Chương 75: Cưu Chiếm Tước Sào
Trên đường về, Tần Trăn gặp một đàn chim quái.
Một con cấp ba dẫn đầu một đàn cấp thấp.
Tần Trăn đang lo lần này ra ngoài chẳng thu hoạch được gì, thì đám này tự động đưa tới tận cửa.
Thực ra Tần Trăn đã đánh quái cấp ba trong phó bản rồi, nên lần này gặp cũng không hoảng loạn.
Cô triệu hồi Tinh Thần Pháp Trượng, trước tiên giải quyết con đầu đàn cấp ba, rồi từ từ dọn đám lâu la còn lại.
Điều nằm ngoài dự đoán của Tần Trăn là rương mà quái chim cấp ba rơi ra lại là rương bảo vật xích đồng, chứ không phải rương bạc như cô nghĩ.
Tần Trăn hơi thất vọng.
【Chúc mừng người chơi Kỳ Diệp Trăn Trăn là người đầu tiên tiêu diệt quái vật cấp ba, nhận thưởng: Rương bảo vật xích đồng*1, kinh nghiệm +1000, sắp có thông báo toàn khu, có ẩn danh không?】
Tần Trăn chọn ẩn danh.
【Chúc mừng người chơi **** là người đầu tiên tiêu diệt quái vật cấp ba, nhận thưởng: Rương bảo vật xích đồng*1, kinh nghiệm +1000.】
Tần Trăn hơi khó hiểu. Cô nhớ phần thưởng lần đầu tiêu diệt quái cấp hai cũng là một rương xích đồng. Tại sao lần đầu tiêu diệt quái cấp ba vẫn là rương xích đồng? Nếu không cho nổi rương bạc, thì cũng nên cho nhiều rương xích đồng hơn chứ? Thật keo kiệt quá!
Tần Trăn bỏ tất cả vào ba lô rồi tiếp tục tìm quái.
Cho tới khoảng bốn giờ chiều, Tần Trăn đã không đếm xuể hôm nay mình giết bao nhiêu quái vật. Dù sao ma lực cũng đã cạn kiệt mấy lần.
Thu hoạch của cô cũng rất béo bở.
Tổng cộng có được Rương gỗ*280, rương bảo vật hắc thiết*200, rương bảo vật xích đồng*21, điểm kinh nghiệm*27000.
Tần Trăn cảm thán, đánh quái trong phó bản lấy kinh nghiệm vẫn thoải mái hơn. Ở ngoài còn phải tự mình đi tìm. Hơn nữa không biết có phải ảo giác không, cô luôn cảm thấy quái cấp cao ở ngoài rất ít. Không nói tới quái cấp ba chỉ thấy một con, ngay cả quái cấp hai cũng hiếm. Từ việc cô vừa nhận được giải thưởng lần đầu tiêu diệt quái cấp ba cũng có thể thấy, quái cấp ba quả thực hiếm gặp. Nếu không, với thực lực hiện tại của top mười người chơi trong bảng xếp hạng, tiêu diệt một con quái cấp ba hoàn toàn dư sức.
Trời đã không còn sớm, Tần Trăn định về nơi trú ẩn.
…
Khi Tần Trăn đi tới cửa nơi trú ẩn, trời đã tối. Nhưng nơi trú ẩn của cô lại đèn đuốc sáng trưng!
Sắc mặt Tần Trăn trở nên rất khó coi, xem ra có người chơi nhân lúc cô không ở đã chiếm tổ của cô.
Cô đẩy cửa ra.
Chỉ thấy phòng khách vốn sạch sẽ giờ trở nên bừa bộn. Trên bàn, trên bàn trà bày đủ loại đồ ăn vặt và nước uống. Đã mở hay chưa mở đều chất đống một chỗ. Trên đất còn nhiều túi đồ ăn đã ăn hết và vỏ hạt dưa.
Một người đàn ông đang gác chân còn đi giày lên bàn trà trước ghế sofa, thân người dựa vào ghế. Vừa ăn vặt uống cola, vừa xem phim truyền hình.
Thấy cửa bị đẩy ra, người đàn ông quay đầu nhìn về phía này. Nhìn thấy Tần Trăn, mắt hắn sáng lên.
“Ôi trời, cô gái, cuối cùng cô cũng về rồi? Tôi đợi cô cả buổi trời đấy!”
Người đàn ông đứng thẳng dậy, hắn rất cao, thân hình vạm vỡ. Tần Trăn đứng trước mặt hắn, trông như một đứa trẻ chưa lớn. Chênh lệch chiều cao này hiển nhiên khiến hắn càng thêm ngang ngược.
“Anh trai đói quá không chịu nổi, thấy chỗ em có đồ ăn thức uống, nên tự tiện lấy, em không để ý chứ?”
Người đàn ông nhìn căn biệt thự này, trong mắt loé lên một tia tham lam.
Ánh mắt Tần Trăn lạnh lẽo: “Không hỏi mà lấy thì chính là ăn trộm!”
