Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Ta Và Anh Tích Trữ Vật Tư Đón Ngày Tận Thế > Chương 47

Chương 47

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 47 có bản audio.

**Chương 47: Nguyên nhân đại ca biến thái là do kìm nén quá lâu**

 

Trước khi đi ngủ, Khương Nhạ gọi riêng Phó Tranh vào phòng ký túc, cô có chuyện muốn nói với anh.

 

Phó Tranh ngồi trên tấm ván giường lúc trước, sắc mặt nghiêm túc nhìn Khương Nhạ, chờ cô mở lời.

 

Chuyện Khương Nhạ muốn nói chính là việc Phó Tranh liều mạng đến cứu cô.

 

Cô thực sự không hy vọng Phó Tranh vì cô mà coi thường sinh tử của bản thân như vậy.

 

“Mỗi lần em gặp nguy hiểm, anh đều liều chết cứu giúp, em rất cảm kích và cảm động, nhưng Phó Tranh, em không hy vọng anh làm như thế.”

 

“Em không muốn thấy anh vì em mà rơi vào hiểm cảnh, càng không muốn thấy anh vì em mà bị thương, thậm chí như chiều nay suýt mất mạng.”

 

“Trong quan niệm tình cảm của anh, vì người yêu, anh em, anh có thể hy sinh tất cả, nhưng anh có từng nghĩ rằng điều này có thể trở thành gánh nặng cho chúng em không?”

 

“Anh có biết cảm giác của em khi tận mắt chứng kiến anh vì mình mà rơi vào hiểm cảnh là thế nào không?”

 

“Em hận bản thân mình sao không thể mạnh mẽ hơn, hận bản thân mình lại một lần nữa kéo lụy anh, thậm chí còn tự hỏi có phải việc ở bên anh là một sai lầm hay không. Nếu em không đồng ý với anh, có phải anh sẽ không vì em mà liều lĩnh.”

 

“Anh không muốn thấy em bị tổn thương, nhưng ngược lại, em cũng không muốn thấy anh bị tổn thương.”

 

“Phó Tranh, nếu lần sau anh còn vì an nguy của em mà bất chấp sinh tử, thì em nghĩ rằng em sẽ không tiếp tục đi cùng anh nữa, càng sẽ không ở lại trong đội để trở thành gánh nặng cho mọi người.”

 

“Điều em muốn là chúng ta cùng trưởng thành, cùng hỗ trợ lẫn nhau, chứ không phải một vị sống dưới sự che chở của anh. Anh có thể thử tin tưởng em nhiều hơn, em không yếu đuối như anh tưởng đâu.”

 

Khương Nhạ biết những lời này rất nặng, biết Phó Tranh sẽ đau lòng, nhưng cô buộc phải nói.

 

Với những người như Phó Tranh, nếu không nói rõ ràng, không nói lời cứng rắn, thì lần sau gặp chuyện như hôm nay, anh ấy vẫn sẽ làm như vậy.

 

Đừng nhìn vẻ ngoài lạnh lùng không biểu đạt, nhưng chính những người như vậy lại coi trọng tình cảm nhất.

 

Khương Nhạ dù sao cũng có hệ thống bên cạnh, 222 sẽ không khoanh tay đứng nhìn cô chết lần nữa.

 

Nhưng Phó Tranh thì khác, anh không có cơ hội để làm lại lần nữa.

 

Vì vậy Khương Nhạ nhất định phải nói lời nặng, lời cứng, để anh biết ranh giới của cô ở đâu.

 

Nếu anh thực sự coi trọng cô, thì anh nhất định sẽ nghe lời.

 

Rất lâu, rất lâu, Phó Tranh không nói gì, đôi mắt sâu thẳm đen kịt không nhúc nhích nhìn Khương Nhạ.

 

Ánh sáng thỉnh thoảng lóe lên trong mắt là sự sâu lắng và cảm xúc mà Khương Nhạ không hiểu nổi.

 

Đúng lúc Khương Nhạ nghĩ rằng Phó Tranh sẽ không mở miệng, thì anh lên tiếng.

 

Giọng rất nhẹ, rất nhạt, nhưng lời nói lại rất nặng.

 

Anh nói: “Làm em có gánh nặng tâm lý lớn như vậy, anh rất xin lỗi, nhưng Nhạ Nhạ, anh không thể và cũng không làm được khi thấy em gặp nguy hiểm mà vẫn thờ ơ.”

 

“Ngay khi quyết định sẽ chịu trách nhiệm với em, sự an nguy của em anh nhất định sẽ lo đến cùng. Khi em đồng ý ở bên anh, sinh mạng của em còn quan trọng hơn của chính anh.”

 

“Vì vậy Nhạ Nhạ, đừng có gánh nặng được không? Anh chỉ muốn em ở bên anh, bình an một đời.”

 

Phó Tranh nói xong, Khương Nhạ cúi đầu khẽ thở dài, sau đó đứng dậy bước đến trước mặt anh, một tay kéo anh đứng dậy khỏi tấm ván.

 

Trong ánh mắt ngạc nhiên của Phó Tranh, cô cả người mạnh mẽ chen vào lòng anh.

 

Trước khi anh kịp phản ứng, Khương Nhạ cầm cánh tay anh đang buông thõng bên hông, vòng quanh eo mình.

