Chương 4: Khu vực tài nguyên
Ting!
Trên màn hình lại vang lên một hồi âm báo.
【Lý Thanh Ca: Xin chào, tôi chỉ có ba thỏi sắt, nhưng tôi có thể thêm hai đồng vàng và một bản vẽ chế tạo!】
Một tin nhắn riêng xuất hiện trên màn hình, thu hút sự chú ý của Diệp Ly.
Đặc biệt là khi thấy có người mang bản vẽ chế tạo ra đổi.
Diệp Ly càng thêm hứng thú, lập tức trả lời: “Bản vẽ gì vậy?”
【Lý Thanh Ca: Một bản vẽ nồi cơm đa năng gắn trên xe!】
Nồi cơm?
Thứ này đúng là khá quan trọng.
Có nó thì không cần nhóm lửa, vẫn có thể nấu ăn trên xe.
Đợi ba ngày sau, khi màn đêm vĩnh cửu ập xuống.
Xung quanh tối om.
Nấu ăn trên xe chắc chắn an toàn hơn nhiều so với dưới đất.
“Được!”
Diệp Ly trả lời ngay.
Giá trị của một bản vẽ đã vượt xa năm thỏi sắt.
Không đổi mới là ngu.
Hai người nhanh chóng hoàn tất giao dịch.
Trong xe Diệp Ly biến mất một chai nước.
Đồng thời xuất hiện thêm ba thỏi sắt, hai đồng vàng và một bản vẽ.
【Nồi cơm đa năng gắn trên xe (Thường)】
【Sau khi học, có thể dùng Bàn làm việc để tạo ra một cái nồi đa năng tốt, có thể nấu những bữa ăn ngon】
【Nguyên liệu chế tạo: Mười thỏi sắt, một linh kiện điện tử】
【Có thể dùng một lần】
Nhìn hai nguyên liệu chế tạo này.
Diệp Ly không khỏi thấy đau đầu.
Sắt thì anh chỉ mới có ba thỏi vừa đổi, lại còn thêm một linh kiện điện tử chưa từng thấy.
Vẫn phải nhanh chóng đi mở rương thôi!
Diệp Ly mở kênh trò chuyện.
Tìm người trả giá cao nhất cho một cành cây, đổi một chai nước lấy hai trăm cành cây.
Nhìn đống cành cây chất đầy trong xe, Diệp Ly hơi rối.
May là Bàn làm việc có thể kết hợp cành cây thành gỗ.
Hai mươi cành cây kết hợp thành một đơn vị gỗ.
Diệp Ly để lại hai mươi cành, một trăm tám mươi cành còn lại kết hợp hết thành gỗ.
Tiết kiệm được kha khá chỗ.
Nguyên liệu đã đủ, Diệp Ly chế tạo rìu sắt, tiếp tục lái xe về phía trước.
Còn hơn nửa ngày thời gian vô địch.
Một giây một phút cũng không thể lãng phí.
Ting!
Diệp Ly lái thêm năm mươi cây số nữa.
Đường rộng và bằng phẳng, Diệp Ly chẳng lo đâm phải thứ gì, nên vừa lái vừa xem trò chuyện trong nhóm.
Xem có ai mang đồ tốt ra giao dịch không.
Tiếc là xem mãi cũng chẳng có gì tốt.
Đa số đều mang nguyên liệu ra giao dịch.
Sắt, gỗ, cao su, nhựa…
Đủ loại nguyên liệu.
Tiếc là không thấy linh kiện điện tử nào.
Cũng chẳng thấy ai mang bản vẽ chế tạo ra.
Dù sao mới được nửa ngày.
Người mở được đồ tốt chẳng nhiều.
Dù có mở được, người ta cũng có ngu đâu.
Chắc chắn sẽ dùng thứ phổ biến nhất để trao đổi trước.
Diệp Ly lái xe buồn chán.
Không nhạc, không âm thanh gì, cả con đường chỉ có mỗi mình anh.
Nếu không phải cái xe tệ quá xóc.
Diệp Ly đã ngủ gục từ lâu rồi.
Ting!
Đúng lúc Diệp Ly sắp ngủ, một tiếng báo lại vang lên.
【Phát hiện một khu vực tài nguyên bên phải xe!】
“Khu vực tài nguyên?”
Diệp Ly quay đầu nhìn sang bên phải xe, cách đó khoảng trăm mét là một khu rừng rậm rạp.
Nhìn từ ngoài, cây nối tiếp cây, rất um tùm và sâu thẳm.
Như một con thú khổng lồ há to miệng, chờ con mồi tự lao vào.
“Đi xem nào!”
Diệp Ly không chút do dự, mở cửa xe nhảy ra ngoài.
Dù sao bây giờ còn thời gian vô địch, nhân cơ hội thu thập thêm thông tin.
Lần này Diệp Ly còn không lấy khẩu Desert Eagle ra.