Người đàn ông lại cười khẩy.
“Ai chà, em gái, đều là đồng bào Tung Của cả, nói ăn trộm nghe khó nghe quá. Anh thấy em ở một mình căn nhà lớn thế này, chắc cô đơn lắm nhỉ? Hay để anh đến ở cùng em nhé?”
“Em yên tâm, sau này ở chung, em chỉ cần giặt quần áo nấu cơm cho anh là được, việc thu thập vật tư cứ giao cho anh. Nhưng mà… nếu em có thể sưởi ấm giường cho anh thì càng tốt!”
Giọng nói của người đàn ông vừa dâm dục vừa bẩn thỉu, Tần Trăn nghe xong nhăn mày khó chịu.
“Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt nhé? Bảo em sưởi giường là vì nể mặt em còn có chút nhan sắc đấy, nếu không thì đuổi thẳng ra ngoài cho quái vật ăn!”
Thấy Tần Trăn vẫn đứng im không nhúc nhích, người đàn ông bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn sải bước tới định nắm cổ tay Tần Trăn.
Tần Trăn ghê tởm lùi lại mấy bước, nhanh chóng triệu hồi Tinh Thần Pháp Trượng, một ‘Băng Tinh Chi Thứ’ nện thẳng vào người hắn.
Lúc này cô cũng thấy được thông tin cơ bản của hắn.
【Chinh Chiến Thiên Hạ: cấp 9. Tấn công: 95; Phòng ngự: 80; Máu: 1180.】
Không ngờ tấn công người chơi cũng giống như quái vật, có thể trực tiếp thấy thông tin của hắn!
Chỉ là… khoan đã!
Chinh Chiến Thiên Hạ?
Cái tên này sao quen thế?
Tần Trăn nhớ ra rồi, đây chẳng phải là cái người hai lần mắng cô là thương gia bất lương rồi bị cô chặn sao?
Trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy!
Tần Trăn tấn công Chinh Chiến Thiên Hạ, hắn cũng thấy được thông tin của Tần Trăn.
Vẻ mặt của Chinh Chiến Thiên Hạ trở nên hốt hoảng rõ rệt.
“Em… là em!”
Tần Trăn khẽ cong môi, khoé miệng nhếch lên, giọng nói nhẹ nhàng.
“Không ngờ anh vẫn còn nhớ tôi nhỉ? Anh nói xem, trước khi ra ngoài sao không xem lịch hoàng đạo đi? Hơn nữa… anh nghĩ một người chơi có thể ở được căn biệt thự thế này, là thứ anh cướp được sao? Ai cho anh cái gan đấy? Chẳng lẽ là cái thực lực phế vật chưa tới cấp mười này à?”
Chiêu ‘Băng Tinh Chi Thứ’ vừa rồi của Tần Trăn đã đánh bay hơn bảy trăm máu của Chinh Chiến Thiên Hạ. Hắn máu me đầm đìa, giọng run rẩy.
“Tha cho tôi đi, tôi sẽ cút ngay, đảm bảo không quay lại nữa!”
Lúc này trong lòng Chinh Chiến Thiên Hạ vô cùng hối hận. Thực ra khi vừa thấy nơi trú ẩn xa hoa này, hắn cũng nghĩ người chơi sống ở đây thực lực sẽ rất mạnh. Nhưng khi thấy quần áo phụ nữ phơi trong vườn, lòng hắn lại buông lỏng. Có lẽ từ sâu thẳm trong lòng, sự khinh miệt tự nhiên đối với phụ nữ khiến hắn quên mất rằng đây là thế giới trò chơi, một thế giới có thể bỏ qua sự khác biệt về sức mạnh nam nữ.
Chinh Chiến Thiên Hạ lòng lạnh như băng. Hắn không ngờ lại đụng phải sát tinh Kỳ Diệp Trăn Trăn. Sau khi bị cô chặn, cuộc sống của hắn khổ sở vô cùng. Nhiều vật tư cần thiết không mua được, chỉ có thể mua từ các người chơi khác với giá cao. Đó cũng là lý do cấp độ hắn tụt lùi như vậy.
Mối thù mới cũ dồn dập, Chinh Chiến Thiên Hạ cụp mắt che giấu tia tàn nhẫn. Đợi hắn về, hắn nhất định phải tìm mấy anh em đến xử lý con đàn bà này! Trang bị cao cấp trên người cô ta cùng căn biệt thự này sẽ là của hắn…
Tần Trăn lại mỉm cười nhạt, giọng mỉa mai:
“Anh nghĩ tôi sẽ thả hổ về rừng sao? Dù anh còn chưa được coi là hổ…”“Chúng ta không có thù hằn sâu sắc gì, cô tha cho tôi đi, tôi đảm bảo sau này sẽ không đến đây nữa! Mấy thứ tôi vừa dùng, tôi sẽ đền bù cho cô, được không?”