 

Dữ dằn nói: “Ôm em.”

 

“Được…” Phó Tranh khẽ cười, tay trái còn lại giơ lên nhẹ nhàng vuốt ve lưng Khương Nhạ, như đang dỗ dành một con thú nhỏ bị thương.

 

Sau đó giọng Khương Nhạ nghèn nghẹn vang lên từ trong lòng anh: “Em hiểu ý anh, em chỉ hy vọng khi anh cứu em, cũng coi trọng sự an nguy của bản thân một chút, dù sao anh đối với em cũng rất rất quan trọng. Không chỉ em, mà đối với Trần Vũ và bất kỳ ai khác, anh cũng rất rất quan trọng.”

 

Khương Nhạ còn chưa thể nói ra những lời sến súa như anh yêu em, nên cô dùng hai chữ “rất rất” để diễn tả vị trí của Phó Tranh trong lòng mình.

 

Ngọc ấm hương mềm trong lòng, lại còn là những lời dặn dò đầy tình cảm như thế, Phó Tranh biết làm sao, đương nhiên chỉ có thể đồng ý với cô.

 

“Được, anh hứa, sẽ chăm sóc bản thân, cố gắng ít để mình bị thương.”

 

Phó Tranh nói xong, giọng Khương Nhạ không hài lòng vọng lên: “Không thể là không bị thương sao?”

 

Nói xong, chưa kịp để Phó Tranh mở miệng, Khương Nhạ đã xìu xuống: “Thôi thôi, không thể yêu cầu anh nhiều như vậy.”

 

Khương Nhạ biết mình hơi làm khó người, bởi vì trong ngày tận thế này, sinh tồn đã khó, nói gì đến không bị thương.

 

Phó Tranh trìu mến hôn lên đỉnh đầu Khương Nhạ, trong mắt tràn đầy sự nhẫn nhịn, cuối cùng cũng chỉ có thể dặn cô nghỉ sớm.

 

Sau khi Phó Tranh ra ngoài, Khương Nhạ lấy tinh hạch ra chuẩn bị cho hệ thống hấp thụ năng lượng.

 

Cô hỏi 222 cách thao tác, 222 đáp: “Chủ nhân xem này, góc dưới bên trái bảng hệ thống có một cái rãnh, chủ nhân bỏ tinh hạch vào là được.”

 

Khương Nhạ nghe vậy nhìn lại, quả nhiên thấy có một cái rãnh to bằng tinh hạch.

 

Cô vội vàng bỏ tinh hạch vào không gian, rồi như lấy đồ cất đồ, dùng ý niệm thao tác đặt tinh hạch vào rãnh.

 

Tinh hạch và rãnh vừa khít, không hề có khe hở thừa.

 

222: “Được rồi chủ nhân, hệ thống hấp thụ năng lượng tinh hạch mất khoảng tám tiếng, chủ nhân ngủ một giấc mai dậy là thấy thay đổi.”

 

Khương Nhạ hiểu, đánh răng rửa mặt xong liền lên giường, cơ thể mệt mỏi chưa hồi phục khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc mơ.

 

Còn bên Phó Tranh, vừa mở cửa bước ra, đã nghe thấy Trần Vũ hạ thấp giọng, sinh động kể lại gì đó với mấy anh em.

 

“Mấy cậu nói xem, lần này đại ca vào trong bao lâu mới ra? Nghỉ một buổi chiều lại uống cháo gà bồi bổ, tối nay đừng nói là lại chẳng có chuyện gì xảy ra nhé?”

 

Vì Trần Vũ quay lưng lại nên không thấy Phó Tranh đã lặng lẽ đi đến sau lưng hắn.

 

Tôn Triết ngồi đối diện Trần Vũ thấy vậy, vừa định lên tiếng nhắc nhở hắn, nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Phó Tranh dọa cho im bặt, chỉ đành nhìn Trần Vũ với vẻ mặt cầu trời phù hộ.

 

Hà Triển Bằng bên cạnh Trần Vũ đương nhiên cũng không phát hiện ra Phó Tranh, hắn phụ họa với Trần Vũ tò mò hỏi: “Ngũ ca, sao anh lại nhiệt tình với chuyện của đại ca và Tiểu Thất thế?”

 

Hà Triển Bằng hỏi xong, Trần Vũ bỗng cười thần bí, rồi hạ giọng thấp hơn.

 

“Mấy cậu không thấy đại ca quá biến thái à? Theo tôi đoán, nguyên nhân đại ca biến thái là do kìm nén quá lâu, mấy cậu nghĩ xem, gần ba mươi tuổi rồi còn trai tân, tâm lý ấy mà bình thường sao?”

 

“Ách…” Hà Triển Bằng nhất thời nghẹn lời, không biết đáp sao.

 

Tuy hắn thấy Trần Vũ nói cũng có lý, nhưng để hắn đằng sau lưng nói xấu đại ca, hắn vẫn không dám.

 

Bên này Phong Minh ngẩng đầu lên liền thấy sắc mặt đen kịt của Phó Tranh, giật mình đến nỗi bị sặc ho sặc sụa.

 

“Khụ khụ khụ…”

 

Vừa ho, hắn vừa ra sức xua tay với Trần Vũ, ra hiệu đừng nói nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn