗ thông gió, chuột ra vào chỉ nhờ con mương xuyên phòng này.” Tôi nhìn dòng nước rộng chừng ba mươi phân bốc mùi tử khí: “Muốn nắm rõ kết cấu dưới lòng đất, đây là lối duy nhất.”
Loanh quanh trong phòng hồi lâu chẳng phát hiện gì, cuối cùng tôi cũng đặt mắt xuống con mương.
“Chuột có thể ra vào từ đây, vậy chắc tôi cũng làm được.” Con mương thối hoắc bốc mùi buồn nôn là lối thoát duy nhất của tôi. Nhưng đừng nói nằm hẳn trong đó, chỉ thò tay vào thôi cũng cần can đảm phi thường.
Nước trong mương này là để xác người trôi qua, mùi hôi tích tụ bao năm, người thường không chịu nổi.
Nhìn kỹ, trong mương ngoài máu me còn có tóc dài của đàn bà, và cả mảnh xương vụn: “Tàn nhẫn quá, bao nhiêu người đã bị tra tấn đến chết ở nơi này?”
Tôi nheo mắt. Trước mặt tôi có hai lựa chọn.
Một là chờ ở đây. Kẻ địch nhốt tôi ở đây, thế nào cũng sẽ ra tay. Tôi chỉ cần chờ hắn mở cửa, lợi dụng hắn không biết tôi đã cởi trói mà xông ra ngoài.
Nhược điểm của cách này là chỉ có một cơ hội. Sai một ly là đi đời.
Cách thứ hai an toàn hơn nhiều: tôi theo mương rời khỏi phòng, tiếp tục tìm manh mối, biết đâu có phát hiện mới.
Lý trí bảo tôi nên chọn cách hai, nhưng nhìn dòng nước máu vừa tan, tôi lại do dự.
“Các bạn, thấy tôi nên làm gì bây giờ?”
“Nhắm mắt nhắm mũi chui vào thôi. Đồng ý chui cống thối thì gõ một.”
“Mẹ kiếp, đúng là phòng live có mùi!”
“Thối không đáng sợ, đáng sợ là chui nửa chừng bị kẹt, thế mới là thối muôn đời!”
Suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định thử. Liên quan đến sinh tử, không thể bỏ lỡ cơ hội nào.
Tôi cởi quần, cùng với cái điện thoại màn hình lớn bỏ vào túi nilon, rồi buộc lại vào chân. Hai tay nắm song sắt gỉ sét, lắc mạnh, mất khoảng năm phút mới tháo được.
Thò một tay xuống mương, nước ngập tới khuỷu tay. Độ sâu này tạm đủ để tôi chui qua.
“Liều!” Hít một hơi thật sâu, tôi nằm sấp xuống nước bẩn. Mùi hôi kinh khủng theo lỗ chân lông chui vào người, dù bịt chặt mồm mũi, tôi suýt ngất vì hôi.
Thầm niệm tâm pháp Diệu Chân, ý niệm ngồi quên linh đài, tôi khó nhọc bò trong mương.
Chỉ là sang phòng bên cạnh, chỉ mười mấy giây, nhưng tôi cảm giác như đã qua một tiếng đồng hồ.
Khi ánh sáng lại lóe trên đầu, khi mũi miệng cuối cùng cũng hít được không khí trong lành, tôi như vừa bò ra khỏi lằn ranh tử thần, lết thân thể nằm dài trên sàn cạnh mương.
“Thành công rồi.” Mở mắt, căn phòng bên cạnh giống hệt phòng tôi ở.
Chỉ khác là trong phòng này nhốt một cậu bé. Nó co ro trong góc, nhìn tôi đầy sợ hãi.
“Đừng sợ, anh đến cứu em.” Dù thân còn khó bảo toàn, tôi vẫn mạnh miệng nói.
Thằng bé rõ ràng bị tôi dọa sợ, không nói một lời, cố rúc người vào tường, ước gì có lỗ để chui vào.
Tôi giữ khoảng cách, ngồi xuống góc tường bên kia. Căn phòng kín nhanh chóng trở nên yên tĩnh.
Nước nhỏ tong tong. Nhân lúc này tôi quan sát kỹ cậu bé: môi tím tái, da trắng bệch, chắc do lâu ngày không thấy ánh sáng.
Cậu hơi mập, tóc tai bù xù, quần áo còn nguyên, không có vết xé rách hay ẩu đả.
Lúc tôi quan sát cậu bé, nó cũng liếc trộm tôi. Khoảng mười lăm phút sau, thấy mắt nó đã bớt sợ, tôi thử nói chuyện.
“Em tên gì?”
“Tống Tiểu Phượng.”
Nghe tên này, tôi vô thức nghĩ đến Tiểu Phượng ở Khách sạn An Tâm: “Nghe như tên con gái ấy nhỉ.”
