Chương 98: Kẹo Ngọt Lạc Viên (13)
Bị giữ lại ở thế giới này? Sao có thể chứ!
Vương lão nhị quát lên: “Người chơi làm sao có thể ở lại được, dù có chết cũng sẽ bị trò chơi triệu hồi về. Cô đừng có nói bậy, cố tình lừa bọn tôi. Trông bọn tôi dễ bị lừa thế à?”
Câu này nói hơi nặng, Thang Văn Hạo cũng thấy hơi tức.
“Anh tin hay không là chuyện của anh. Đó là lời Ân Hạ nói, không phải tôi nói. Anh không tin thì đi mắng cô ấy đi! Gân cổ lên với tôi làm gì!”
Vương lão nhị còn muốn nói tiếp, nhưng bị Vương lão đại ngăn lại.
“Vậy Ân Hạ còn nói gì khác không?” Vương lão đại cười tươi, như thể đã tin lời cậu ta.
Thang Văn Hạo tỉnh táo hơn một chút, cậu đến để tìm kiếm hợp tác, không phải để cãi nhau.
“Không, Ân Hạ không nói nhiều. Cô ấy có ý tưởng gì thường bàn với Bạch Lê, tôi không biết.”
Cậu thành thật nói.
Nụ cười trên mặt Vương lão đại nhạt đi vài phần.
“Những thông tin cậu mang đến có ích quá ít, vẫn chưa đủ để gia nhập đội của bọn tôi. Mong cậu có thể tìm được thêm thông tin hữu ích, bọn tôi luôn hoan nghênh cậu gia nhập.”
Đây chính là lời từ chối khéo. Thang Văn Hạo cảm thấy không thể tin nổi, cậu nói vậy còn chưa đủ sao? Thông tin trên tay Ân Hạ có lẽ cũng chỉ nhiều hơn cậu một chút.
“Hừ! Không cần tôi thì thôi! Tôi cũng chẳng thèm ở chung đội với các người!”
Cậu lẩm bẩm, mở cửa phòng Vương lão đại, thì đúng lúc đối diện với ánh mắt của Ân Hạ.
“Ồ, tìm được đội mới rồi à? Vừa hay, tôi cũng không thích đi cùng người lạ. Chúc mừng cậu nhé.”
Ân Hạ nói với giọng điệu hờ hững, nhưng áp lực lại rất thấp. Thang Văn Hạo không dám nói thêm một lời nào, lủi thủi chạy về phòng mình.
Vương lão đại cũng bước ra khỏi phòng, đối mặt với Ân Hạ vô cùng khách sáo.
“Hai người có kế hoạch gì tiếp theo không? Có cần giúp đỡ gì không? Ba anh em tôi lúc nào cũng rảnh.”
Ân Hạ: “Ồ, tôi định ngày mai vào nhà ma thử một lần, các người có đi không?”
Thân thể Vương lão đại cứng đờ, Vương lão tam trong phòng nghe thấy hai chữ “nhà ma” cũng run lên một cái.
Bọn họ trong thời gian ngắn đều không muốn vào nhà ma.
Đến tối, thị trấn đúng như lời Ân Hạ nói, đèn đuốc sáng trưng, từng cư dân thị trấn đều bò dậy làm việc.
“Lão đại, anh nói xem bọn họ có phải bị quỷ khống chế không?”
Vương lão tam vừa nói vừa xoa cánh tay nổi da gà, cố sát lại gần Vương lão nhị và Vương lão đại. Sao cậu ta cảm thấy trong nhà lạnh lẽo, gió lùa khắp nơi thế này?
“Cậu hỏi thừa à? Con quỷ khống chế bọn họ còn gặp qua bọn mình rồi đấy.”
Vương lão nhị ăn nói chưa bao giờ khách sáo.
Vương lão tam trừng mắt nhìn anh ta, nhỏ giọng nói: “Tôi nói cái đó à? Ý tôi là, có khi nào có con quỷ đứng ngay trong phòng khống chế bọn họ, mà bọn mình lại không nhìn thấy không?”
Điều này cũng có khả năng. Vương lão đại lục lọi trong ba lô một hồi, tìm ra một cái kính.
“Có nhìn hay không, thử là biết ngay.”
Kính vừa đeo lên được vài giây, Vương lão đại lập tức tháo xuống.
Vương lão tam không hiểu chuyện gì, cầm lấy kính của anh ta đeo lên mắt mình.
“Á——”
Vương lão tam bị cảnh tượng trước mắt dọa cho suýt nữa kêu lên, may mà Vương lão đại nhanh tay lẹ mắt, bịt miệng cậu ta lại.
Dù vậy, Vương lão tam qua cặp kính, nhìn thấy con quỷ trong nhà bà cụ, cứng ngắc xoay đầu nhìn chằm chằm về phía bọn họ rất lâu.
Vương lão tam nghi ngờ, nếu không phải con quỷ đó không thể buông công việc trước mắt, thì nó đã sớm xông tới trước mặt cậu ta rồi.
“Trời ơi lão đại, sao lại có con quỷ nào mà trông dọa người thế chứ.”
Vương lão tam nhắm tịt mắt, tay vẫn còn run. Vương lão đại cũng vừa mới lấy lại được nhịp tim, an ủi cậu ta: “Không sao đâu, con quỷ nào mà chẳng dọa người, nhìn nhiều là quen thôi.”
