Chương 91: Tỉnh táo sáng suốt
“À đúng rồi, cậu hoàn thành phó bản Ma Sói có nhận được đạo cụ đặc biệt gì không?”
Nhắc đến chuyện này Trương Vũ Vy hơi kích động: “Suýt quên mất, tớ nhận được một lọ thuốc giải của phù thủy, uống vào có thể thay thế một lần chết, coi như có hai mạng, không biết có liên quan đến việc tớ được phân vai phù thủy không.”
“Chắc vậy, cậu mau uống nó đi.”
Tần Trăn trầm ngâm, cô cảm thấy các đạo cụ từ phó bản chảy ra bây giờ càng ngày càng đa dạng.
Đủ loại chức năng…
…
Ngày thứ năm của đợt nóng cực độ.
【Thời tiết hôm nay: Nắng, 50~60°C】
Trong nhiệt độ khắc nghiệt thế này, dù máy lạnh vẫn chạy nhưng hiệu suất đã giảm nhiều.
Trong phòng ngủ vẫn hơi oi bức.
Tần Trăn nhìn Băng Cầu đang ngủ say, không thương tiếc xoa một cái.
Mềm mại, mát lạnh, sờ thích thật!
Tần Trăn vệ sinh cá nhân xong bước xuống lầu.
Phát hiện Trương Vũ Vy đã dậy từ lúc nào, đang làm bữa sáng yêu thương.
Trứng chiên, bánh mì nướng, một đĩa dâu tây và hai ly nước cam.
Tần Trăn nhìn mấy thứ linh tinh trong bếp, hơi ngỡ ngàng:
“Chảo chống dính, bếp ga, lò nướng với máy ép trái cây! Cậu lấy đâu ra nhiều đồ bếp thế?”
Trương Vũ Vy cười khổ: “Tớ cũng không biết tại sao mỗi lần mở đồ ra đều là đồ liên quan đến ăn uống…”
Tần Trăn lấy một miếng bánh mì nướng ăn, cảm thán:
“Quả nhiên hơn hẳn ăn thẳng…”
“Đương nhiên rồi, cũng phải xem ai nướng bánh mì chứ!”
Trương Vũ Vy đầy tự tin.
Tần Trăn uống một ngụm nước cam mát lạnh, gật đầu tâm phục.
“Hôm nay cậu tính thế nào? Có ra ngoài không?”
Trương Vũ Vy khựng lại động tác: “Cả hai đứa đều ra ngoài, nhà ổn không?”
“Ổn mà, ở nhà có Tiểu Cửu, lúc cậu không có tớ chẳng qua cũng thế thôi?”
“Ừm, vậy tớ cũng ra ngoài, hai đứa mình chia nhau hành động.”
Tần Trăn gật đầu, hai người chia nhau là cách tốt nhất.
Tài nguyên chỉ có bấy nhiêu, hai người đi cùng thì phải chia đôi.
Tần Trăn vừa ăn sáng vừa giảng giải cho Trương Vũ Vy về địa hình xung quanh nơi trú ẩn và phân bố tài nguyên.
Cuối cùng tổng kết: “Thực ra bên vách núi tớ đã thám hiểm đến đáy rồi, cũng chẳng có tài nguyên gì đặc biệt, hay là cả hai đều đến khu rừng tớ mới phát hiện, vào rừng rồi hãy tách nhau.”
Trương Vũ Vy gật đầu: “Được, thế là tốt nhất rồi.”
Nhắc đến khu rừng, Tần Trăn nhớ hôm qua cô còn nhặt được một ngàn cây Thanh Thử Hoa ở đó.
Cô có Nước Quất Chanh nên không cần thứ này, nhưng không có nghĩa người khác không cần.
Cô xem thử, hiện tại trên thị trường đồ thanh nhiệt giải thử còn khá ít.
Tần Trăn nghĩ cô cũng có thể bán đá lạnh.
Nhưng việc đặt giá khiến cô hơi đau đầu.
Hiện tại cô không thiếu mấy thứ vật tư cơ bản.
Chỉ có Ngọc thuộc tính, Linh châu mấy thứ tăng thực lực là cô không bao giờ thấy đủ.
Nhưng mấy thứ đó người chơi có được đều tự dùng hết, sao còn thừa?
Đá lạnh bình thường chẳng quý giá gì.
Dù trong thời tiết cực nóng giá trị tăng vọt.
Nhưng nếu đòi giá cao chắc sẽ bị người ta nói là tham lam…
Đòi thấp thì cô lại thấy lỗ.
“Trăn Trăn, cậu sao thế?”
Nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của Tần Trăn, Trương Vũ Vy hỏi.
