Chương 5: Trận chiến đầu tiên
“Xem kênh thế giới, có đáp án!”
Ngay khi tất cả mọi người đang hoảng sợ vì số lượng thùng vật tư giảm xuống, thì trên kênh khu vực bỗng xuất hiện một tin nhắn như vậy.
Người gửi là Liễu Dật Chu, vì tấm ảnh màn hình giết chóc đẫm máu trước đó, anh ta cũng được mọi người trong kênh biết đến.
Kênh thế giới đã mở, Lý Tư Tĩnh vội vàng mở ra, bên trong vẫn không thể nhắn tin.
Cả kênh thế giới chỉ có một tin nhắn, một thông báo trò chơi màu đỏ.
【Thông báo: Ba giờ đầu tiên của trò chơi là thời kỳ bùng nổ tài nguyên, đảm bảo cứ mười km sẽ gặp thùng tài nguyên.】
【Sau ba giờ, trở lại bình thường, đảm bảo cứ năm mươi km sẽ gặp thùng tài nguyên.】
【Lưu ý: Các cách chơi mới sẽ không ngừng được cập nhật, mong chờ nhé!】
“Mong chờ cái gì mà mong chờ!” Lý Tư Tĩnh không nhịn được chửi thề.
Bọn họ đều đến thế giới trò chơi lúc mười giờ, ba giờ sau là một giờ chiều.
Nhưng bây giờ đã hơn hai giờ, thời kỳ bùng nổ đã qua từ lâu, nói những thứ này thì có ích gì?
Ba giờ đồng hồ, đủ để cô tìm được mười thùng tài nguyên, kết quả lại bị lãng phí một cách vô ích như vậy.
Thấy không có tin tức quan trọng nào khác, Lý Tư Tĩnh cũng không muốn xem nữa, tắt màn hình xanh.
Vừa rồi đã đi được hơn bốn mươi km, theo như thông báo nói, nếu đảm bảo năm mươi km thì chắc cũng sắp gặp rồi.
Quả nhiên chưa đến ba giờ, cô cuối cùng cũng gặp được thùng tài nguyên.
Lần này cầm thùng tài nguyên lên xe, Lý Tư Tĩnh thậm chí còn chưa mở thùng, đã tiếp tục đi về phía trước.
Thấy thời gian dần muộn, không biết mấy giờ trời sẽ tối, vẫn nên tìm thêm vài thùng tài nguyên thì hơn.
Cô vẫn nhớ trong trò chơi sinh tồn có một quy tắc, ra ngoài vào ban đêm rất nguy hiểm.
Nghe lời khuyên bảo thì no cơm, đã bị lừa một lần, cô không thể để bản thân bị thiệt thòi lần nữa.
Sợ bỏ lỡ thùng tài nguyên, Lý Tư Tĩnh cũng không dám lái quá nhanh, chỉ hơi tăng tốc, khống chế trong vòng bốn mươi km/h.
Từ ba giờ đến hơn sáu giờ, hơn ba tiếng đồng hồ, cô lái được hơn một trăm bốn mươi km, bình xăng tiêu hao quá nửa, biến thành 17/40.
Thuộc tính đen đủi của cô, khiến cô mỗi lần đều phải đến đúng mốc đảm bảo năm mươi km mới gặp được thùng tài nguyên.
Hai cái đầu tiên đều là thùng tài nguyên cấp thấp, xem ra cái thứ ba sắp đến tay rồi.
Sắp đến bảy giờ, trời chắc cũng sắp tối, cô chuẩn bị lấy được thùng tài nguyên này rồi nghỉ ngơi.
Quả nhiên chưa đến hai phút, cô đã nhìn thấy ở mép bên phải đường, một cái thùng, ba mươi cm, màu xanh lam!
Hóa ra là thùng tài nguyên cấp trung, Lý Tư Tĩnh từ xa đã dừng xe, tiến vào trạng thái chiến đấu.
Đặt khẩu súng lục bên hông, nhìn qua đao Đường và dùi cui điện, cuối cùng cô vẫn cầm dùi cui điện.
Vũ khí lạnh chắc chẳng mấy người hiện đại biết dùng, đợi khi nào rảnh rảnh làm quen rồi tính sau!
Sờ soạng chiếc áo chống đạn trên người, tự trấn an bản thân, Lý Tư Tĩnh xuống xe đóng cửa, chậm rãi tiến về phía trước.
【Thùng tài nguyên màu xanh lam: Thùng tài nguyên cấp trung, có xác suất xuất hiện bản vẽ.】
Đến cách thùng tài nguyên ba bước chân, trước mặt thùng tài nguyên vốn trống rỗng bỗng nhiên hiện lên làn sương trắng, rồi hình người hiện ra.
Nhìn kỹ, hóa ra là một con khỉ, cao bằng nửa người, giương nanh múa vuốt lao tới.
Lý Tư Tĩnh vội vàng lùi lại hai bước, né sang bên trái, móng vuốt sắc nhọn lướt qua chóp mũi cô.
Khoảnh khắc này cô không khỏi cảm thấy may mắn, may mà độ nhanh nhạy của thân thể đã tăng lên không ít, nếu không thì vừa rồi chỉ sợ đã đâm vào đầu cô rồi.
Lý Tư Tĩnh căng cứng thân thể, giơ dùi cui điện chắn ngang trước mặt, chặn lại móng vuốt lần nữa vươn tới của con khỉ.
Hai tay dùng sức đẩy về phía trước, con khỉ bị đẩy lùi vài bước, cô cũng loạng choạng suýt ngã.