Vấn đề mà Vương lão tam nghĩ đến, sao Ân Hạ có thể không nghĩ tới. Cô chậm là vì không có công cụ thích hợp, cần phải chế tạo tạm.
Bạch Lê cũng không hiểu rõ về quỷ hồn, không thể đưa ra thêm sự trợ giúp nào.
“Này.” Ân Hạ đưa một lọ thuốc cho Bạch Lê, “Xịt lên mắt một chút.”
Bạch Lê thử một chút, không có cảm giác gì.
“Ra ngoài nhìn thử là biết ngay.”
Cô kéo Bạch Lê, tiện thể tìm một căn phòng còn sáng đèn. Có Bạch Lê ở đây, bọn họ thậm chí không cần phải tìm cửa sổ.
Lần trước Bạch Lê nhìn thấy, là cư dân thị trấn đứng trước chiếc bình gốm, tay chân cứng ngắc khuấy đường trong nồi. Lần này hai người lại nhìn, cảnh tượng nhìn thấy cuối cùng cũng khác.
Nào phải cư dân thị trấn đang khuấy đường, rõ ràng là một con quái vật toàn thân vặn vẹo nứt toác, nắm tay cư dân thị trấn, từng nhịp từng nhịp khuấy qua khuấy lại!
Con quái vật đó toàn thân đỏ rực, da thịt trên người cứ như nước cứ chảy xuống không ngừng, các khớp xương trên cơ thể đều bị lệch, như thể đã bị nhét mạnh vào một nơi nào đó. Nó nhét cả cái đầu vào đầu cư dân, linh hồn cư dân bị kích thích, làm sao cũng không ngủ được, chỉ có thể kinh hãi mở to mắt, nhìn thân thể mình dưới sự khống chế không theo ý muốn, không ngừng khuấy đường.
Con quỷ này trông đúng là kinh tởm thật. Ân Hạ quay mặt đi chỗ khác, Bạch Lê tưởng cô sợ, liền đưa tay che mắt cô lại.
“Không sao, tôi nhìn là được. Lát nữa tôi sẽ kể lại cho cô nghe.”
Ân Hạ mặc kệ anh che mắt mình, tiện thể hỏi anh: “Trạng thái của quỷ hồn có liên quan đến trạng thái lúc còn sống không?”
Bạch Lê nghĩ một chút, trả lời: “Đúng vậy. Nếu một người chết vì bệnh, thì linh hồn của họ cũng sẽ hoàn chỉnh. Nếu trước khi chết bị chặt đầu, thì phần cổ của hồn thể cũng sẽ không liền mạch.”
Thì ra là vậy. Ân Hạ lại hỏi: “Vậy cậu nghĩ con quỷ này trước khi chết đã phải chịu đựng những gì mới biến thành ra thế này?”
Bạch Lê nhìn chằm chằm con quỷ: “Da thịt sắp chảy thành nước rồi, mà lớp da bên ngoài lại màu đỏ chứ không phải màu đen. Tôi nghĩ nó đã bị bỏ vào nước luộc chín.”
Da thịt đều bị luộc nhừ.
“Nhưng luộc nước sôi sẽ không làm xương cốt nó vỡ vụn ra thành thế kia được.” Ân Hạ phản bác.
Bạch Lê khẽ cười: “Vậy thì phải xem người luộc nó là ai. Nếu người này đủ lợi hại, có thể luộc chín toàn bộ da thịt của nó mà vẫn giữ cho nó còn một hơi tàn, sau đó bẻ gãy xương cốt của nó, đây chẳng phải là tạo thành tổn thương thứ hai sao.”
Còn có thể như vậy? Ân Hạ bội phục.
Nếu theo suy luận của bọn họ, những quỷ hồn trong thị trấn này đều bị con lệ quỷ trong căn nhà gỗ khống chế, vậy thì người luộc bọn họ cũng chỉ có thể là con quỷ cái đó.
Vương lão đại cũng từng nói, đã tận mắt nhìn thấy một người chơi bị quỷ cái nhét vào nồi đất, vậy da thịt chính là bị luộc nhừ từ lúc đó? Đây có phải chứng minh con quỷ cái này thật sự lợi hại không?
“Cậu đánh thắng được con lệ quỷ đó không?”
Ân Hạ ngẩng đầu, nhìn vào mắt Bạch Lê. Ánh mắt Bạch Lê rất dịu dàng, khi cúi đầu nhìn cô còn hơi cong lên.
“Nếu không có quy tắc gì đặc biệt, thì chắc là đánh thắng được.”
Nói cách khác, nếu con quỷ đó là quỷ hồn bình thường, thì dù có lợi hại đến đâu anh cũng đánh thắng được.
“Ký chủ đừng lo, dù đánh không thắng thì chúng ta cũng chạy được mà.”
Hệ thống im lặng đã lâu lên tiếng. Nó không có hứng thú với thế giới có vẻ không có chút năng lượng nào này, chi bằng sớm rời đi, đổi chỗ khác còn hơn.
---------
Có một hoạt động thú vị, vì mỗi câu chuyện đều sẽ xuất hiện rất nhiều nhân vật phụ, có độc giả nào muốn sáng tạo một nhân vật phụ không? Viết ra tên, tính cách, bối cảnh, kinh nghiệm của nhân vật, đăng ở phần bình luận, nhân vật đó có thể sẽ xuất hiện trong câu chuyện. Ai hứng thú thì tham gia nhé, đại khái thế giới sau kế tiếp sẽ dùng đến.
