Chương 61: Ngày tận thế (10)
“Chẳng phải anh là đội trưởng sao? Sao có thể mặc kệ thành viên trong đội như vậy?” Cô ta gào lên, “Chúng tôi nhiều người đi theo anh, anh không nên đảm bảo an toàn tính mạng cho chúng tôi sao? Nhà tôi còn có trẻ con, anh nỡ lòng nào nhìn nó chết đói?”
Hà Khánh đã sớm nhìn thấu bản chất của đội ngũ này, chẳng qua chỉ là một đám người tị nạn ôm nhau sưởi ấm, gặp chút chuyện là có thể tan rã.
Ông cũng không tức giận, từ tốn nói: “Nếu cô nói như vậy, thì xin hỏi gia đình cô đã cống hiến gì cho đội ngũ này? Là đồ ăn, quần áo, đồ dùng, hay là đã đánh xác sống, bảo vệ an toàn cho mọi người?”
Người phụ nữ không thể phản bác, liền vùng vằng: “Vậy tôi mặc kệ, anh cũng đâu có yêu cầu chúng tôi làm gì? Đây hoàn toàn là trách nhiệm của anh.”
Hà Khánh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô ta.
“Tôi đã bao giờ nói các người tham gia cái gì chưa? Là hội nhóm, đội ngũ, hay tôn giáo? Mục đích ban đầu của mọi người chẳng phải chỉ là cùng lên đường thôi sao?” Những lời này ông cũng nói cho những người khác nghe, “Giúp đỡ lẫn nhau, có qua có lại, cô giúp tôi thì tôi mới giúp cô. Khi gặp nguy hiểm trong thôn, các người chạy nhanh hơn ai hết, bây giờ lại nói tôi là đội trưởng? Vậy thì xin lỗi, đội ngũ này đã sớm tan rã rồi.”
Gầy cười hì hì tiến lại gần, bĩu môi: “Này, vị đại ca đằng kia chắc còn dư lương thực, hay cô qua vay anh ta một ít?”
Theo hướng cậu ta chỉ, Ân Hạ đang ngồi trên nóc xe phơi nắng, tay cầm đồ ăn vặt, nhai giòn rụm. Bên cạnh chiếc xe địa hình, Giang Thiên đang ngồi xổm loay hoay với hộp cơm tự sôi.
Cảm nhận được ánh mắt của người khác, Ân Hạ quay lại, thản nhiên hỏi: “Có chuyện gì?”
Người phụ nữ run lên, cười gượng gạo, vừa định nói không có gì thì Gầy nhanh mồm nhanh miệng, nói trước một bước: “Đại ca, chị đây hỏi anh có dư lương thực không, cho vay một ít, nói là đến chỗ an toàn sẽ trả.”
Ân Hạ ngẩng mắt, khẽ nhếch khóe miệng đầy mỉa mai.
“Hừ, cút.”
Đám người này có sống được đến thành B hay không còn chưa biết, đòi ăn không? Nằm mơ thì nhanh hơn.
Rõ ràng chẳng nói gì, vậy mà người phụ nữ mặt già đỏ bừng, cảm thấy còn khó xử hơn cả khi bị Hà Khánh mắng.
Quan trọng là cô ta còn không dám cãi lại, cúi đầu khẽ nói “Xin lỗi đã làm phiền anh”, rồi vội vã bỏ chạy.
Gầy lè lưỡi, lẩm bẩm: “Theo tôi thấy, ông chủ đúng là quá hiền lành, đối xử với họ tốt quá. Cô nhìn cái tính tình của đại ca xem, chẳng cần nói gì, kẻ địch đều tự động biến mất.”
Hà Khánh rốt cuộc vẫn không nỡ nhìn nhiều người như vậy chịu đói, bèn tổ chức một nhóm thanh niên trai tráng đi tìm thức ăn quanh khu vực gần đó.
Nhưng đã qua bao nhiêu ngày như vậy, người trong thành phố làm sao không biết tầm quan trọng của lương thực, chỉ cần không quá nguy hiểm thì đã sớm bị cướp sạch. Mười mấy người đi cả buổi, cuối cùng chỉ mang về một ít thức ăn vụn vặt.
“Từ giờ về sau chẳng lẽ không có gì để ăn nữa sao?”
Đám người này rốt cuộc cũng nhận ra, thế giới này đã không còn hòa bình, lương thực trở thành thứ khan hiếm, tiền bạc đã không còn chỗ dùng.
“Ăn cơm không, đại ca?”
Giang Thiên thích nhất là giờ ăn cơm, chỉ cần đại ca muốn ăn thứ gì đó phức tạp mà không muốn tự mình động tay, thì cậu ta có thể phát huy tác dụng.
Sướng nhất là đại ca nhất định sẽ chuẩn bị cho cậu ta một phần, để cậu ta được hưởng khẩu phúc. Lương khô của cậu ta để dành ăn thì chắc chắn có thể ăn đến thành B.
Ba lô của đại ca nhất định là ba lô cao cấp!
Đến bữa ăn, Giang Thiên liếc nhìn bầu không khí ảm đạm bên kia, khẽ nói chuyện với Ân Hạ.
“Đại ca, anh nói xem chúng ta có nên tách khỏi bọn họ không?”
Giang Thiên sợ lúc họ sắp chết đói sẽ nghĩ quẩn, đến cướp đại ca. Chuyện giết người thì cậu ta không muốn làm lắm.
“Để xem đã.”
Ân Hạ không mấy để tâm đến những chuyện này.
Đoàn xe dừng lại ở một thị trấn nhỏ, hôm nay bọn họ sẽ ở lại đây một đêm.
Thị trấn không mấy phồn hoa, cư dân không nhiều, nên cũng không có quá nhiều xác sống. Tất nhiên, đây là kết luận khi so với số lượng xác sống mấy triệu ở thành phố.
Đám người trong đoàn xe rốt cuộc cũng học được cách tự lực cánh sinh, tìm được một tòa nhà dân cư cũ, cùng nhau xử lý số xác sống ít ỏi trong tòa nhà, đó chính là trại tạm thời của họ hôm nay.
Thu hoạch của đội tìm kiếm vẫn ảm đạm như cũ, mỗi ngày tìm được chút thức ăn chỉ đủ lót dạ, không chết đói nhưng cũng không no. Trời vừa tối là mọi người đã đi ngủ sớm, để tiết kiệm sức lực.
Nhưng đến ngày hôm sau, bầu trời đen kịt, còn mưa, giống như ngày tận thế giáng xuống lần nữa. Đám người trong đoàn xe hoảng loạn không thôi, luôn cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra.
“Ông chủ? Ông chủ sao lại sốt rồi?”
Gầy cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi trên tay, lo lắng không thôi. Giữa lúc này mà sốt, biết đi đâu tìm thuốc đây? Bệnh viện còn chẳng có lấy một bác sĩ.
“Tôi, tôi hình như cũng hơi chóng mặt, tôi cũng sốt rồi sao?”
Tráng lảo đảo đi tới, Gầy đưa tay sờ thử, nóng ran, đúng là sốt thật.
“Mấy người cũng đâu có bị gió, càng không ăn đồ bẩn, sao tự nhiên lại sốt thế này? Bình thường sức khỏe tốt lắm mà?”
Gầy hoảng loạn không thôi.
Nhưng khi mọi người tụ tập lại, phát hiện trong đoàn xe có mấy người đều bị sốt.
“Không phải mấy người bị nhiễm bệnh đấy chứ?”
Có người đoán.
Nghe nói những người nhiễm bệnh đầu tiên được đưa đến bệnh viện là vì sốt cao không lui, về sau càng ngày càng nghiêm trọng, tình trạng xấu đi đến mức nôn mửa tiêu chảy, cuối cùng đều biến thành xác sống.
“Mấy người nói bậy gì thế!”
Gầy và mấy người khác vây thành một vòng, bảo vệ Hà Khánh và Tráng ở phía sau.
“Chỉ là sốt thôi mà, gần đây thay đổi thời tiết, vốn dĩ dễ bị cảm cúm!”
Có người bĩu môi, dù sao bọn họ cũng không ở chung, biến thành xác sống cũng không hại đến bọn họ.
Nhưng cũng có người cảm thấy đó là mối nguy hiểm tiềm ẩn.
“Lỡ như thật sự bị nhiễm bệnh, mấy người mỗi ngày đều hoạt động cùng chúng tôi, ai mà biết có lây cho tôi không? Nếu có người bị lây, thì ai chịu trách nhiệm đây?”
Nói cũng có lý, những người trước đó không quan tâm bắt đầu do dự.
“Hay là… mấy người đổi chỗ khác ở đi?”
“Đúng vậy, cũng phải nghĩ cho chúng tôi chứ, ai cũng đều khó khăn cả.”
“Cũng đâu có làm gì mấy người, chỉ bảo mấy người đổi chỗ ở thôi, vậy cũng không quá đáng chứ?”
Mọi người người một câu, người một câu, nói mãi, cuối cùng đều cảm thấy đây là cách tốt nhất, không động thủ trước đã là rất có lòng với bọn họ rồi.
Gầy tức giận đến bật cười. Tìm được một nơi trú ẩn an toàn đâu có dễ dàng, huống chi trong nhóm bọn họ còn có người bệnh. Bây giờ đuổi bọn họ ra ngoài, chẳng khác nào đẩy họ vào chỗ chết. Vậy mà còn dám nói là đã có lòng với bọn họ.
“Được thôi, hay đấy.”
Ân Hạ bước ra từ trong phòng.
Sắc mặt các thành viên trong đoàn xe vui mừng, có Ân Hạ ủng hộ, những người này không ra cũng phải ra.
Gầy và những người khác trợn tròn mắt khó tin, không thể tin nổi Ân Hạ lại làm chuyện như vậy.
“Đã không muốn ở chung với chúng tôi, vậy thì mấy người dọn ra ngoài đi, muốn đi đâu thì đi, không cần khách sáo.”
Cú lật ngược này đến quá đột ngột, các thành viên trong đoàn xe mặt mày ngơ ngác.
“Bên trong nóng quá, tôi ra ngoài hóng gió một chút, mấy người cứ tiếp tục.”
Giang Thiên lắc lư đầu, vịn tường đi đến bên cửa sổ, mặt đỏ bừng, liếc mắt một cái là thấy ngay đang bị bệnh.
Thế là xong, đuổi người lại đuổi nhầm vào Ân Hạ, ai nấy đều cảm thấy sống lưng lạnh toát.