Vội vàng đứng vững, con khỉ không bỏ lỡ cơ hội này, nhanh chóng một móng vuốt cào tới.
Lý Tư Tĩnh bất đắc dĩ, đành phải lăn một vòng tại chỗ, quỳ một gối xuống đất.
Sau đó giơ chiếc dùi cui điện vẫn chưa phát huy tác dụng lên, vừa vặn chĩa vào ngực con khỉ, nhấn công tắc.
Tia điện cao áp lóe lên, con khỉ run rẩy như bị động kinh, lập tức mất đi ý thức.
Lý Tư Tĩnh nghiêng người, ngồi bệt xuống đường, con khỉ ngay sau đó ngã xuống vị trí trước đó của cô.
Mặt đường bị mặt trời phơi nóng rực, ngồi lên trên cảm giác như bị nướng chín, nhưng cô chẳng còn chút sức lực nào để cử động.
“Dùng dùi cui điện như gậy gộc, cô cũng là người đầu tiên đấy.” Hệ thống điểm danh Tinh Diệu vốn im lặng bấy lâu bỗng lên tiếng chê bai.
“Lần đầu mà, thông cảm!” Lý Tư Tĩnh trả lời một cách uể oải.
Mãi một lúc lâu, cô mới mềm nhũn tay chân đứng dậy, bổ sung thêm một nhát dùi cui điện vào con khỉ bên cạnh, rồi cầm thùng tài nguyên màu xanh lam trở về xe.
Cô không định đi ngay, mà đổi vũ khí, cầm đao Đường lại đến trước mặt con khỉ, từ từ giơ đao lên...
Đã muốn sinh tồn trong thế giới tàn khốc này, Lý Tư Tĩnh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mềm lòng.
Không nhân lúc thời kỳ tân thủ còn rèn luyện thêm, đợi sau này những dã thú to lớn xuất hiện, chẳng lẽ đợi chết sao?
Thực ra tay nghề nấu ăn của cô cũng khá, gà vịt cá cũng từng giết qua, nhưng khỉ thì vẫn khác.
Thấy Lý Tư Tĩnh giơ đao mãi không động đậy, Tinh Diệu lên tiếng hỏi, “Cô bị ai đó điểm huyệt à?”
Cô cũng biết do dự mãi không phải cách, nghiến răng dùng sức chém xuống, ‘phập’!
【Chúc mừng người chơi đã tiêu diệt một con dã thú khỉ, có muốn phân giải không?】
Hóa ra không thể tự mình phân chia sao? Nhưng như vậy thì lại đỡ tốn công hơn nhiều.
“Phân giải.” Cô nhăn mày lau chùi, trên quần dính không ít vết máu.
【Nhận được thịt khỉ 500g*10】
Thi thể và vết máu của con khỉ dưới đất lập tức được thay thế bằng mười miếng thịt tươi.
Phân giải hơi đen đủi nhỉ! Con khỉ này ít nhất cũng phải năm mươi cân, vậy mà chỉ ra có mười cân thịt.
Trở lại xe, Lý Tư Tĩnh cuối cùng cũng có thời gian bắt đầu tổng kết trận chiến vừa rồi.
Đầu tiên là thiếu kinh nghiệm, quá hoảng sợ, đến nỗi mất đi tiên cơ.
Thứ hai, tuy thể chất đã được tăng cường, nhưng cô vẫn chưa thích nghi, giống như trẻ con đi giày của người lớn vậy.
Cuối cùng là vũ khí chưa quen, không phát huy hết lợi thế.
Kết luận, chính là phải rèn luyện nhiều hơn!
Trong lúc Lý Tư Tĩnh đang suy ngẫm, thời gian đã đến bảy giờ đúng, trời bỗng nhiên tối sầm lại, tối đen như mực, không nhìn thấy gì, ngay cả một chút ánh sao cũng không có.
Cô theo phản xạ muốn bật đèn trong xe, lại phát hiện cái xe tồi tàn này, không những không có đèn trong, ngay cả đèn ngoài cũng chẳng thấy đâu.
Tức đến mức suýt chửi thề theo kiểu kinh điển của Tung Của.
Giờ phải làm sao? Lý Tư Tĩnh định xem trong kênh có ai có cách không.
Kết quả vừa mở màn hình xanh ra mới phát hiện, ánh sáng này vừa vặn, vừa có thể chiếu sáng trong xe, lại không thu hút những thứ khác bên ngoài xe.
Mượn ánh sáng của màn hình xanh, cô bắt đầu khoảnh khắc mở thùng vui vẻ.
Trong tay cô bây giờ có ba thùng tài nguyên cấp thấp và một thùng tài nguyên cấp trung, không biết có thể ra được thứ gì.
【Xăng 1 đơn vị】【Nước khoáng 50ml】【Bánh quy Wangwang 12g*2】Đây là ba thùng tài nguyên cấp thấp.
【Kẹo sữa 3g*10】Đây là thùng tài nguyên cấp trung.
Những thứ này mở ra cũng... tạm được! So với lúc ban đầu thì tốt hơn nhiều, chẳng lẽ thuộc tính đen đủi đang rời xa cô sao?
“Ting, điểm may mắn của ký chủ tụt xuống tận đáy, cưỡng chế chạm đáy nảy lên, xin hãy mở lại thùng tài nguyên.” x4
Bốn tiếng nhắc liên tiếp lập tức phá tan ảo tưởng của cô, cô vẫn đen như thường!
Còn những thứ mở ra này, chẳng lẽ vì khoảng cách của thùng tài nguyên xa hơn, nên vật tư bên trong cũng tăng lên sao?
