Chương 72: Lần nữa tiến vào phó bản 1
Diệp Dư Phi nhìn thấy lời nhắn của Thái Bảo Nhi, liền thầm gọi hệ thống ra xem thuộc tính cá nhân.
Tên: Diệp Dư Phi
Giới tính: Nữ
Tuổi: 19
Thiên phú: May mắn nhân đôi
Thể chất: 11
Lực lượng: 10
Nhanh nhẹn: 10+1 (nhẫn)
Tinh thần: 11
May mắn: 9+2 (bảng xếp hạng tạm thời tăng)
Quyến rũ: 8
Kỹ năng: Võ học cơ bản, bắn súng cơ bản, kỹ thuật sử dụng dao găm cơ bản
Độ no: 88 (tối đa 100, cậu không thấy mình ăn hơi nhiều à?)
Số dư tài khoản: 1 vàng 82 bạc 1241 đồng
Cô vốn còn có một chiếc mặt dây chuyền tăng quyến rũ +1, nhưng vì chỉ có thể đeo một chiếc vòng cổ, nên đương nhiên cô chọn đeo chiếc vòng có thể chặn một lần sát thương chí mạng.
Thể chất lại tăng thêm một chút, đó là kết quả của việc tự mình rèn luyện.
Nói thật, phó bản 1 có phải hơi keo kiệt không, hay là cách chơi của cô có vấn đề? Sao ngoài điểm tích lũy đổi thưởng và súng ra, cô chẳng có thêm thu hoạch gì khác nhỉ?
Đáng ghét, lần sau đi nhất định phải thăm dò kỹ rồi mới ra tay.
Sau đó Diệp Dư Phi nhắn cho Thái Bảo Nhi một tin: Chị Bảo Nhi, nếu được thì chị muốn có kỹ năng gì?
Đối phương lập tức gọi điện thoại tới.
“Bảo, em có cách giúp chị có kỹ năng à?”
Diệp Dư Phi ừ một tiếng: “Vào phó bản 1 giết xác sống, giết sẽ có điểm tích lũy, trước khi ra khỏi phó bản dùng điểm để đổi thứ chị muốn là được.”
Thái Bảo Nhi tuy kích động nhưng vẫn chưa mất lý trí: “Chị bây giờ vẫn còn yếu như gà, muốn tự mình vào phó bản giết xác sống đổi thứ gì đó thì hơi không thực tế. Bảo có thể đổi giúp chị trước không? Em muốn gì?”
Câu hỏi cuối cùng làm Diệp Dư Phi ngẩn người, cô muốn gì ư? Hiện tại cô chẳng cần gì cả.
“Em tạm thời chưa nghĩ ra mình muốn gì. Ít nhất ở giai đoạn này em không thiếu thứ gì.”
Thái Bảo Nhi cũng là người quyết đoán: “Bảo, vậy lần sau nếu có cơ hội, mà điểm của em còn dư, thì giúp chị đổi kỹ năng bắn súng nhé.”
Lời nói của cô ấy khiến Diệp Dư Phi nhạy bén nhận ra vấn đề: “Chị có đạn? Tên? Chị biết làm mấy thứ đó à?”
“Bảo thật thông minh, chị có thể làm tên thường.”
“Vậy thì quá tốt, chị dùng tên thường để giao dịch với em đi. Nhưng mà như vậy thì số lượng chị cần giao sẽ không nhỏ đâu.”
Nghe vậy, Thái Bảo Nhi ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều: “Được được, có khả năng trả nợ như vậy đối với chị mà nói thật sự là tốt nhất. Số lượng nhiều cũng không sao. Chị giao trước một nghìn mũi tên thường nhé. Hồng bao, em nhận đi.”
Tiếc là mỗi hồng bao chỉ gửi được tối đa 99, mà giữa hai người bạn thân chỉ có thể gửi cho nhau 10 hồng bao.
Nên mười mũi tên còn lại Thái Bảo Nhi đã gửi hồng bao chỉ định cho Diệp Dư Phi trong nhóm nhỏ.
Vương Vĩ: Bảo Nhi, cậu gửi gì cho quản lý vậy? Muốn lén lút hối lộ quản lý à?
Thái Bảo Nhi: He he, vậy mà anh Vương cũng biết. Em muốn hưởng chút may mắn của quản lý, biết đâu mình cũng mở được một vố to.
Vương Vĩ: Đúng là người trẻ tuổi đầu óc nhanh nhạy, vậy anh phải theo thôi. Hồng bao chỉ định.
Sau đó Diệp Dư Phi nhận được 5 hồng bao chỉ định.
Diệp Dư Phi: Vui quá, cảm ơn mọi người, chúc mọi người gặp nhiều may mắn nhé.
Nói cười một lúc thì đã đến bảy giờ tối, đây là thời gian rèn luyện mỗi ngày, Diệp Dư Phi sẽ không quên việc chính của mình.
Ngày thứ 14 của thời gian trò chơi, Diệp Dư Phi lại dùng thiệp mời phó bản 1 để tiến vào phó bản xác sống đơn nhân.
Diệp Dư Phi nhắm mắt mở mắt, cảnh vật đã hoàn toàn khác.
Quan sát một chút môi trường xung quanh, dường như đang ở trong phòng kiểm tra của bệnh viện, còn cô thì đang ngồi trên giường kiểm tra.
