Chương 3: Hoang dã sinh tồn (3)
Cô ta nhìn về phía cô tiểu thư nhà giàu, hai cái chân dài trắng nõn dính đầy bùn đất và cỏ rác, cánh tay cũng chi chít những vết muỗi đốt và vết xước, tóc tai rối bù, chẳng còn chút bóng dáng xinh đẹp lộng lẫy lúc ban đầu.
Ân Hạ trợn mắt, cái con người này sao không thể yên lặng được một chút: “Thật ra thì ngoài cô ra, mọi người đều có thể cố thêm một chút, nhưng nếu cô cố thêm nữa, nhẹ thì phải cắt cụt chi, nặng thì mất mạng.”
Cô tiểu thư nhà giàu lửa giận bốc lên ngùn ngụt: “Cô có ý gì! Rủa tôi à? Nhìn bộ dạng nghèo hèn của cô kìa, chắc chẳng có giáo dục gì, sao, thấy người giàu là đỏ mắt à!”
Ân Hạ nghiêng người dựa vào thân cây, thở dốc nhẹ nhàng: “Ghen tị với cô điều gì? Ghen tị vì váy cô ngắn, không che được chân? Hay ghen tị vì giày cô hỏng rồi không đi được? Chẳng lẽ cô có thể dùng tiền mua chuộc dã thú, trở thành vua của dã thú, từ đó ăn uống không lo, xưng bá một phương?”
Cô tiểu thư nhà giàu nhất thời không tìm được lời nào để phản bác, tức đến nghẹn họng.
“Cô ấy nói không sai, ở ngoài hoang dã, trong lá mục và đất bùn có thể chứa các loại côn trùng hút máu như đỉa núi hoặc trứng của chúng, trên người cô toàn là cành khô lá mục, lỡ đâu có một hai con thì sao.” Mạc Gia Trạch nhân cơ hội nói thêm.
Đỉa, đỉa à? Cô tiểu thư nhà giàu mặt trắng bệch, hoảng loạn chạy ra bờ sông rửa chân.
Chú Lý tuổi đã cao, lúc này cũng mệt không chịu nổi, nghe nói còn phải đi tiếp, ông lịch sự hỏi: “Chúng ta không thể cắm trại bên bờ sông sao?”
Mạc Gia Trạch biết những người này chưa bao giờ rời khỏi thành phố, kiên nhẫn giải thích: “Cắm trại bên bờ sông có rất nhiều nguy hiểm tiềm ẩn, ví dụ như chúng ta không biết có loài động vật ăn thịt lớn nào đến uống nước ở đây không, trong sông có loài lưỡng cư hung dữ nào không, hoặc là nước sông có thể dâng cao đột ngột hay không, những điều này không phải chúng ta có thể giải quyết được. Cách tốt nhất là tìm một khu đất cách nguồn nước không xa, vừa tiện lấy nước, vừa giữ khoảng cách an toàn với sông.”
Mạc Gia Trạch nói rất dễ hiểu, mọi người có mặt gần như đều nghe hiểu.
Chú Lý thở dài, đấm nhẹ vào bắp thịt đau nhức, nói với mọi người: “Đã vậy, nghỉ ngơi xong chúng ta tìm quanh đây xem có chỗ nào thích hợp để cắm trại không. Tất nhiên, ai không muốn đi thì tôi cũng không cản.”
Con người dù sao cũng là động vật sống bầy đàn, tự nhiên sẽ không ai dễ dàng rời đi.
Ân Hạ nóng quá, quần áo dính sát vào người đã bị mồ hôi thấm ướt, không nhịn được cũng ra bờ sông lấy nước rửa mặt.
Đột nhiên, một bóng đen lướt qua mặt sông. Cô khựng lại, lập tức cảnh giác, lùi lại phía sau, cố gắng tránh xa bờ sông nhất có thể.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một con cá đen to lớn từ dưới nước phóng lên, trong chớp mắt đã lao vào đám đông, một phát cắn trúng người đang ngâm mình dưới nước, máu từ eo người đó phun ra xối xả, chưa kịp kêu cứu đã tắt thở.
“Á á á——”
Những người chơi dưới nước bị sự việc bất ngờ dọa cho hết hồn, sợ hãi hét lên, vừa bò vừa chạy lên bờ.
“Ôi mẹ ơi, cái thứ gì thế kia!” Giả Nguyên đứng cách bờ một khoảng, vẫn bị dọa không nhẹ.
Con cá đen có kích thước bằng một chiếc ô tô nhỏ, miệng đầy răng nhọn, chiếc đuôi to khỏe, chỉ cần khẽ vỗ là tạo ra những cột nước cao mấy mét.
Nhìn thì giống cá, nhưng rời khỏi nước lại không hề yếu đi, hung tàn xé xác xác chết của người chơi, ruột trắng hếu vương vãi khắp nơi, cảnh tượng vô cùng máu me.
Ân Hạ khó chịu quay mặt đi, người chết cô đã thấy, nhưng chứng kiến xác bị xé toạc thì đây là lần đầu, thấy hơi buồn nôn.
Chẳng bao lâu, những mảnh xác bị xé nát bên bờ sông đã bị ăn gần hết, con cá lớn với đôi mắt đen láy chuyển hướng nhìn lên bờ, ánh mắt như vẫn còn chưa thỏa mãn, vẫy đuôi như thể giây tiếp theo sẽ lao lên bờ.
