Chương 16: Dành hết những thứ tốt cho cô ấy
Trên hành lang cầu thang có đặt một cái bếp than, trên đó luôn có nước ấm.
Thấy Khương Nhạ không từ chối, Trần Vũ liền xách ấm đun nước vào pha cháo cho cô.
Khi nhìn thấy chiếc quạt điện đặt bên giường kia của Khương Nhạ, Trần Vũ ngạc nhiên hỏi: “Chỗ cô có điện à? Lắp máy phát điện rồi hả?”
Khương Nhạ không có gì phải giấu, thật thà đáp: “Ừ, tôi lắp một máy phát điện diesel.”
Vốn dĩ cô chuẩn bị tấm pin mặt trời, nhưng nghĩ đến sau tận thế hiếm có ngày nắng gắt, Khương Nhạ đã đổi sang dùng máy phát điện.
Trần Vũ ghen tị gật đầu. Tuy bây giờ đã cuối tháng tám, nhưng thời tiết vẫn rất nóng, phòng họ ở tầng một lại kín mít không thoáng gió.
Nếu có quạt máy để tản nhiệt, tình hình có thể cải thiện hơn nhiều.
Có lẽ Trần Vũ tỏ ra quá rõ ràng, Khương Nhạ liền nhìn ra ý đồ của anh ta.
Cô nói: “Tôi còn hai cái quạt không dùng, nếu mọi người không chê, lát nữa mang xuống dưới xài đi.”
Trần Vũ nghe xong mắt sáng rỡ, vội đáp: “Không chê không chê, cảm ơn cô nhiều lắm Khương Nhạ, cô đúng là một tiên nữ vừa đẹp vừa tốt bụng.”
Khương Nhạ bật cười vì anh ta, nhưng lại nghe thấy giọng nói quen thuộc từ cửa.
“Đàn ông con trai mà chút nóng này còn chịu không nổi, tôi thấy là mấy cậu gần đây không luyện tập, ngứa da nữa rồi.”
“Đại ca, anh về rồi!”
Trần Vũ liền xoay người đứng nghiêm, cái dáng vẻ đó y hệt hồi Khương Nhạ thấy ở phòng gym.
Phó Tranh bước chân vào đến giường Khương Nhạ, không thèm đáp lại câu hỏi ngớ ngẩn của Trần Vũ.
Anh lắc lắc túi ni lông trong tay, nói với Khương Nhạ: “Cô tỉnh rồi à, vậy món này cũng không dùng đến nữa.”
“Gì thế?” Khương Nhạ tò mò hỏi.
Thấy cô hiếu kỳ, Phó Tranh mở túi ra cho cô xem.
Trời ơi, Khương Nhạ trợn tròn mắt.
Anh liều mạng chạy ra ngoài tìm, hóa ra là một hộp “thuốc Hoắc Hương Chính Khí Thủy”.
Một lúc lâu sau, Khương Nhạ mới lắp bắp hỏi: “Đây là ý gì?”
Phó Tranh gượng gạo dời mắt, cố làm ra vẻ tùy tiện đáp: “Cô mãi chẳng tỉnh, tôi tưởng cô bị say nắng.”
Nhận ra Phó Tranh cũng rất lúng túng, Khương Nhạ không hỏi thêm nữa, mà nói lời cảm ơn với anh.
“Cảm ơn anh vì cháo, với cả đã ra ngoài tìm thuốc cho em.”
“Không có gì,” Phó Tranh đặt túi lên bàn, “Cô thu nhận chúng tôi, là chúng tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Hơn nữa tôi đã hứa sẽ chăm sóc cô thật tốt.”
Nói xong anh đưa mắt nhìn bát cháo ăn liền, ý bảo cô uống.
Khương Nhạ không phải không có đồ ăn, trái lại đồ ăn của cô rất phong phú.
Cô thực sự chẳng có hứng thú với bát cháo này.
Đang định tìm lý do bảo lát nữa ăn, thì thấy cánh tay Phó Tranh có mấy vết xước, lúc này đang rỉ máu.
Khương Nhạ giật mình, thốt lên: “Anh bị thương rồi?”
Theo ánh mắt Khương Nhạ, Phó Tranh mới để ý vết xước của mình.
Vết thương nhỏ này đối với anh chẳng đáng gì: “Chỉ xước da thôi, không sao.”
“Sao được?” Khương Nhạ trở mình xuống giường, đi đến chỗ ba lô ở cuối giường, mượn ba lô che chắn, cô lấy từ không gian ra cồn và gạc.
“Thời điểm quan trọng thế này, vết thương nhỏ cũng không được chủ quan.”
Vừa nói, cô đã đi đến trước mặt Phó Tranh, dùng cồn sát trùng cho anh.
Nhìn Khương Nhạ cúi đầu chăm chú băng bó vết thương cho mình, đôi mày Phó Tranh dần dịu lại, khóe miệng cũng bất giác cong lên một đường.
Trần Vũ và Phong Minh đứng xem kịch vui ở bên cạnh, thấy thế liếc mắt nhìn nhau, rồi lặng lẽ rời đi.
Băng xong vết thương cho Phó Tranh, Khương Nhạ nói một tiếng “xong rồi”, Phó Tranh mới dời mắt khỏi mặt cô xuống cánh tay mình.
Nhưng khi thấy thành quả của Khương Nhạ, anh ta lập tức dở khóc dở cười.
Anh chỉ xước có mấy chỗ, mà cách băng bó của Khương Nhạ còn dày hơn cả lần anh bị thương do đạn trước đây.
Tuy nhiên, thấy cô gái nhỏ một mặt mong chờ được khen, Phó Tranh cũng không nỡ phá hỏng hứng thú của cô.
Đành phải nói dối: “Tốt, cố gắng hơn nữa.”
Khương Nhạ cúi mắt cười nhẹ, hỏi anh về năng lực.
“Lần này anh ra ngoài chắc hẳn dùng năng lực giết tang thi rồi đúng không? Thế nào, có ngộ ra điều gì không?”
Nhắc đến chuyện này, Phó Tranh quả thực có điều muốn nói.
Anh lại liếc nhìn bát cháo ăn liền, có vẻ rất quan tâm việc Khương Nhạ có ăn hay không.
“Có vài lời cần nói với mọi người, tôi xuống trước, cô uống cháo xong rồi hãy xuống, không gấp.”
Sau khi Phó Tranh đi, Khương Nhạ suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn uống cháo.
Dù sao đó là thứ Phó Tranh liều mạng tìm về, nếu cô không uống thì phụ lòng anh.
Cháo ăn liền không ngon cũng chẳng dở, uống xong Khương Nhạ lại lấy trong không gian ra một cái hamburger để ăn.
Đã gần hai ngày chưa ăn gì, tuy Phó Tranh có truyền glucose cho cô, nhưng cũng không đủ no.
Trước khi xuống lầu, Khương Nhạ lại lấy trong không gian ra bảy quả táo.
Lúc Phó Tranh vừa xuống lầu, vài người thấy cánh tay anh quấn một vòng băng, đều nháy mắt với nhau.
Nhìn thế trận này, Phó Tranh biết chắc Trần Vũ lại thêm mắm thêm muối nói lung tung rồi.
Bản thân anh không sao, nhưng lát nữa Khương Nhạ xuống lầu, cô gái nhỏ mặt mỏng, anh sỏ mấy người anh em nói linh tinh làm cô khó xử.
Bèn dặn dò họ vài câu: “Trước mặt Khương Nhạ đừng có nói lung tung, lát nữa người ta bị mấy cậu dọa chạy mất thì tự liệu.”
Phó Tranh vừa dứt lời, liền có một loạt tiếng trêu đùa.
“Tụi em hiểu mà ~”
“Đại ca ghê thật, đã bắt đầu bảo vệ rồi.”
Vì thế khi Khương Nhạ vừa đặt chân xuống cầu thang, chưa nhìn thấy ai, đã nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn.
Cô lo lắng nhìn về phía cửa nhỏ, thầm nghĩ bọn họ ồn ào quá, hay là vẫn để họ ở lầu trên nhỉ, kẻo lại thu hút tang thi đến trước cửa.
Phó Tranh vẫn là người chỉ cần Khương Nhạ vừa xuất hiện là liền nhìn thấy cô ngay.
Anh ho khan một tiếng, ra hiệu mọi người ngừng ầm ĩ, rồi đi về phía Khương Nhạ.
Khi đến gần anh hỏi: “Bây giờ cô thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?”
Khương Nhạ lắc đầu, tỏ ý mình rất ổn.
Cô đưa túi táo trên tay cho Phó Tranh, rồi tự mình lấy một quả cắn.
“Đừng khách sáo, mọi người ăn thử đi. Táo này là Fuji chính hiệu đấy.”
Được Khương Nhạ ưu ái, Trần Vũ và mọi người cũng không khách, đưa tay toan lấy, nhưng không ngờ bị Phó Tranh chặn lại.
Trong ánh mắt khó hiểu của họ, Phó Tranh nói: “Trái cây cô cứ để dành ăn đi, con gái ăn nhiều trái cây tốt hơn.”
Phong Minh lập tức phản ứng, nói với Khương Nhạ: “Đại ca nói đúng, mấy đứa đàn ông chúng tôi ăn no là được, trái cây gì cứ để cho cô.”
Những người khác nghe vậy cũng gật đầu tán thành.
Khương Nhạ không ngờ họ lại làm vậy, nhìn họ với vẻ mặt phức tạp.
Có thể đem thứ tốt nhất trong đội dành cho một người xa lạ, Khương Nhạ suốt bốn năm tận thế chưa từng thấy.
Đừng nói thấy, đến nghe cũng chưa từng nghe.
Cảm thán xong, nhiều hơn vẫn là xúc động.
