Chương 58: Ngày tận thế (7)
“Bị người ta chém rồi à?”
Ân Hạ dựa vào khung cửa, khẽ hừ một tiếng: “Người mượn trọ lại biến nhà chủ thành ra thế này, nếu là tôi, tôi cũng chém.”
Người mất tích là một thanh niên chừng hai mươi mấy tuổi, tên gì không rõ, chỉ biết là người rất thích gây sự.
Gió lạnh thổi vào trong nhà, người trong phòng xoa xoa cánh tay nổi da gà, lắp bắp nói: “Đúng là bị chém thật, vậy thi thể đâu? Thi thể chắc vẫn còn chứ?”
“Ồ, biết đâu bị băm nhỏ rồi ném ra ngoài nhà ấy chứ.” Ân Hạ tiện miệng bịa đại.
“Không đúng đâu đại tỷ, từ lúc chúng ta nghe thấy tiếng động đến giờ có bao nhiêu thời gian đâu, máy băm cũng không nhanh đến thế được?”
Ánh mắt Giang Thiên đầy vẻ cầu thị.
“Cho cậu này.”
Ân Hạ lôi từ trong túi ra một hộp sữa óc chó, nhét vào tay Giang Thiên.
“Cho em á?”
Giang Thiên vừa mừng vừa sợ.
Ân Hạ thương hại xoa đầu cậu ta, “Ừ, cho cậu đấy, bổ não đi.”
Hà Khánh đã kiểm tra xong căn phòng, vết máu đều ở trên giường hoặc cạnh giường, không bắn ra chỗ khác.
“Tôi thấy cái giường này có vấn đề.”
Hà Khánh ngồi xổm bên cạnh cái giường đất to như tảng đá, gõ gõ đập đập.
“Bên trong rỗng.”
“Tôi biết là tôi không có kiến thức, nhưng giường đất chẳng phải lúc nào cũng rỗng sao?”
Bị Ân Hạ dội cho một gáo nước lạnh, Giang Thiên ỉu xìu dựa vào cửa sổ, vẫn không chịu thua mà cãi lại một câu.
Hà Khánh nghẹn họng, tuy cậu ta nói đúng, nhưng ý ông muốn nói không phải vậy.
“Cậu ngốc à, ý đại ca tôi là bên trong cái giường này chắc chắn có đường hầm bí mật.”
Đàn em của Hà Khánh bực bội cãi nhau với Giang Thiên.
Giang Thiên lập tức hăng hái trở lại, nhảy dựng lên, một chân giẫm lên ghế: “Chẳng lẽ tôi nói sai à? Chẳng lẽ giường đất không rỗng? Cho dù cậu nói đúng, thì cũng là do ông anh cậu diễn đạt có vấn đề?”
Mặc kệ có thắng được hay không, khí thế của Giang Thiên cũng đủ mạnh.
Đàn em của Hà Khánh tức đến méo cả mũi, đang định tiến lên tranh luận thì bị một đàn em khác kéo lại.
“Mau nhìn kìa, thật sự có đường hầm!”
Gã đàn em trông cường tráng hơn kia kích động lắc lắc cánh tay gầy nhẳng của mình.
Thì ra Hà Khánh đã lật tấm ván giường lên, để lộ ra cái hố đen ngòm bên dưới.
Vết máu vốn biến mất giờ xuất hiện ngay cửa hầm, men theo lối đi quanh co kéo dài vào sâu trong bóng tối không thấy điểm cuối.
“Có xuống không?”
Gã đàn em ốm nhách sợ hãi nuốt nước bọt, bám chặt lấy cánh tay của gã đàn em lực lưỡng.
“Mọi người thấy sao?”
Hà Khánh quyết định hỏi ý kiến tất cả mọi người.
“Không đi.” Ân Hạ chán chường, “Xuống đó làm gì? Cứu người? Trấn áp tội phạm?”
Chuyện này thì liên quan gì đến cô?
Hơn nữa cô cảm thấy xuống đó chính là đi tìm chết, một ngôi làng ít nhất cũng có đến hơn trăm người, cho dù một nửa biến thành xác sống, thì vẫn còn năm mươi người nữa.
“Xuống đó làm gì, chảy nhiều máu thế kia, người chết cả rồi còn đâu? Chẳng lẽ chúng ta còn phải đi nhặt xác cho hắn ta à? Không đến mức đấy chứ?”
Giang Thiên cùng quan điểm với Ân Hạ, người này tự tìm chết thì sao lại bắt cậu đi cứu.
Những người khác lần lượt lên tiếng, gần như tất cả đều cho rằng không nên xuống đó thì hơn.
Hà Khánh khẽ thở dài, nói: “Đã vậy thì chúng ta quay về xe thôi.”
Người trong đoàn xe vẫn chưa ngủ, đúng là tiếng kêu nghe thê thảm quá, không tìm hiểu rõ nguyên nhân thì họ không dám ngủ, ngay cả những người ngủ trong nhà cũng chạy ra, ngoan ngoãn chui vào trong xe.
Nhìn thấy Hà Khánh dẫn người về, đám đông ùa lên, người hỏi câu này người hỏi câu kia, ai cũng muốn biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Hà Khánh kể lại tình hình thực tế và phỏng đoán đại khái cho mọi người, bầu không khí lập tức im lặng.
Một lúc sau, có người phản ứng lại, khẽ thì thầm: “Trời ơi, còn có vương pháp nữa hay không,”
“Hay là, báo cảnh sát đi?”
Có người do dự đề nghị.
“Báo cảnh sát? Lúc này đồn cảnh sát còn không có ai, cậu báo cho ai? Cho dù cảnh sát có nghe được điện thoại, thì xác sống còn lo không xuể, còn hơi sức đâu mà lo cho người sống?”
Giang Thiên bị kích thích, thấy ai cũng muốn cãi.
“Vậy, vậy không quan tâm nữa à?”
Người đó lắp bắp nói.
Ân Hạ vỗ vai Giang Thiên, ra hiệu cậu về nghỉ ngơi, mấy người này không cần quản, mặc họ muốn làm gì thì làm.
“Hừ!”
Giang Thiên ngẩng cao đầu, bước đi đầy kiêu hãnh, trở về xe ngủ liền.
Ân Hạ nhìn đồng hồ, cũng chui vào lều ngủ.
Trước khi ngủ còn đặc biệt hỏi hệ thống, kho vũ khí đã làm xong chưa.
Sự đấu đá tranh giành trong xã hội loài người rất phức tạp.
Trời chưa sáng, Giang Thiên bị Ân Hạ lay tỉnh.
“Đại tỷ, sao thế?”
Giang Thiên mắt nhắm mắt mở, nửa đêm đã phải dậy một lần, cảm giác còn chưa ngủ được bao lâu, tầm nhìn trước mắt đều mơ hồ.
“Suỵt——”
Ân Hạ ra hiệu cho cậu im lặng, tiếp tục nhìn ra ngoài.
Giang Thiên cũng thò đầu ra, áp sát vào cửa kính xe, nhìn ra ngoài một cái.
Bên ngoài đoàn xe, dày đặc cả trăm người vây quanh, họ giơ cao đuốc, đứng im bất động, không một tiếng động.
Giang Thiên trợn tròn mắt, tỉnh ngủ hoàn toàn.
Trong lòng thầm chửi một câu, vội vàng cúi người xuống.
Đoàn xe đỗ trên một bãi đất trống bên ngoài làng, mọi người đứng khá gần nhau, xe của Ân Hạ đỗ cũng khá xa, nhìn cũng tương đối rõ.
Ân Hạ đã nổ máy từ lâu, tiếng gầm của động cơ nhờ có các xe khác che chở nên không quá rõ ràng, dù sao cũng là mùa hè, có nhiều người nổ máy để cho mát.
Cô không biết có bao nhiêu người đã tỉnh, cũng không biết những người này muốn làm gì, chỉ có thể đứng nhìn xem tình hình.
“Ôi! Mọi người mau tỉnh dậy đi!”
Có người dậy đi vệ sinh phát hiện ra dân làng, sợ đến mất hồn, nào còn buồn tiểu nữa, vừa chạy về phía xe vừa hét toáng lên.
Dưới ánh lửa, khuôn mặt dân làng trắng bệch, nhiều người như vậy vây quanh bọn họ mà không nói một lời, không thấy rợn người mới là lạ.
Hà Khánh nhanh chóng bị đẩy ra.
“Dân làng thôn Ô Đầu, chúng tôi chỉ là một nhóm người tị nạn, đi ngang qua đây xin nghỉ nhờ một đêm, không có ác ý, các người vây chúng tôi lại là có ý gì?”
Hà Khánh bình tĩnh thương lượng với đối phương, trong đám dân làng nhanh chóng bước ra một người, ăn mặc rất kỳ lạ, giống hệt phù thủy thời cổ đại.
Hắn dùng gậy gõ xuống mặt đất, người bên trái hắn lên tiếng: “Để lại phụ nữ và của cải, đàn ông và người già có thể rời đi, nếu ai muốn gia nhập chúng tôi, thì đứng ra, đại vu sư sẽ thay các người hỏi thần linh, những người ở lại sẽ được thần linh phù hộ, tránh xa tai họa.”
Ồ, mê tín dị đoan thì thôi, còn muốn cướp phụ nữ và của cải nữa à?
Ân Hạ bấm còi xe, tiếng còi chói tai khiến tất cả mọi người chú ý.
“Nếu chúng tôi không đồng ý, thì các người làm được gì?”
Thái độ khinh thường của cô lập tức chọc giận đối phương, tên được gọi là đại vu sư giậm mạnh chân, người bên cạnh hắn lập tức lên tiếng: “Các người không kính thần linh, những kẻ chọc giận thần linh đều phải trả giá!”
“Ghê gớm thế, trả giá thế nào, nói nghe thử xem?” Ân Hạ mỉa mai.
Người đại diện vừa định mở miệng, Ân Hạ ngăn lại, “Vị đại vu sư này không biết nói chuyện à? Còn phải nhờ người khác nói hộ? Còn tự xưng là vu sư, sao, anh biết vu thuật à? Vậy thì thử dùng xem, đứng đó mà trừng mắt nhìn là sao?”
Đại vu sư nổi giận đùng đùng, người đại diện vỗ tay, dân làng giơ đuốc tách sang hai bên, để lộ ra phía sau bốn năm chục con xác sống đang bị trói chặt.