Những người chơi trên bờ lập tức thấy rùng mình, còn đâu dám đến gần bờ sông nữa.
“Rời khỏi đây trước, cố gắng đừng để nó nhìn thấy, tìm ngược dòng xem có chỗ nào thích hợp để cắm trại.” Mạc Gia Trạch thì thầm với chú Lý.
Chú Lý do dự một lát, gật đầu coi như đồng ý.
“Anh Mạc, chúng ta nhất định phải tìm chỗ cắm trại quanh con sông này sao?” Một người chơi vừa nói vừa sợ hãi nhìn con cá đen to lớn, “Con sông này đáng sợ quá, không biết có bao nhiêu con cá quái dị nữa.”
Hử? Mạc Gia Trạch không nhịn được bật cười: “Thế thì sao? Vì chút nguy hiểm này mà từ bỏ nguồn nước khó có được? Trong rừng sâu chỗ nào chẳng nguy hiểm, lẽ nào đều phải từ bỏ? Rồi tìm một cái hang an toàn, chui vào đó chờ chết à?”
Người chơi trẻ tuổi bị nói đến đỏ bừng mặt.
Sau khi xác định mục tiêu, các người chơi dưới sự tổ chức của chú Lý có trật tự rời xa bờ sông, ngược dòng thăm dò, chẳng bao lâu đã tìm được một nơi đất bằng phẳng rộng rãi để cắm trại.
“Cần phải tạo một dải chống cháy trước đã.” Mạc Gia Trạch sau khi kiểm tra khu trại dặn dò, “Dải chống cháy cứ để mấy người chơi kỳ cựu chúng tôi làm, người chơi mới phụ trách dọn cỏ dại trong khu trại, cẩn thận lũ côn trùng ẩn trong đám cỏ.”
Nói xong, trong tay anh ta đột nhiên xuất hiện một cái xẻng sắt, khiến tất cả người chơi có mặt đều sững sờ, tiếp theo đó giống như một buổi biểu diễn ảo thuật, trong tay những người chơi kỳ cựu đều xuất hiện đủ loại dụng cụ.
Ánh mắt Ân Hạ lóe lên, những người chơi kỳ cựu đều có thể biến ra đồ vật từ hư không, nếu mình mà tay trắng thì sẽ thấy kỳ lạ. Cô cúi đầu suy nghĩ xem trên phi thuyền có thứ gì dùng được không, nghĩ một hồi thì phát hiện chỉ có dụng cụ nhà bếp là đầy đủ, các phòng khác đều trống trơn.
À, cái kho chứa toàn đồ đồng nát không tính.
Cô thản nhiên lấy từ trong bếp ra một cái xẻng xào nấu, bình tĩnh vung vung, xẻng xào nấu cũng là xẻng, không sai.
Đám người mới rõ ràng cũng không biết tại sao những người chơi kỳ cựu có thể biến ra đồ vật từ hư không, bị chiêu này làm cho nói năng cũng trở nên dè dặt hơn: “Chú Lý, cháu muốn hỏi làm thế nào để biến ra đồ vật từ hư không vậy, cháu, cháu có thể học được không? Cháu rất chăm chỉ!”
Ân Hạ “…”
Mặc dù cô cũng không biết nguyên nhân, nhưng nhìn có vẻ không phải là phép thuật.
Chú Lý sửng sốt một lúc, phản ứng lại cũng thấy buồn cười, giải thích: “Đây không phải thứ gì phép thuật biến ra, mà là chức năng lưu trữ của thẻ thân phận.”
Nói xong liền lấy thẻ thân phận ra, biểu diễn tại chỗ một màn thu phát vật tư, Ân Hạ chú ý thấy, mỗi lần chú Lý dùng thẻ thân phận, mặt thẻ đều sáng lên một cái.
Cái này cũng giống như phi thuyền của mình, Ân Hạ thầm nghĩ, chỉ là không biết cái thẻ thân phận này có thể chứa được bao nhiêu đồ.
Người chơi mới không nhịn được lấy thẻ thân phận của mình ra, hỏi: “Cái này dùng thế nào vậy? Cũng không có hướng dẫn sử dụng.”
Chú Lý cười lớn: “Đừng nhìn nữa, các người đều là tân thủ lần đầu vào trò chơi, thẻ thân phận còn chưa kích hoạt đâu, chỉ khi vượt qua thử thách đầu tiên, thân phận của các người mới được trò chơi công nhận, chức năng của thẻ thân phận mới được mở hoàn toàn cho các người.”
Đám người chơi mới nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.
“Vậy dụng cụ của các anh đều nhận được trong trò chơi à?” Có người hỏi.
“Cũng gần vậy.” Chú Lý có vẻ rất nhiệt tình giải đáp cho người mới, “Một phần là tích lũy qua từng trận đấu, một phần là mở từ trong hòm quà, thường thì đồ mở từ hòm quà đều là những thứ dùng được trong trận tiếp theo, không thì ai lại nhét một cái xẻng sắt vào không gian chứ.”
Lời nói của chú Lý đã mở ra một thế giới mới cho đám người chơi mới, một góc nhìn hoàn toàn mới về thế giới đã lộ ra.
