Chương 36: Trò vui
【Kênh trò chuyện 8900/10000】
Trần Phàm ngồi trước bàn trong Nơi trú ẩn, ánh mắt chăm chú vào giao diện Kênh trò chuyện, lông mày hơi nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Có vẻ sau mấy ngày thích nghi, chỉ cần không có chuyện bất ngờ thì mọi người cũng không bị thương vong quá lớn.”
“Nhưng bão tuyết sắp đến rồi, không biết những người khác đã chuẩn bị lương thực và giữ ấm đến đâu rồi.”
Trần Phàm định lát nữa rảnh sẽ làm một ít than củi, xem thử than củi loại Khá và gỗ cháy lâu và nhiệt độ khác nhau thế nào. Đợi khi bão tuyết ập đến thì có thể bán với giá hợp lý.
Hiện tại trên Kênh giao dịch chưa thấy ai bán than củi, không biết là không có công thức hay là cũng định tự đặt giá như mình.
Nhưng Trần Phàm không có ý định kiếm tiền từ việc bán than củi. Thứ hắn đang thiếu lúc này, chắc những người cầu sinh khác cũng không có nhiều. Đến lúc đó có thể thử dùng tài nguyên khác để đổi lấy.
Trong thế giới sương mù có cả Hỏa Tinh Thạch và Lôi Tinh Thạch, chắc các loại Tinh Thạch thuộc tính khác cũng không thiếu. Không biết những người cầu sinh khác có kiếm được mấy loại đá này không.
Tuy rằng các khe gắn trên Cung ghép đã đầy, nhưng qua quá trình sử dụng, Trần Phàm phát hiện sau khi năng lượng của Tinh Thạch cạn kiệt thì có thể gắn một viên mới vào, đến lúc đó cũng có thể tăng thêm vài chiêu tấn công khác nhau.
Sau khi sắp xếp sơ bộ kế hoạch, Trần Phàm lại tập trung vào những thông tin trên Kênh trò chuyện. Ngón tay lướt trên cuốn sổ, xem từng dòng tin nhắn.
“Mấy người bán Áo bông Quần bông có thể giảm giá chút được không? Học theo mấy người bán chăn kia đi.” Một tin nhắn khiến Trần Phàm chú ý. Hắn nhướng mày, tiếp tục xem tiếp.
“Đúng vậy, anh bạn trên nói có lý. Ra ngoài làm lụng cả ngày trời mới kiếm đủ số Gỗ để đổi một cái áo, thế này thì người thường như chúng tôi sống sao nổi!” Một tin nhắn khác phụ họa.
“Giảm! Giảm cái gì mà giảm! Làm một cái Áo bông đã tốn 90 đơn vị Gỗ, bán các người 100 đơn vị còn chê đắt, hay là tôi lỗ vốn tặng không cho các người luôn đi!”
Ngay sau đó, bên dưới có người trả lời: “Được đấy! Được đấy! Đại lão, tôi nhắn riêng cho anh rồi đấy, nhớ tặng tôi một cái nhé.”
Nhìn thấy tin nhắn này, Trần Phàm phì cười không khép được miệng. Quả nhiên, dù ở đâu đi nữa, bản chất của cư dân mạng vẫn không hề thay đổi.
Bất quá, Trần Phàm cũng phát hiện, chỉ cần là vật phẩm có nhiều người cùng bán thì giá không thể đẩy lên cao được. Không ngờ Áo bông Quần bông là vật tư quan trọng như vậy mà cũng chỉ kiếm được 10 đơn vị Gỗ.
Chắc là trong số đó có người không muốn kiếm lời từ những thứ này, nên vẫn luôn kìm giá xuống.
Nếu không thì giá chắc chắn đã tăng. Dù sao đây đều là nhu yếu phẩm, càng gần lúc bão tuyết ập đến thì mức tăng giá của Áo bông Quần bông càng lớn.
Nhưng hiện tại vẫn duy trì ở mức 100 đơn vị Gỗ, rõ ràng là có người cố tình khống chế. Chắc là muốn cứu thêm nhiều người.
Nói mới nhớ, từ sau lần xếp hạng trước, Trần Phàm vẫn chưa liên lạc với ai trên Kênh trò chuyện và Kênh giao dịch. Ở khu vực này, ngoài Tô Hòa ra, vẫn chưa ai biết có một vị đại lão màu vàng trong top 1 vạn đang ở cùng khu với mình.
Nhưng Trần Phàm không có ý định lộ diện lúc này. Đợi khi nào cần giao dịch than củi, sẽ trực tiếp quảng bá một phen trên Kênh trò chuyện và Kênh giao dịch, nhân lúc cơn sốt đầu tiên, xem có đổi được món hời gì không.
Lặng lẽ xem thêm một lúc “cư dân mạng” tán gẫu, Trần Phàm dần cảm thấy đói bụng. Xem giờ, mới 6 giờ chiều.
Bởi vì ban ngày chỉ có 4 tiếng, trời tối quá sớm, cứ cảm giác đã về Nơi trú ẩn từ lâu lắm rồi, không ngờ mới có 6 giờ.