“Bố em đặt. Mẹ em mất sớm, nên bố lấy tên mẹ ra đặt cho ba anh em.”
“Ba anh em?”
“Vâng. Anh em là Tống Tiểu Uông, em em là Tống Tiểu Dao.”
“Thì ra mẹ em tên Uông Phượng Dao.”
Cậu bé nhìn tôi không tin nổi: “Sao anh biết?”
“Lạ lắm à?” Tôi hơi bất lực. Thằng nhỏ này có vẻ không lanh lợi lắm: “Em bị nhốt vào đây từ bao giờ?”
“Không biết.” Cậu lắc đầu: “Cảm giác lâu lắm rồi.”
Tôi xoa cằm, đổi cách hỏi: “Em bị nhốt ở đây, chắc họ phải mang đồ ăn nước uống vào. Em còn nhớ mình đã ăn mấy bữa không?”
“Ăn nhiều bữa lắm. Còn nước thì uống nước trong mương, khát là uống.” Cậu trả lời nghiêm túc, rành rọt, nhưng chẳng cho tôi thông tin hữu ích nào.
“Uống nước mương này mà sống được tới giờ, cũng là kỳ tích rồi.” Thằng nhỏ chắc từng bị kích động, có vẻ không giống trẻ cùng tuổi.
“Em bị nhốt ở đây có nghe thấy âm thanh gì lạ, hay thấy người nào đặc biệt không?”
Tống Tiểu Phượng cắn ngón tay, gãi đầu gãi tai: “Em không thấy ai, chỉ thường nghe có người khóc, giống giọng mẹ em.”
“Giống giọng mẹ em?” Tôi từ từ lại gần: “Em còn nhớ việc cuối cùng mình làm trước khi vào đây không?”
“Em và gia đình chơi trốn tìm. Bố giấu em em đi, bảo em và anh đi tìm. Sau đó em ngủ thiếp đi, tỉnh dậy thì đã ở đây rồi.”
“Trốn tìm? Bố giấu em em?” Tôi chẳng hiểu câu nào ra hồn. Cảm giác có vấn đề, nhưng không đoán ra.
“Thôi, cùng là kẻ lưu lạc chân trời góc bể. Lát nữa nếu anh thoát được, em hãy theo sau anh. Anh bảo chạy thì chạy, hiểu không?”
Không biết cậu bé có hiểu không, nó chỉ nhìn tôi cười ngây ngô.
Tôi đứng dậy đi ra mương, lại nắm song sắt gỉ.
“Anh làm gì thế?” Cậu bé tò mò ngồi xổm bên kia mương.
“Anh cứu em.” Nghiến răng dùng hết sức bình sinh mới tháo được song sắt. Ngón tay tôi bị gỉ sắt cứa, vừa đau vừa ngứa: “Chết tiệt, gỉ sắt vào thịt rồi. Không xử lý nhanh dễ nhiễm trùng uốn ván.”
Tôi định vứt song sắt sang một bên, thì ngoài cửa bỗng vọng lại tiếng bước chân.
“Suỵt, đừng nói!” Nín thở, tim tôi như nhảy lên cổ họng. Sợ lúc này có người vào, thì mọi cố gắng trước đó đổ sông đổ biển.
Có lẽ tôi nên cảm ơn cánh cửa sắt kín mít: người bị giam không thấy bên ngoài, người ngoài cũng không biết chuyện bên trong.
Tiếng bước chân dần xa, kèm theo tiếng cửa sắt đóng lại. Hành lang lại chìm trong tĩnh mịch.
“Hết hồn.” Nhẹ nhàng đặt song sắt xuống, tôi không vội sang phòng tiếp theo, mà hồi tưởng tiếng bước chân vừa rồi.
Từ gần đến xa, khoảng ba mươi bước, rồi mới nghe tiếng cửa sắt đóng.
“Ba mươi bước chừng mười lăm mét. Giả sử các phòng giam giống nhau, thì muốn tới chỗ hắn rời đi, tôi phải qua thêm ba phòng nữa.” Quay sang cậu bé đang tò mò: “Em ở đây đừng chạy lung tung. Nếu có người vào, em hãy chui xuống mương, trốn sang phòng khác trước.”
Dặn dò xong, tôi hít một hơi sâu, nhìn mặt nước đục ngầu, không do dự, lại chui xuống.
Có lẽ ngũ quan đã quen với mùi hôi khó chịu, lần thứ hai nhanh hơn lần đầu nhiều.
Chỉ vài giây, tôi đã thò đầu ra. Mở mắt, bố cục phòng giam y hệt.
Chỉ khác là người bị nhốt trong đó.
Mắt thích nghi với ánh sáng mờ, tôi và người đó nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
“Suỵt, yên lặng!”
