Chương 30: Kẻ giết người
44: “Đúng là một lũ nhát gan. Tao chỉ mới gửi vài tấm ảnh mà tụi bây đã sợ đến mức không dám nói gì. Chán thật.”
44 vừa dứt lời, đã có những người chơi không phục lên tiếng trong sảnh trò chuyện.
Là Lý à: “Ai mà sợ chứ? Chẳng qua chỉ là vài tấm ảnh thôi, tao đã xem hết rồi. Đây là những người chơi đã chết ở Bí cảnh quái vật tầng một sao? Sao bối cảnh của họ khác nhau vậy? Chẳng lẽ Bí cảnh quái vật tầng một có mười loại địa hình?”
Vẽ vòng tròn nguyền rủa bạn: “Chắc là vậy, mà trông có vẻ địa hình tầng một có chỗ khó, có chỗ dễ.”
Nghiện cơm hộp: “Ừ, có chỗ quái chuột xuất hiện từ mọi hướng, có chỗ chỉ từ một hai hướng.”
Tôi có thể sống không: “Nhưng biết vậy cũng có ích gì? Địa hình chắc là ngẫu nhiên, mình đâu có chọn được.”
Vẽ vòng tròn nguyền rủa bạn: “Tao đoán bừa là 44 đã đăng lên thì chắc có cách chọn địa hình tầng một, không thì nó đâu thèm nói cho mình biết.”
44: “Chà, không ngờ trong đám tụi bây cũng có người thông minh. Tao cứ tưởng tụi bây dễ chết vậy là lũ ngu si rồi chứ.”
Là Lý à: “Mày mới là đồ ngu. Một thứ còn chưa chắc là người, có tư cách gì mà mắng người khác là loài người?”
44: “Đúng vậy, tao không phải người. Không phục à? Tiếc là tụi bây đều là lũ phế vật, không phục thì cũng vô ích thôi. Hứ, lũ người ngu si.”
Vẽ vòng tròn nguyền rủa bạn: “@Là Lý à, mày bớt nói vài câu đi, nghe 44 nói về chuyện địa hình Bí cảnh quái vật đã.”
44: “Vậy mới đúng chứ. Người ta đang nói mà chen ngang là bất lịch sự lắm. Nghe cho kỹ đây: Địa hình Bí cảnh quái vật có thể chọn được. Điều kiện là giết một người chơi đã từng tham gia Bí cảnh quái vật. Ngày hôm sau vào Bí cảnh, mày có thể tự chọn địa hình tầng một. Vậy nên, cứ giết đi, hỡi các người chơi.”
Bạch Tiêu ngồi xem lén từ đầu đến cuối. Đọc được một nửa, cô đã thấy 44 chẳng có ý tốt gì, nhưng khi nghe nó nói tiếp, lòng cô vẫn chùng xuống.
Cái con 44 này đúng là chỉ sợ thiên hạ không loạn. Cô đã nói mà, nó đâu có tốt bụng đến vậy, còn âm thầm nhắc nhở bọn họ chuyện địa hình tầng một. Hóa ra là để bọn họ tự giết lẫn nhau.
Từ lần Bạch Tiêu giành cú hạ sát đầu tiên đến Bí cảnh quái vật lần này, tất cả đều cho thấy thế giới sinh tồn này đang khuyến khích bọn họ tự tàn sát lẫn nhau.
Sảnh trò chuyện lại im lặng, chỉ còn 44 tiếp tục nói.
Là Lý à: “Chết tiệt, thật sao? @Nhiệt Tâm Thị Dân, lăn ra đây giải thích đi, mày thật sự giết người à?”
Bạch Tiêu chợt nhớ ra, không trách được trước khi đi ngủ, cô xem Bảng xếp hạng Bí cảnh quái vật mà chẳng thấy tên Nhiệt Tâm Thị Dân đâu.
Lúc bảng xếp hạng tổng kết, nghe 44 đọc cái tên xa lạ Nhiệt Tâm Thị Dân, cô còn tưởng người này cũng có vũ khí như mình, nên mới có thể vượt lên sau, xông lên hạng nhất.
Hóa ra là hắn đã giết ba người chơi từng vào Bí cảnh quái vật, rồi thừa kế số quái vật họ giết được sao?
Nhiệt Tâm Thị Dân: “Xin đính chính một chút, hôm nay tao giết tổng cộng 12 người, chỉ là trùng hợp trong mười hai người đó có ba người từng tham gia Bí cảnh quái vật thôi. Mà tao thấy giết người còn dễ hơn vào Bí cảnh giết quái. Tiện tay là đạt hạng nhất, mọi người thấy có phải không?”
Là Lý à: “Đó là mười hai mạng người sống sờ sờ đấy! Mày còn là người không? Sao mày lại giết người! Trò chơi này đâu phải không giết người là không sống nổi.”
