Chương 6: Sinh tồn nơi hoang dã (6)
“Hả? Cậu còn kiểm tra được cái này?” Ân Hạ ngạc nhiên hỏi.
“Lấy ký chủ làm trung tâm, mọi sinh vật trong phạm vi năm mét đều có thể kiểm tra.” Giọng hệ thống có chút đắc ý.
“Năm mét, ha.” Ân Hạ ngoài miệng chê bai, nhưng trong lòng hiểu rõ chức năng này rất thực dụng. Đợi con dã thú trút giận gần xong, không còn tìm thấy thứ gì liên quan đến Ân Hạ nữa, nó mới đánh hơi rồi chạy xa.
Ân Hạ đợi một lúc, xác nhận dã thú không quay lại mới dám trèo xuống cây.
Trải qua chuyện này, Ân Hạ kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần, chẳng còn hứng thú dạo rừng nữa, rảo bước theo hướng cũ quay về, hy vọng có thể về đến nơi trước khi trời tối.
Thực vật trong rừng rậm đủ loại, là một thử thách lớn với Ân Hạ. Cô vạch đám lá mục bên gốc cây, lộ ra mấy cây nấm đỏ rực.
“Ơ kìa~” Cô chép miệng, “Nhìn là biết không ăn được rồi.”
Tách tách tách…
Sau một tràng âm thanh điện giật, hệ thống đáp: “Ăn được.”
Hả? Nghiêm túc không vậy?
Ân Hạ nhìn chằm chằm đám nấm đỏ rực, không khỏi nghi ngờ hệ thống muốn đầu độc cô để tìm con chó khác.
“Đồ càng sặc sỡ càng nguy hiểm, 7749, cậu có giấy phép hành nghề không đấy?”
Hệ thống rõ ràng không phục, gào lên: “Cô nói là lý thuyết của thế giới cô, không áp dụng cho thế giới hiện tại! Hơn nữa, tôi có! Giấy! Phép!”
Chậc chậc chậc, Ân Hạ vuốt cằm, sao cảm giác hệ thống khác với vẻ ngốc nghếch ban đầu, thế mà còn biết tức giận.
Để trấn an hệ thống, cô tiện tay bẻ một cành cây, hỏi: “Cái này có độc không?”
“Có độc.”
“…” Hỏi hớ rồi.
Ân Hạ buông tay, giả vờ như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhờ có hệ thống hỗ trợ, Ân Hạ trên đường đi thu hoạch được kha khá, đủ loại rau dại, quả dại kỳ lạ, thậm chí cả nấm sặc sỡ cô cũng dám hái.
Cuối cùng, khi mặt trời khuất bóng, chân trời rực rỡ ánh hồng, Ân Hạ cũng về tới trại.
Lúc này, trại đã thay đổi hoàn toàn so với lúc mới đến. Đám cỏ dại um tùm đã bị nhổ sạch, trên bãi đất trống dựng lên mấy cái lều đơn sơ nhưng chắc chắn, ở giữa trại là một cái hố đã được xử lý, bên trong đang cháy ngọn lửa hừng hực. Mấy người chơi mới ngồi quây quần bên nhau, vừa gặm mấy quả chát chua vừa trò chuyện.
Ân Hạ vừa kinh ngạc vừa tò mò quan sát trại, chỉ một buổi chiều mà đã có không khí sống động như vậy.
“Tiểu Hạ?” Chú Lý là người đầu tiên phát hiện ra cô, “Sao về muộn thế?”
Giả Nguyên thần thần bí bí tiến lại gần, hạ giọng nói: “Cô biết không, chiều nay có một người mới trộm con non của dã thú bị cắn chết, người chơi đi cùng hắn vứt con non rồi chạy, may mắn giữ được mạng. Nghe nói con dã thú đó đến giờ vẫn đang phát điên trong rừng đấy! Cô đừng có lại gần chỗ đó.”
Hả?
“Ở hướng nào?”
“Hình như là phía đông.”
“Có phải con thú trông giống hổ, nhưng to hơn hổ nhiều, không biết trèo cây, móng vuốt lại sắc bén, vài phát là đào gãy được một cái cây không?”
“… Sao cô biết rõ vậy?”
Ân Hạ nhếch mép: “Tôi từ hướng đông về.”
Giả Nguyên: “…”
Chú Lý: “…”
Đứa nhỏ xui xẻo này.
Sinh tồn nơi hoang dã, nơi trú ẩn tuyệt đối là quan trọng nhất, một nơi trú ẩn tốt có thể giảm thiểu nguy hiểm ban đêm xuống mức thấp nhất.
Ân Hạ định nhân lúc trời chưa tối, cũng loay hoay làm một cái nơi trú ẩn.
Có lẽ có thể dựng một cái lều gỗ giống người khác?
“7749, cậu biết xây nơi trú ẩn không?” Ân Hạ tiện miệng hỏi, không ôm hy vọng gì.
Một lúc sau, bên tai vang lên tiếng bíp bíp bíp, thường thì khi này là hệ thống gửi tệp cho cô. Ân Hạ sờ tai, một hình ảnh ba chiều của một ngôi nhà trên cây hiện ra trước mắt.
Ân Hạ sững người, chợt nhìn sang người bên cạnh, những người khác vẫn tự nhiên làm việc của mình, không ai nhìn về phía cô.
“Cái này chỉ mình ký chủ thấy được, ký chủ yên tâm.” Hệ thống kịp thời giải thích.
Ân Hạ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm quan sát ngôi nhà trên cây.
Kết cấu ngôi nhà trên cây đơn giản, nhưng diện tích không nhỏ, một mình ở thì thoải mái tuyệt đối. Sờ vào tường nhà, ngay lập tức hiện ra bức tường này được xây bằng gì, cần bao nhiêu vật liệu, thậm chí có thể đi vào trong, xem và sửa đổi bố cục.
Đúng là công nghệ cao.
Ân Hạ sờ tai, cảnh tượng trước mắt lập tức đổi sang một cái nhà đất đơn giản, còn có nhà tre, nhà tuyết, v.v. để lựa chọn.
“Giỏi lắm 7749.” Ân Hạ khen ngợi.
“Chuyện nhỏ, kiểm tra và tìm kiếm chỉ là chức năng cơ bản, cho tôi đủ năng lượng, tôi có thể san bằng cả thế giới này cho cô.” Giọng hệ thống không giấu được vẻ tự hào, “Tôi đã nói rồi, tôi là công cụ hữu dụng nhất.”
Công cụ hữu dụng nhất? Ân Hạ trầm ngâm một lúc, đi đến một cái cây to bằng cái thùng nước, nói: “Nào, công cụ hữu dụng nhất, giúp tôi đốn cái cây này xuống.”
“… Cút!”
Có mô hình và hướng dẫn, Ân Hạ nhanh chóng lên kế hoạch sơ bộ. Cô dùng một thanh bánh quy nén để thuê con dao chặt củi từ chú Lý đang nghỉ ngơi. Xung quanh trại toàn cây, cũng không cần đi xa.
Bước một, chặt cây.
Trong rừng rậm thiếu gì cây, tiện tay chặt một cây cũng có thể có tuổi đời hàng nghìn năm.
Ân Hạ chọn một cây ưng ý, hít một hơi sâu, hét lớn một tiếng rồi vung dao, “rắc”, dao kẹt trong thân cây không rút ra được.
“…”
Kế hoạch sơ bộ — chết yểu.
Kế hoạch một của Ân Hạ tuy chết yểu, nhưng cô nhanh chóng nghĩ ra kế hoạch hai.
Trong số người mới tuy có vài kẻ lập dị, nhưng đa số vẫn là người bình thường chăm chỉ, dưới sự chỉ dẫn của Mạc Gia Trạch, một nhóm người mới cùng nhau xây dựng một cái lều công cộng. Ngoài những người chơi kỳ cựu, tất cả người mới đều ở trong lều này.
Những người chơi kỳ cựu khá coi trọng sự riêng tư, lều của mỗi người cách nhau khá xa, ngoại trừ lều của Mạc Gia Trạch hơi sang trọng một chút, còn lại cũng chẳng khác lều của người mới là bao.
Nhịn đói cả một ngày, cuối cùng cũng đến giờ nghỉ ngơi. Mạc Gia Trạch đã nhóm lửa ở giữa trại từ sớm, đặt một cái hộp kim loại nhỏ lên trên, đun nước lọc, rồi thả một thanh bánh quy nén vào, coi như một bữa.
Dù là bữa tối đơn giản như vậy, trong mắt người khác cũng chẳng khác gì một bữa tiệc lớn. Người chơi mới vây quanh đống lửa, bụng đói kêu vang, chờ Mạc Gia Trạch nấu xong để mượn đun chút nước uống.
Mấy người mới khá hơn thì có vài quả nhặt được từ chỗ dã thú, tuy vị không ngon nhưng cũng đỡ đói.
Trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, rổ rau quả của Ân Hạ trở nên vô cùng bắt mắt.
Trong rổ đều là những thứ Ân Hạ cố tình chọn, màu sắc rất sặc sỡ, không ai dám thử.
Một nồi canh có ba màu nấm, đỏ, vàng, xanh, còn có mấy quả kỳ lạ có vỏ, và mấy loại rau dại trông như cỏ.
Những thứ này thật sự ăn được sao?
Mười mấy người dán mắt vào cô.
Chú Lý bị màu nấm làm chói mắt, khuyên nhủ: “Tiểu Hạ à, ngoài hoang dã đừng ăn bậy, màu nấm thế này, đừng có là nấm độc đấy!”
Ân Hạ khuấy nồi canh: “Cháu kháng độc.”
“… Đây không phải chuyện kháng độc hay không, mạng chỉ có một lần thôi, Tiểu Hạ.” Chú Lý lo lắng nhìn cô gái trẻ trước mặt, sợ cô giây tiếp theo sẽ sùi bọt mép mà ngã xuống.
“Không sao đâu, mấy cây nấm thôi mà, ăn vào còn thấy tiên nữ nữa!” Ân Hạ thản nhiên bỏ thêm mấy cây nấm xanh vào nồi.
Chú Lý bất lực, thấy tiên nữ rồi mà còn bảo không sao? Vậy thế nào mới gọi là có chuyện? Ngất đi à?
Đúng là trẻ người non dạ!
