Chương 24: Thao túng đạo đức
Quay về phòng, Tần Trăn nằm dài trên giường chán chường.
Trời ơi, lại một ngày nhớ điện thoại...
Mới tám giờ, sao cô ngủ được chứ.
Mở quang não ra, bất ngờ phát hiện có vài tin nhắn bạn bè.
Là từ [Thanh Hạc Dẫn] gửi tới.
[Thanh Hạc Dẫn: Có nhiều người muốn mua Hàng rào gai nhọn lắm, cậu xem khu chat đi.]
[Thanh Hạc Dẫn: Họ hỏi tôi có liên lạc được với cậu không, biết tôi đã mua nên muốn tôi giới thiệu cậu cho họ, được không?]
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Ừm, để tôi xem.]
Tần Trăn mở khu chat, quả nhiên nhiều người đang bàn tán về Hàng rào gai nhọn.
[Trong sách có nhà vàng: Đại lão bán Hàng rào gai nhọn, thấy tin nhắn thì kết bạn tôi nhé, tôi muốn mua.]
[Miểu Miểu Nhược Thủy: Tôi cũng muốn mua!]
[Rèm Cửa: Đại lão, có thể hạ giá một chút không, đắt quá...]
[Đói thật rồi: Đừng kén nữa, thứ này chi phí chắc chắn không thấp, giá này không đắt đâu.]
[Rèm Cửa: Mọi người đều là đồng bào Tung Của, lúc nguy nan, không thể giúp nhau được sao?]
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Đúng đấy, một cái Hàng rào gai nhọn bán đắt thế, rào sân ít nhất cũng phải mười cái, ai có nhiều vật tư vậy? Chẳng phải cố tình nhìn chúng tôi chết sao?]
[Xuyên Lưu Bất Tức: Phải, chúng ta mua theo giá vốn không được sao? Anh ta cũng đâu có lỗ.]
Quan điểm này được vô số người tán thành.
[Bạch Mạt Lỵ: Nói đúng...]
[...]
Một số người có lẽ biết làm vậy là sai, nhưng vì lợi ích của mình, vẫn chọn đứng nhìn lạnh lùng.
Hy vọng mấy người này hạ được giá.
[Kiếm thằng nào cưới đi: Mặt mũi to quá nhỉ? Để người ta làm không công cho mình? Nếu là mày, mày có làm không công cho người khác không?]
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Tất nhiên là tôi sẽ, mọi người đều là đồng bào, đáng lẽ nên giúp nhau.]
[Xuyên Lưu Bất Tức: Đúng vậy, nên làm thế...]
Những lời đường mật đó được những kẻ muốn hạ giá hùa theo, đồng thời cũng khiến Tần Trăn vô cùng phản cảm.
Cô nhớ cái ID Chinh Chiến Thiên Hạ, lần đầu cô dùng dừa để đổi vật tư cũng bị hắn chửi là tham lam.
Lần này lại đến, còn muốn cô làm không công cho họ.
Ai cho họ can đảm vậy? Lương Tĩnh Như chắc?
Tên này thực sự làm cô phát ốm, Tần Trăn không chịu nổi nữa.
Cô không block mấy người này, mà gõ chữ trong khu chat.
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Tôi là người bán Hàng rào gai nhọn. Ai muốn mua thì kết bạn với tôi, giá là tinh thiết*40, nguyên liệu quái thường*8. Hôm nay tổng cộng bán 60 cái, mỗi người giới hạn 10 cái, ai nhanh tay được trước. Tôi tuyên bố trước: trong tay tôi không đủ nguyên liệu, các bạn phải gửi nguyên liệu cho tôi trước thì tôi mới chế tạo được. Nếu sợ tôi bùng hàng thì đừng kết bạn. Ngoài ra, Chinh Chiến Thiên Hạ, Xuyên Lưu Bất Tức, Rèm Cửa, Bạch Mạt Lỵ mấy người này giá nhân đôi. Thao túng đạo đức vô ích với tôi, tôi không mắc bẫy đâu.]
[Rèm Cửa: Ý gì? Tại sao bọn tôi phải nhân đôi?]
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Con nhỏ đê tiện kia, bán giá cao thế không thấy cắn rứt à?]
[Xuyên Lưu Bất Tức: Phải đấy, tại sao mấy đứa tôi lại khác người? Cô đang đối xử phân biệt!]
[Bạch Mạt Lỵ: Đúng vậy, tôi chỉ nói có một câu thôi mà, có gì đâu...]
Có người cho rằng số lượng hạn chế của Tần Trăn không đủ, nhiều người ít hàng!