Nhiệt Tâm Thị Dân: “Ha ha ha, đã là kẻ giết người thì không giết người, lẽ nào tao đi dìu bà lão qua đường à? Tao cảm ơn trò chơi này lắm. Tao đã giết cả nhà năm người bên cạnh, đáng lẽ phải bị xử bắn rồi, thế mà vừa mở mắt ra đã xuyên vào trò chơi này. Ở đây không có luật pháp, không có cảnh sát. Tao yêu nơi này chết đi được, đây chính là thế giới được tạo ra cho tao.”
Nhiệt Tâm Thị Dân: “@Trăm Bệnh Đều Khỏi, mày giành cú hạ sát đầu tiên trước tao đấy. Tốt nhất mày nên cầu nguyện là mày với tao không ở cùng tầng ký túc xá, không thì tao sớm muộn gì cũng giết tới chỗ mày.”
Dì lao công mười tám tuổi: “Hạng nhất mà là đồ nhát cáy cướp được, nói khoác mà không sợ sặc lưỡi à? Người ta Trăm Bệnh Đều Khỏi hạng nhì dù sao cũng là thực lực.”
Bạch Tiêu luôn muốn ẩn mình, không muốn gây chú ý, nên cô định giữ hình tượng đại lão lạnh lùng ít nói. Vì vậy cô rất ít khi lên tiếng trong sảnh trò chuyện.
Nhưng giờ Nhiệt Tâm Thị Dân lên tiếng khiêu khích cô, còn Dì lao công mười tám tuổi – người bạn mới quen – cũng ra mặt giúp cô. Nếu cô vẫn im lặng, thì không phải là lạnh lùng nữa, mà là hèn nhát.
Trăm Bệnh Đều Khỏi: “Mày cũng nên cầu nguyện là mày với tao không ở cùng tầng ký túc xá. Tao cũng không phải dạng vừa đâu. Nếu gặp nhau, tao nhất định sẽ lấy mạng chó của mày.”
Dù Bạch Tiêu muốn ẩn mình, đối mặt với một kẻ giết người đã giết hơn chục mạng, cô cũng có chút sợ hãi.
Nhưng nếu thật sự gặp hắn, cô cũng sẽ không ngồi yên chờ chết. Hiện tại trong tay cô vẫn còn hai cục Xà phòng cho anh, cộng với lưỡi hái sắc bén, nếu may mắn, cũng không phải là không giết được hắn.
Cách giải quyết nỗi sợ tốt nhất là tiêu diệt nguồn gốc của nỗi sợ.
Bạch Tiêu đã ghi tên Nhiệt Tâm Thị Dân vào danh sách tử thần. Chỉ cần có cơ hội, cô nhất định sẽ giết hắn.
Nhiệt Tâm Thị Dân: “Hừ, vậy thì chờ ngày thang máy được mở ra đi.”
Nhiệt Tâm Thị Dân vẫn còn kiêng dè Trăm Bệnh Đều Khỏi, dù sao hắn không biết Trăm Bệnh Đều Khỏi có lưỡi hái. Trong mắt hắn, Trăm Bệnh Đều Khỏi là kẻ đã giành cú hạ sát đầu tiên và đứng nhì Bí cảnh quái vật, hắn cũng không dám coi thường.
Là Lý à: “Tính cả tao nữa. Khi thang máy được mở, tao sẽ là người đầu tiên trừ hại cho dân.”
Nhiệt Tâm Thị Dân: “Mày là cái thá gì? Lần trước mày còn hùng hồn đòi giết Mất lý trí, giết được chưa? Chỉ biết sủa bậy trong sảnh trò chuyện, đúng là đồ phế vật.”
Nhiệt Tâm Thị Dân: “Mà nói ra, đồ phế vật như mày nên cảm ơn tao mới phải. Mày muốn giết Mất lý trí, tao giết giúp mày rồi. Còn thằng Phong hỏa hí trư hầu tao cũng giết luôn. Cũng tại hai đứa nó xui xẻo, lại ở cùng tầng với tao.”
Mất lý trí và Phong hỏa hí trư hầu hôm nay đã kéo không ít thù hận, có thể nói bọn chúng cũng là người nổi tiếng ở khu bốn tòa bốn.
Bạch Tiêu đi tìm tên của hai người họ, kết quả là cái tên và hình đại diện đã mờ đi, thật sự đã chết.
Nhìn những chuyện bẩn thỉu bọn chúng làm hôm nay, chết cũng chẳng đáng tiếc. Nhưng bọn chúng có Bàn chế tạo rách nát, lại lừa được nhiều người chơi khác lắp đặt súng phòng thủ. Giờ bọn chúng bị Nhiệt Tâm Thị Dân giết chết, chẳng phải tất cả đạo cụ đều về tay hắn sao?
Còn những người chơi khác bị giết, Bạch Tiêu không dám nghĩ tiếp Nhiệt Tâm Thị Dân hiện có bao nhiêu đạo cụ trong tay. Đáng sợ nhất là hắn sẽ còn tiếp tục giết.
Cứ đà này, những người chơi khác chắc chắn sẽ bị hắn bỏ xa, rồi hắn một mình thống trị.