Tần Trăn kể lại chuyện mình đang băn khoăn.
Trương Vũ Vy cười một tiếng:
“Trăn Trăn, cậu bị ma ám à? Đồ của mình, muốn định giá bao nhiêu thì định, sao phải để ý người khác nói? Người ta thấy mắc thì không mua thôi.”
“Cậu bị thao túng tâm lý rồi phải không? Tớ thấy mấy người trong khu này ngày nào cũng gọi cậu là đại lão, nâng cậu lên cao, rồi cậu bán đồ cũng không dám bán giá cao…”
“Đừng tự coi mình là cứu thế chủ, tụi mình chỉ là người bình thường thôi, lo tốt cho mình là đủ.”
Tần Trăn khựng lại động tác uống nước cam, như được tỉnh ngộ.
Thực ra cô luôn cảm thấy mình có vấn đề, nhưng không biết vấn đề cụ thể ở đâu.
Cô còn có cảm giác bị gò bó.
Như bị thứ gì đó hạn chế.
Giờ cô đã biết.
Là trái tim mình.
Cô bị trái tim mình hạn chế.
Cô tự coi mình quá cao, quá quan trọng.
Nói đơn giản là cô hơi phổng mũi rồi.
Dường như bán đồ giá cao là có lỗi với mọi người đã gọi mình là đại lão vậy.
Rõ ràng ban đầu cô không như thế…
Trong lòng Tần Trăn hơi lạnh.
Hình như cô thực sự đã thay đổi nhiều mà không hay.
Ví dụ, lần trước cô giết 【Chinh Chiến Thiên Hạ】 trong lòng không hề gợn sóng.
Cô có thực sự còn là Tần Trăn ngày xưa không?
Hay là, cô đã hoàn toàn biến thành một người khác trong thế giới dị dạng này?
Thấy Tần Trăn rơi vào nội tâm tiêu cực, Trương Vũ Vy mặt trầm xuống:
“Trăn Trăn, cậu đừng nghĩ nhiều quá.”
Tần Trăn cười khổ: “Cậu thấy tớ thay đổi không? Tớ cảm thấy tớ không còn là tớ nữa…”
Trương Vũ Vy nghiêm mặt:
“Sao lại thế, cậu vẫn là cậu mà? Trong thế giới trò chơi với những quy tắc méo mó dị dạng thế này, thay đổi một chút là chuyện bình thường.”
“Hơn nữa tớ nghĩ, con đường thành công không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, cậu phải vượt qua tâm ma của mình, sớm chuyển biến đi.”
Tâm ma?
Phải rồi, tâm ma.
Tần Trăn lẩm bẩm hai chữ ấy.
Cô không thay đổi, cô vẫn là Tần Trăn đó.
Chỉ là cô đã thích nghi với quy tắc thế giới khác nhau mà thôi.
Còn cái địa vị đại lão được nâng lên bệ thần của cô, cũng chỉ là một đống dữ liệu.
Cô chẳng có gì đặc biệt.
Cũng như mọi người, chỉ là một người chơi thôi.
Ai cũng sống vì bản thân mình.
Nghĩ thông suốt những điều này, Tần Trăn như được tỉnh ngộ, cả người trở nên tươi mới.
Mắt Tần Trăn sáng lên, ôm chầm lấy Trương Vũ Vy:
“Cảm ơn cậu, Vũ Vy, cậu tuyệt vời quá! Tớ cảm thấy vấn đề cứ quẩn quanh tớ mà không tìm ra đầu mối cuối cùng đã được giải quyết!”
Trương Vũ Vy cũng cười rất tươi:
“Cậu chỉ là kẻ cuộc mê thôi, nếu tớ cũng như cậu, từ khi vào game đã là đại lão đứng đầu bảng, ngày nào cũng một đống đàn em bám theo nịnh bợ, tớ chắc chắn bay lên tận mây mất haha!”
“Giờ ổn rồi, sau này cậu có thắc mắc gì trong lòng thì nhớ kịp thời nói với tớ, không thì tớ sợ cậu rơi vào đầu mối chết.”
Tần Trăn mắt cong cong: “OK OK, cậu cũng thế.”
“Chúng ta cùng cố gắng.” Trương Vũ Vy cười.
“À đúng rồi, cậu có biết tớ bán Nước Quất Chanh với giá nào không?” Trương Vũ Vy hỏi một cách bí ẩn.
Tần Trăn lắc đầu: “Không biết.”
Cô thực sự không biết, vì Nước Quất Chanh được bán hết quá nhanh.
Trương Vũ Vy giơ năm ngón tay, cười tít mắt:
“Một ly Nước Quất Chanh đổi năm Ngọc thuộc tính hoặc Linh châu.”