Cũng có người cho rằng làm vậy rủi ro quá lớn, hơi do dự, dù sao vật tư này không phải số nhỏ.
[Trong sách có nhà vàng: Đại lão, 60 cái ít quá, nhiều người thế này...]
[Tiểu Phi: Phải đấy đại lão, thêm tí nữa đi!]
[...]
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Mấy người có thể nói suông bắt tôi giảm giá, tại sao tôi không thể tăng giá với các người? Thích thì mua, không thích thì thôi, tôi có cầu xin các người mua đâu!]
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Xin lỗi mọi người, chế tạo Hàng rào gai nhọn cũng cần thời gian, hôm nay chỉ làm được 60 cái, ngày mai nếu rảnh sẽ tiếp tục.]
[Trong sách có nhà vàng: Thì ra là vậy, được thôi...]
Thực ra từ lúc Tần Trăn gửi tin nhắn đầu tiên, đã có nhiều người kết bạn với cô.
Cô theo thứ tự, đồng ý kết bạn của người đầu tiên.
Nickname là [Miểu Miểu Nhược Thủy].
[Miểu Miểu Nhược Thủy: Chào đại lão, tôi muốn mười cái Hàng rào gai nhọn. Nguyên liệu tôi gửi riêng cho đại lão rồi!]
[Tần Trăn: OK, chờ khoảng bốn mươi phút tôi gửi cho bạn.]
[Miểu Miểu Nhược Thủy: Vâng đại lão.]
Tần Trăn nhận [tinh thiết*400, nguyên liệu quái thường*80] từ [Miểu Miểu Nhược Thủy].
Sau đó tiêu hao tinh thiết*300, đá*100 để chế tạo mười cái Hàng rào gai nhọn thường.
Tần Trăn nhìn sang yêu cầu kết bạn thứ hai.
Nickname là [Trong sách có nhà vàng].
Người này cô có chút ấn tượng, thường hoạt động trong khu chat.
[Trong sách có nhà vàng: Đại lão ơi, cho tôi hỏi thăm một chút, nguyên liệu quái có thể thay bằng thứ khác được không? Tôi chỉ đủ nguyên liệu quái mua năm cái Hàng rào gai nhọn, nhưng tôi muốn mười cái...]
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Có thể thay bằng đá*15.]
[Trong sách có nhà vàng: Thật không đại lão, tuyệt vời quá. Vậy tôi muốn mười cái Hàng rào gai nhọn, nguyên liệu gửi ngay cho đại lão.]
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Được, bạn đang ở sau người kia, còn đang chế tạo, đợi một lát tôi gửi cho bạn.]
[Trong sách có nhà vàng: Vâng vâng.]
Tần Trăn nhận [tinh thiết*400, nguyên liệu quái thường*40, đá*75].
Rồi lại nhìn sang người thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Tổng cộng nhận được [tinh thiết*1200, nguyên liệu quái thường*240].
Nhìn đến nickname người thứ sáu, Tần Trăn bật cười.
Lại là [Chinh Chiến Thiên Hạ].
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Tôi muốn mười cái Hàng rào gai nhọn.]
Sau đó gửi sang [tinh thiết*400, nguyên liệu quái thường*80].
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Giá của anh nhân đôi nhé.]
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Mày chơi thật à? Mày tin tao lên khu chat vạch trần bộ mặt xấu xa của mày, khiến việc làm ăn của mày không thành không?]
[Kỳ Diệp Trăn Trăn: Anh đúng là buồn cười, tôi chẳng đã nói từ đầu trong khu chat là mấy người phải giá nhân đôi rồi sao? Anh đi nói đi, xem có ai nói giúp anh không.]
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Đồ khốn, có cha mẹ sinh không có cha mẹ dạy, con buôn đen tối...]
Tên này chửi một đống lời không thể nghe nổi, Tần Trăn block hắn luôn.
Rồi đồng ý yêu cầu kết bạn của người thứ bảy.
Nhận [tinh thiết*400, nguyên liệu quái thường*80].
Mở khu chat ra, phát hiện [Chinh Chiến Thiên Hạ] đang chửi cô.
[Chinh Chiến Thiên Hạ: Con nhỏ chó chết tên Kỳ Diệp Trăn Trăn, dám bán giá nhân đôi cho tao thật! Đen tối quá, mọi người đừng mua đồ của nó nữa!]
[Xuân Phong Thập Lý: Đúng là hơi đắt thật, người ta chỉ nói vài câu, cô ấy lại nhân đôi thật... hơi quá đáng nhỉ...]
[Nam Kha Nhất Mộng: Phải đó... tôi cũng thấy hơi quá.]
[...]