Ngoài cửa có thể nghe thấy tiếng bước chân lê lết hơi chậm chạp của xác sống cùng với tiếng gầm gừ khàn khàn không kìm được.
Trong không khí thoang thoảng mùi thối rữa hơi quen thuộc.
Chắc cô cũng không bình thường rồi, vậy mà lại thấy mùi của phó bản xác sống quen thuộc.
Đưa tay khẽ vỗ lên trán mình, đuổi ý nghĩ đáng sợ đó đi.
Tập trung lắng nghe một chút, cũng không nghe thấy âm thanh gì khác, liền nhẹ nhàng xuống giường kiểm tra, lén lút đi tới bên cửa sổ, khẽ vén một góc rèm cửa.
Chỉ là tình hình bên ngoài có chút khác với suy nghĩ của cô.
Cô dường như không phải ở bệnh viện, mà là ở phòng y tế của một trường học.
Bởi vì bên ngoài cửa sổ rõ ràng là tòa nhà giảng đường, trên người xác sống bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu vẫn có thể nhận ra là đồng phục học sinh.
Trường học có đồng phục, chắc chắn không phải đại học.
Thảm thật, không lẽ toàn bộ thầy trò một trường đều biến thành xác sống rồi sao?
Nhìn bên ngoài đông đúc như vậy, thật khó mà không nghi ngờ như thế.
Những bông hoa tương lai của đất nước, thảm thật.
Diệp Dư Phi không nhìn thêm nữa, mà bắt đầu lục lọi kỹ càng trong phòng y tế này.
Cố gắng không phát ra tiếng động mà lục tung mọi thứ, quả thật cũng hơi khó khăn một chút.
Cẩn thận như ăn trộm vậy, nhìn thấy găng tay cao su, cầm lên, hệ thống không có nhắc nhở gì, điều này với Diệp Dư Phi mà nói lại là nhắc nhở tốt nhất, ít nhất chứng minh nó không độc, có thể dùng bình thường.
Vì vậy Diệp Dư Phi không khách sáo đeo găng tay vào, mà còn bỏ hết số còn lại vào ba lô.
Dao mổ, kéo, băng gạc, những thứ này vừa chạm vào đã bị nhắc nhở là bị ô nhiễm.
Trong tủ còn tìm thấy rất nhiều thuốc, Diệp Dư Phi không ngại phiền phức, lần lượt chạm vào, phát hiện có hai hộp thuốc không bị ô nhiễm, dùng được. Một hộp thuốc cảm, một hộp thuốc chống viêm, đều là đồ tốt, thu.
Vừa vào đã có thu hoạch, đương nhiên làm người ta vui vẻ.
Lục soát càng kỹ hơn.
Không ngờ bên dưới tủ thuốc còn có một chiếc tủ lạnh nhỏ, bên trong đựng thuốc cần bảo quản lạnh và vắc-xin.
Lựa chọn một hồi, cuối cùng lại thu được hai lọ vắc-xin phòng bệnh dại không bị ô nhiễm và một lọ thuốc hạ sốt.
Đang chuẩn bị di chuyển sang lục các tủ khác, thì nghe “rầm” một tiếng, cửa bị đẩy mạnh bật tung.
Diệp Dư Phi lập tức ngồi xổm xuống, thu mình vào góc giữa giường kiểm tra và tủ thuốc, từ từ bò xuống gầm giường, lén hé rèm che mắt nhìn ra, không ngờ lại đối diện thẳng với một đôi mắt đỏ ngầu, làm Diệp Dư Phi giật mình ngồi phịch xuống đất.
Xoẹt~
Tấm rèm bị một móng vuốt kéo xuống, còn Diệp Dư Phi thì trực tiếp lăn một vòng từ dưới gầm giường ra ngoài, nhanh chóng đứng dậy rút dao, trong khoảnh khắc tấm rèm rơi xuống đất, dao của cô đã va chạm với móng vuốt cứng rắn.
Con xác sống này không bình thường, sức mạnh lớn hơn xác sống bình thường rất nhiều.
Hừ hừ~
Chết tiệt, lại gần quá, cách một chiếc giường kiểm tra, Diệp Dư Phi vẫn cảm thấy sắp bị mùi thối rữa trên người nó hun cho ngất đi, còn có thể nhìn rõ trong miệng nó đang há ra có những con sâu màu trắng đục đang ngọ nguậy.
Chậc, vừa nhức mắt lại còn tự mang theo đòn tấn công khí độc!
Một móng vuốt không chộp trúng, con xác sống mắt đỏ giậm chân, nhảy vọt lên giường kiểm tra rồi lao về phía Diệp Dư Phi.
Diệp Dư Phi lúc này vẫn trầm mặc bình tĩnh, hai tay giơ dao lên làm tư thế phòng thủ, người cũng lùi lại hai bước, lưng trực tiếp đập vào tủ thuốc, sau đó xoay người giơ dao, mượn đà từ phải dưới lên trái trên, để lưỡi dao rạch da thịt con xác sống.
Con xác sống này bị rạch da cũng không cảm thấy đau đớn, ngược lại còn nhấc đầu gối đá tới, kèm theo động tác hai móng vuốt khóa cổ họng tấn công về phía Diệp Dư Phi, dáng vẻ không hề sợ chết.
“Á! Rắc!”
