Chương 101: Công chúa hái mật
Cố Điềm Điềm đã bắt đầu nghiên cứu tổ ong.
Bên trong tổ ong vừa to vừa sâu, lối vào khá nhỏ, cô liền cầm dao găm, bắt đầu tháo dỡ tổ ong từ lối vào.
Quả nhiên, vừa cậy được một miếng nhỏ, liền có thông báo nhận được [Mật ong*5]
Cố Điềm Điềm thở phào nhẹ nhõm, rồi cười tươi như hoa.
Cô vất vả thế này, chẳng phải là vì mật ong sao?!
Cố Điềm Điềm vừa tháo dỡ tổ ong, vừa nghe âm thanh thông báo 'du dương'.
Trong lúc đó, cô còn phát hiện bên trong có một cái tổ nhỏ như hạt lạc lớn, trên đó có một lỗ nhỏ, cô đoán chắc là nơi ở của ong chúa.
Ong chúa có lẽ đã trốn trong đó, tự phong kín, nên trong thời gian ngắn không bị hun chết, còn những con Ong Ngọc đi cứu nó đều chết hết...
Vua chúa thực vô tình (chêm icon cười đểu)
Cuối cùng Cố Điềm Điềm thu được tổng cộng [Mật ong*488] [Sữa ong chúa*77]
Niềm vui bất ngờ là sữa ong chúa.
Lần hành động này, những con Ong Ngọc bị hun chết không hóa thành rương.
Cho nên, cộng với số quái tiêu diệt khi dọn đường và trong bụi cây.
Tổng số rương thu được chỉ có [Rương trắng*19] [Rương xanh*6]
Sau khi tháo dỡ tổ ong thu được [Mật ong*488] [Sữa ong chúa*77]
Phần thưởng nhiệm vụ [Lá chắn năng lượng cách âm*1 (xanh)]
Nhìn thì có vẻ không nhiều, nhưng số lượng mật ong cực kỳ lớn.
Đủ để cô làm thuốc trong một thời gian dài.
Mà hiện tại, trong chợ giao dịch, đang rất thiếu thuốc!
Giá trị không thua kém gì phòng cụ.
Cố Điềm Điềm tuy muốn thử xem thuốc được chế tạo thế nào, nhưng không muốn lãng phí thời gian ban ngày, nên đã kìm nén sự phấn khích.
Chỉ mở túi đồ hệ thống, xem qua món đồ kỳ lạ mới nhận được.
[Lá chắn năng lượng cách âm*1 (xanh)] Độ bền 1000
Có thể chứa 5 người, cách âm bên trong lá chắn. Ghi chú: Khi sử dụng, mỗi phút tiêu hao 1 điểm độ bền.
Trông có vẻ bình thường.
Nhưng đối với Cố Điềm Điềm đã từng chơi game, cô lập tức nghĩ ra công dụng.
Ví dụ, trong một số phó bản, thiết lập của BOSS rất kỳ lạ, nó có thể bị mù nhưng thính giác cực tốt, một chút động tĩnh cũng nghe thấy.
Vậy có một cái lá chắn như thế này, dù tấn công hay chạy trốn, đều hữu ích.
Đây giống như một đạo cụ đặc biệt, đôi khi trong những tình huống nhất định, trăm phần trăm phát huy hiệu quả bất ngờ!
Cố Điềm Điềm vô cùng hài lòng, nhiệm vụ lần này tuy mạo hiểm, nhưng một mũi tên trúng ba đích, tổn thất không lớn, thu hoạch khá phong phú!
Thử Thử thấy Cố Điềm Điềm ngẩn người lâu, liền chủ động hỏi: "Chít~ chúng ta về nhà không?"
Hiện tại mỗi lần Cố Điềm Điềm thao tác màn hình hệ thống, trong mắt Thử Thử chính là đang ngẩn người.
"Không về nhà, vẫn còn sớm. Chúng ta đi bắt rắn~"
Lúc này mới hơn ba giờ chiều, Cố Điềm Điềm còn một nhiệm vụ phụ, nếu hôm nay không tìm được thì bỏ qua. Khỏi phải chiếm chỗ mãi.
Nhiệm vụ phụ: Tiêu diệt Rắn Liễu Xanh cấp Tinh Anh*1, phần thưởng: [Vòng cổ răng rắn*1 (xanh)]
Vì tìm rắn phải chiến đấu trong rừng rậm, nhiệm vụ phụ còn có thể nhận thêm 2 cái, cô liền nhận thêm hai nhiệm vụ tiêu diệt, có thể làm luôn thể.
Nhiệm vụ phụ: Tiêu diệt quái cấp Tinh Anh 0/10, phần thưởng: Rương xanh*1
Nhiệm vụ phụ: Tiêu diệt quái cấp thường 0/30, phần thưởng: Rương xanh*1
Tuy là phải tìm, nhưng cô không đi xa nơi trú ẩn, chỉ tìm quanh khu vực lân cận.
Chủ yếu là sợ đến chỗ lạ, lại vô tình bị kéo vào ẩn phó bản, lỡ thời gian không về kịp.
