Chương 88: Ba người mà không góp nổi một cái đầu
“Tôi thật sự khâm phục mấy người trẻ các cô.” Phú Quý nói.
Diệp Đường: ?
Phú Quý thở dài: “Dám hy sinh bản thân để tạo nên cuộc đời bất bại cho sếp tôi.”
Diệp Đường: ????
【Diệp Đường: Mày chết đi, chết đi!】
【Vì đang phát sóng trực tiếp, cô ta chỉ có thể xoay cơ mặt 360 độ, nhưng tôi biết, trong lòng vị tiểu thư này nhất định không bình tĩnh đâu】
【Fan của Diệp Đường nghe xem thần tượng của các người vừa nói gì chưa? Vậy mà vẫn hâm mộ nổi à?】
Đạo diễn tổ dùng hết sức mới kéo được sự chú ý của mọi người về phía này.
Mọi người nhìn về phía loa phát thanh.
Bên trong là tiếng gầm khàn đặc của đạo diễn Trương——
“Hoạt động hôm nay của chúng ta có liên quan đến hải sản! Trên các hòn đảo lớn nhỏ của nước ta, cách ngư dân kiếm thu nhập chính là dựa vào núi ăn núi, dựa vào biển ăn biển!”
“Các ngành nghề phát triển từ biển rất nhiều, như rong biển, hải sản khô, hải sản tươi sống, vân vân.”
“Để mọi người có trải nghiệm thực tế, hoạt động lần này của chúng ta là phơi rong biển!”
“Hãy nhìn phía sau các bạn!”
Mọi người quay đầu lại nhìn.
Phía sau là đống rong biển do nhân viên vận chuyển đến.
Chất thành đống như một ngọn núi nhỏ.
Mỗi lá dài bằng cả một người.
Vừa to vừa nặng.
“Giới hạn nửa tiếng, đội nào phơi được nhiều rong biển hơn sẽ giành chiến thắng! Hy vọng mọi người tích cực tham gia, phần thưởng là những vật tư phong phú phía sau tôi!”
【Giới hạn nửa tiếng, mà còn tính theo đội á???? Chỉ có mỗi đội chị Tề là ba người, trong đó còn có một người tàn tật】
【Người tàn tật???? Lục Cấp: Mày nói lại lần nữa xem?】
【Đạo diễn Trương, anh chơi không nổi thì thôi, anh cứ ghi thẳng chữ “nhắm vào chị Tề” vào luật chơi đi?】
【Bình luận lần này cuối cùng cũng có người nói đỡ cho Tề Phi rồi. Thành thật mà nói trước đây tôi cũng thấy đạo diễn tổ nhắm vào cô ấy, nhưng không dám nói, sợ bị tấn công】
【Chị Tề uy vũ, fan của Lục Cấp cổ vũ cho chị! Kiếm thật nhiều phần thưởng về, ăn ngon ngủ kỹ, tâm trạng mới tốt! Tâm trạng tốt rồi, anh Cấp cũng được nhờ!】
【Không phải chứ, cái này cũng cổ vũ à? Tề Phi chắc chắn đứng bét thôi, được không? Không có não thì có thể quyên góp cho người cần】
【Mọi người nghe lời khuyên của người trên tầng đi, dù sao cũng là người từng trải, có kinh nghiệm rồi, nhìn là biết từng quyên góp rồi】
【Fan của Tề Phi mắng người khó nghe thật đấy!】
【Mắng không lại thì là khó nghe, mắng thắng thì là chính nghĩa à? Mồm mép thật là ngọt như bôi mật vậy】
Ở hiện trường chỉ có 5 đội, nhanh chóng phân xong thứ tự lên sân.
Nhóm đầu tiên, ba đội cùng lên.
Bãi biển đã được đạo diễn tổ chia thành ba khu vực.
Mỗi khu vực đều cắm đầy giá phơi rong biển.
Rong biển phơi xong cũng sẽ trở thành một trong những vật tư sau này.
Diệp Đường thong thả bước qua, liếc nhìn Tề Phi một cái, rồi cười.
“Ôi chao, đội của cô chỉ có hai lao động thôi à?” Cô ta che miệng cười, “Ít thật đấy.”
“Ừ, đâu như đội của cô, đủ ba phế vật.” Tề Phi nói.
Diệp Đường: “…”
“Số người của bọn tôi đông hơn cô! Cô ghen tị đấy thôi!”
“Đông hơn à? Ba người mà không góp nổi một cái đầu, đông cái gì?” Tề Phi liếc cô ta một cái, rồi bắt đầu squat chuẩn bị, “Tránh ra, đừng ảnh hưởng đến tôi phát lực.”
Diệp Đường tức đến mức mặt trắng bệch.
Lần này cô ta nhất định phải thắng Tề Phi! Để con đàn bà này phải nhìn cô ta bằng con mắt khác!
“Lát nữa nghe tiếng còi, mấy người cứ liều mạng mà làm, làm đến chết luôn!” Diệp Đường nói, “Chúng ta nhất định phải thắng vật tư về!”
“Rõ!” Đội của Diệp Đường đầy khí thế.
Còn bên này, Lục Cấp đã rất tự giác xắn tay áo lên.
Nhưng tay đột nhiên bị người ta giữ lại.
Đầu ngón tay trắng nõn đặt lên cẳng tay anh, vỗ nhẹ.
Anh cúi mắt, nhìn làn da hai người đang chạm vào nhau.
“Không cần đâu, để tôi đi là được.” Tề Phi nói.
【Khoan đã! Nhất định có câu tiếp theo!!!! Anh Cấp, đừng cười vội, giữ khóe miệng lại!!!!】
“Anh đi cũng chỉ phí công thôi, đừng nói là anh phơi rong biển, rong biển còn muốn nhảy lên phơi anh ấy.”
Tề Phi ném lại một câu, rồi bước về phía trước.
Lục Cấp: “…”
【Không đúng rồi các ông anh ơi, lần này khác! Cô ấy khác rồi! Tuy lời nói khó nghe, nhưng việc làm thì chuẩn đấy chứ!】
【Hóa ra cô là người phụ nữ như vậy, hừ, ngoài miệng thì nói đánh chết anh ấy, nhưng thân thể lại rất thành thật】
【Cô ấy đang chăm sóc anh Cấp! Cô ấy đang chăm sóc anh Cấp!】
【Trời đất ơi, không cho Lục Cấp phơi rong biển là chăm sóc anh ấy á? Có nhầm không vậy? Đáng lẽ ra phải thế chứ!】
【Fan của Lục Cấp chúng tôi chưa bao giờ nghĩ điều gì là đương nhiên cả, đừng có ở đó chia rẽ! Anh Cấp có tay, cũng có thể giúp một tay, nhưng Tề Phi tự mình làm hết, đó không phải là chăm sóc sao? Cần gì cô phải dạy chúng tôi thế nào là chăm sóc?】
【Đáp trả hay lắm! Đúng vậy, fan của Tề Vũ Chân cút đi!】
【Đừng cãi nhau nữa, có khả năng nào không? Chị Tề một mình cũng thắng đấy? Các người xem, cô ấy còn không cho Phú Quý lên sân kìa】
【Không cho Phú Quý lên sân, là sợ lộ hàng dọa chúng ta à, thật là chu đáo quá đi mất】
【Fan của Lục Cấp phát điên hết rồi à? Đúng không?】
Ống kính quét qua.
Đội đầu tiên Tề Vũ Chân 8 người, đội thứ hai Diệp Đường 3 người, đội thứ ba, Tề Phi một mình.
Bộ đồ lặn đen bóng kia, đúng là giật spotlight số một.
Liếc qua một cái, thật đáng sợ.
Không ai có thể bỏ qua con cá tinh kia.
Tề Vũ Chân khinh thường hừ một tiếng.
Chuột chạy cùng sào! Cô ta có thể kiếm được chút độ hot, cũng chỉ nhờ mấy trò bẩn bỉu này thôi!
“Sếp, đẹp trai quá.” Phú Quý ở bên cạnh ngây người nhìn, hai chân chụm vào nhau, xoay qua xoay lại, khoét cát thành một cái lỗ, “Ôi, có những người, sinh ra đã là nhân vật chính.”
Đạo diễn tổ: “…”
Có thể tắt mic của cậu ta được không?
“Chuẩn bị xong chưa!” Đạo diễn Trương hỏi.
Đội trưởng ba đội giơ tay lên.
Ra hiệu OK.
“Được, nghe lệnh——”
“Bắt đầu đếm ngược!”
BGM sôi động lập tức vang lên.
Đội thứ nhất vội vàng chạy tiếp sức, người này nối tiếp người kia, treo những lá rong biển nặng trịch lên cọc!
“Nặng quá đi!”
“Không sao, cố lên cố lên!” Tề Vũ Chân cổ vũ mọi người.
【Hu hu hu hu Chân Chân cố lên! Cố lên! Cố lên!】
【Cố lên cái con khỉ gì, oẹ】
Đội thứ hai cũng không chịu thua.
Ba người Diệp Đường, mỗi người tự gánh một lá rong biển lớn, kéo thẳng về phía trước, hiệu suất tăng gấp đôi!
【Thế này còn không bằng hợp tác, tí nữa cả ba đều hết sức, không có thời gian nghỉ giữa chừng đâu!】
【Tề Phi nói không sai, ba người không góp nổi một cái đầu】
【Chị Tề đâu! Sao không thấy người đâu vậy!】
【Người qua đường, hôm nay mới xem livestream, thú vị đấy. Nhưng màn hình của tôi bị lỗi à? Sao có một chấm đen cứ lắc qua lắc lại thế?】
【Không phải chấm đen đâu!!!! Đó là bộ đồ lặn!!!! Là chị Tề!!!!!】
Cùng lúc đó.
Diệp Đường đã treo xong cọc thứ ba!
Cô ta cười ha hả!
Thắng chắc rồi!
Đội 8 người của Tề Vũ Chân còn chưa vượt qua cô ta, thì Tề Phi đương nhiên cũng…
“Lục Cấp, tránh ra——”
Giây tiếp theo, tiếng hét trong trẻo của Tề Phi vang lên giữa không trung!
Lục Cấp lập tức lái xe tránh xa!
“Xoẹt!”
Là tiếng tự chế của Tề Phi.
Trên không trung lập tức bay qua một lá rong biển xoáy tròn! Nghiêng người lao tới, treo thẳng lên cọc.
Hiện trường im lặng một giây.
Mọi người: ?
Ngay sau đó, cơn mưa rong biển phủ trời ập đến!