Bất quá, cả ngày hôm nay Trần Phàm chỉ ăn vội một bữa vào buổi sáng, mấy thứ bánh mì với đồ ăn vặt vừa nãy lại chẳng có chút năng lượng nào, ăn cũng như không. Giờ cơn đói kéo đến, hắn thấy đói thật sự.
Lập tức thoát khỏi Kênh trò chuyện, chuẩn bị bữa tối.
Tối nay Trần Phàm định nấu hai món: một món cà rốt xào thịt loại Khá, một món bắp cải hầm Thịt loại Ưu tú.
Lấy hết nguyên liệu cần dùng ra, đi vào bếp, bắt đầu bận rộn.
Cà rốt thái thành từng lát mỏng đều nhau, Thịt cắt miếng vừa ăn rồi ướp cho ngấm gia vị, bắp cải rửa sạch rồi cắt thành từng miếng vừa miệng. Ngọn lửa trên Bếp nhảy múa, nguyên liệu trong nồi dưới sức nóng của dầu tỏa ra hương thơm hấp dẫn.
Cứ như có nhạc nền vang lên: “Nguyên liệu cao cấp, thường chỉ cần cách nấu đơn giản nhất…”
Sau một ngày bận rộn, Trần Phàm cuối cùng cũng chuẩn bị xong bữa tối. Gọi Kinh Cức và Tiểu Phong lại bàn, chuẩn bị ăn.
Trần Phàm nhìn những hạt cơm trắng ngần, tơi xốp, bóng bẩy trước mắt, cứ như từng hạt đang cám dỗ hắn.
Còn có bắp cải và Thịt được hầm với Dịch nhũ trắng, màu sắc và hương vị vô cùng đậm đà. Bắp cải thấm đẫm nước thịt, trên bề mặt dường như còn lưu chuyển một tầng quang hoa năng lượng nhàn nhạt.
Trần Phàm nóng lòng gắp một miếng bắp cải bỏ vào miệng. Vị tươi non của bắp cải hòa quyện với vị đậm đà của nước thịt trên đầu lưỡi, lập tức kích thích vị giác của hắn.
Trần Phàm không nhịn được nhắm mắt lại, chậm rãi thưởng thức cảm giác tuyệt diệu này. Tiếp theo, hắn lại gắp một miếng Thịt, thịt tươi mềm, nhiều nước, tan ngay trong miệng, cứ như mỗi miếng đang rót năng lượng vào cơ thể hắn.
“Vị này, đúng là đỉnh!” Trần Phàm không kìm được khen ngợi. Vừa ăn, hắn vừa gắp thêm vài lát cà rốt, vị giòn sần sật kết hợp với độ tươi ngon của Thịt tạo nên sự hòa quyện hoàn hảo. Cơm dẻo thơm ngọt, mỗi miếng đều khiến hắn vô cùng thỏa mãn.
Ăn xong, Trần Phàm ngồi phịch xuống ghế, chẳng muốn động đậy chút nào. Cảm nhận dòng năng lượng đang lưu chuyển trong cơ thể, hắn chỉ nghĩ, với chất lượng bữa ăn thế này, chắc ăn thêm vài bữa nữa là có thể thăng cấp lên Loại ưu tú.
Không biết Kinh Cức và Tiểu Phong thế nào rồi, dù sao Kinh Cức ăn còn ngon hơn cả hắn nữa.
Lấy cuốn sổ ra, mở trang thông tin của Kinh Cức:
【Kinh Cức
Phẩm chất: Sử thi
Thiên phú: Gieo gì gặt nấy, cho ăn gì được nấy
Thực lực: Ưu tú
Ghi chú: Nó là sinh vật sống, bám rễ vào đất chất lượng cao có thể tăng tốc độ sinh trưởng, rời khỏi đất vẫn có thể sinh tồn, có thể kết ra trái cây tràn đầy năng lượng, dây leo bền bỉ sau khi bồi dưỡng có nhiều công dụng, hãy tự mình khám phá】
“Quả nhiên! Kinh Cức đã đạt đến cấp Ưu tú rồi, dù sao nó cũng đã ăn không ít thứ tốt.” Trần Phàm nhìn thông tin của Kinh Cức, hơi kích động. Kinh Cức càng mạnh, hắn đi thám hiểm càng cảm thấy an toàn.
Hiện tại Kinh Cức đã trải qua nhiều lần trưởng thành, chẳng biết dây leo của nó dài đến mức nào nữa. Cành nhánh thì tùy ý nó sắp xếp, mọc ra chỗ mới chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Bất quá, trong phòng khách của Nơi trú ẩn, thỉnh thoảng hắn mới sờ nó một chút. Thấy thân hình nó không lớn lắm, Trần Phàm cũng không can thiệp quá nhiều.
Tiểu Phong sau một bữa tiệc lớn, không biết thực lực có tăng lên không, nhưng bề ngoài thì đúng là có thay đổi không nhỏ……