Theo lý mà nói, xung quanh nơi đã xuất hiện ẩn phó bản, chắc sẽ không có cái thứ hai.
Thực ra Cố Điềm Điềm không biết, ẩn phó bản không dễ xuất hiện như vậy, phần lớn người chơi còn chưa từng nghe nói đến ẩn phó bản.
Ẩn phó bản hiếm có, là nguy hiểm, lại càng là cơ hội!!
Một người một chuột sau khi nghỉ ngơi bổ sung, liền tiến vào rừng rậm.
Khu vực gần đó phần lớn đã bị Cố Điềm Điềm dọn sạch, nên cô và Thử Thử chỉ còn cách tiếp tục đi sâu vào rừng.
Cố Điềm Điềm cầm pháp trượng mở đường, trong phạm vi không vượt quá con suối nhỏ, vòng vèo hơn một tiếng, cuối cùng phát hiện một khu rừng trúc!
"Rắn thích nhất là rừng trúc..." Cố Điềm Điềm đứng trước rừng trúc lẩm bẩm.
Thử Thử háo hức nhìn cô: "Chít, tôi vào xem nhé?"
Khu rừng trúc này quá dày đặc, với thân hình của Cố Điềm Điềm thì vào không tiện lắm.
"Ừ. Đi đi. Nếu tìm thấy thì trực tiếp tiêu diệt luôn."
"Chít~"
Được Cố Điềm Điềm đồng ý, Thử Thử mới nhảy từ vai cô xuống.
Cố Điềm Điềm có chút an ủi, Thử Thử trước khi hành động đã biết xin phép cô rồi.
Cô không thiếu chút kinh nghiệm này, ngại phải chen vào rừng trúc, chiến đấu cũng bất tiện, để Thử Thử tiêu diệt thì tiện hơn, mà cũng được tính vào số lượng nhiệm vụ.
Đây là kết luận cô rút ra khi dọn quái dọc đường, sau khi thử một lần và quan sát tiến độ nhiệm vụ.
Thử Thử chui vào rừng trúc rồi biến mất dạng.
Cố Điềm Điềm ở đây rảnh rỗi, cũng không thấy mệt, đương nhiên không đứng không.
Phải biết thời gian ban ngày quý giá lắm, không thể lãng phí dễ dàng.
Thế là cô tìm một cái cây gần đó, xác định xung quanh không có quái nhỏ, rồi bắt đầu chặt cây.
Cố Điềm Điềm vừa cầm rìu sắt chặt được vài nhát, bỗng nhiên xoay người né sang bên.
"Meo!" Tiếng cảnh cáo đặc trưng của mèo vang lên.
Cô vừa cảm nhận được tiếng động nhỏ trên đỉnh đầu và luồng khí lạ thường, đã kịp thời tránh được.
Lúc này cô mới có rảnh quay đầu nhìn lại, là một con mèo xám.
Rất quen mắt!
Đây chẳng phải là con mèo lần trước khi làm nhiệm vụ thu thập bị hố, đã cào hỏng phòng cụ của cô sao?
Đúng rồi, Thử Thử quen nó!
Mèo xám thấy cô né được đòn tấn công của mình, lại còn như coi thường mình mà đứng ngẩn ra, nó vô cùng tức giận, liền nhảy lên tấn công lần nữa.
Cố Điềm Điềm đã khác xưa rồi.
Khi mèo xám lao tới trước mặt, pháp trượng bỗng xuất hiện, nhẹ nhàng hất văng nó.
Cố Điềm Điềm vội vàng chào hỏi: "Này, mày có quen Thử Thử nhà tao không!"
Câu nói vừa thốt ra, con mèo xám vừa mới lật người dậy, chuẩn bị tấn công tiếp, liền sững sờ.
Một chân nó vừa nhấc lên, cũng không biết nên bước ra hay hạ xuống.
Trên mặt nó lộ ra vẻ nghi hoặc như người: "Mày quen thằng nhóc chuột à?"
Cố Điềm Điềm vừa định giải thích, bên tai đã vang lên thông báo hệ thống.
Thông báo hệ thống: Thú cưng đã tiêu diệt thành công Rắn Liễu Xanh cấp Tinh Anh, kinh nghiệm +10, nhận được [Linh hồn quái cấp Tinh Anh]
Thông báo hệ thống: Đã hoàn thành nhiệm vụ phụ, vui lòng xác nhận sớm.
Tiếng của Thử Thử và âm thanh hệ thống cùng vang lên: "Chít, cục cưng, mau đi nhặt rương!"
"Meo?" Mèo xám nhìn thấy Thử Thử bé nhỏ chạy nhanh tới, cuối cùng cũng hạ chân xuống, chạy về phía Thử Thử.
"Chít? Mèo con, sao mày lại ở đây?"
"Meo, thằng nhóc chuột, mày quen cái con hai chân đó à? Sao nó biết tao?"
Một mèo một chuột đồng thời hỏi, trông rất ăn ý.