Chỉ xách một cái rìu sắt bước tới.
Ngoài khu rừng có một con đường đất nhỏ, uốn lượn vào sâu trong rừng.
Ở ngoài không ai nhắc anh có rương ở đâu.
Diệp Ly đành vừa đi vừa tập trung quan sát xung quanh, cố gắng không bỏ sót chỗ nào trong tầm nhìn.
Hai bên đường có vài bụi cây.
Một số bụi cây mọc đầy quả mọng đỏ rực.
Diệp Ly lại gần hái một ít, bỏ vào nhẫn không gian để dành.
Cục cục tác!
Đúng lúc Diệp Ly đang chăm chú hái quả.
Một tiếng kêu chói tai vang lên.
Diệp Ly ngẩng đầu nhìn, bật cười.
Một con gà rừng từ trong bụi quả mọng lao ra.
Đám quả này là lãnh địa của nó.
Chưa được phép đã hái.
Có thể thấy trong mắt con gà rừng ngập lửa giận, rất tức tối.
Phập!
Một nhát rìu.
Con gà rừng vừa lao tới trước mặt Diệp Ly đã bị đập xuống đất.
【Có muốn thu thập gà rừng?】
“Thu thập!”
Xác con gà rừng lập tức vỡ tung.
【Nhận được: Vàng*1, Đùi gà rừng tươi ngon*2, Lông chim bay*5】
Nhìn mấy cái đùi gà trên mặt đất, Diệp Ly không khỏi bĩu môi.
Con gà rừng to thế kia mà chỉ thu được hai cái đùi.
Hơi phí của trời.
Diệp Ly dùng rìu khều vài cái trong bụi cây.
Quả nhiên phát hiện một cái Rương đồng.
Hồi hộp mở rương.
Kèm theo ánh sáng vàng lóe lên, đồ trong rương hiện ra trước mắt Diệp Ly.
【Bật lửa chống gió】
【Đèn đội đầu (Thường)】
【Linh kiện điện tử*5】
Lần này thu hoạch đúng là hợp ý Diệp Ly.
Bật lửa, thứ không thể thiếu khi sinh tồn ngoài hoang dã.
Có đèn đội đầu, ba ngày sau màn đêm vĩnh cửu anh cũng có thể đối phó.
Không cần mò mẫm xuống xe tìm kiếm vật tư.
Còn có linh kiện điện tử.
Đúng là muốn gì được nấy.
Giờ chỉ thiếu bảy thỏi sắt nữa là có thể chế tạo nồi cơm đa năng gắn trên xe.
Bỏ hết đồ trong rương vào nhẫn không gian.
Diệp Ly vừa hái quả mọng, vừa tiếp tục thăm dò phía trước.
Động vật trong rừng phong phú hơn nhiều so với trên thảo nguyên.
Khỉ, trăn, mèo rừng, sóc, linh dương…
Chúng ẩn sau những thân cây sâu trong rừng.
Cảnh giác nhìn người đàn ông đột nhiên xông vào rừng.
Diệp Ly lại đi thêm gần năm trăm mét nữa.
Xung quanh tối sầm lại.
Tán cây trên đầu quá rậm, ánh sáng bên ngoài không lọt vào chút nào.
Từng luồng gió âm u thổi từ trong rừng ra, mang theo mùi máu tanh nhẹ.
Diệp Ly dừng lại một lát.
Cuối cùng, lấy đèn đội đầu ra đội lên, tiếp tục đi tới.
Ánh sáng từ đèn đội đầu rất sáng.
Có thể thấy rõ mọi thứ trong phạm vi hai mươi mét trước mặt.
Ngoài hai mươi mét thì mờ mờ, không thấy rõ.
Diệp Ly đi tiếp trăm bước.
Xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng gầm trầm thấp.
Như dã thú đang uy hiếp kẻ xâm phạm lãnh địa.
Diệp Ly dừng lại, nhìn vào rừng cây hai bên.
Từng đôi mắt đỏ như hồng ngọc mở ra sau thân cây.
Nhìn về phía anh.
Nhờ ánh đèn đội đầu, Diệp Ly cuối cùng cũng thấy rõ chân tướng của lũ quái vật mắt đỏ này.
Toàn là quái vật hình người.
Giống xác sống trong phim.
Da xám xanh, đầy những mạch máu nổi lên.
Miệng thè răng nanh, chảy ra chất lỏng đen thối.
Hai tay đã tiến hóa thành móng vuốt.
Trông rất sắc bén.
Chỉ liếc một cái.
Diệp Ly đã muốn quay đầu bỏ chạy.
Nhưng nghĩ đến mình đang ở trạng thái vô địch.
Diệp Ly lập tức lại lớn gan.
Phải, mình vô địch mà.
Kẻ phải chạy là chúng mới đúng!
Nghĩ vậy, Diệp Ly siết chặt rìu sắt trong tay, tiếp tục bước về phía trước.
