Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trò Chơi Sinh Tồn: Từ Kẻ Vô Danh Đến Người Đứng Đầu Bảng Xếp Hạng > Chương 59

Chương 59

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 59 có bản audio.

Chương 59: Khu khác vỡ trận

 

Nhưng không dùng được balo đúng là phiền phức, may mà cô đã mang sẵn vũ khí phòng cụ bên người!

 

Cục đá lớn cũng bị cô nhét vào túi vải nhỏ đựng đồng may mắn!

 

Ít nhất chỉ số võ lực không bị giảm, vấn đề ăn uống cũng không cần lo.

 

Nghe xong thông báo hệ thống, Mạc Vũ Bách gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh, lập tức ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng bạn bè.

 

Thấy Chúc Âu đang đứng bên cạnh Ôn Như Ngôn, cô mới thở phào nhẹ nhõm, cười bước về phía Chúc Âu đang vẫy tay với mình.

 

Đúng lúc này, bỗng nghe thấy một giọng nam thanh niên vui vẻ trong trẻo vọng từ phía sau:

 

“Ai là Mạc Vũ Bách? Mạc đại ca ở đâu? Người đàn ông đứng đầu toàn server mau cho tôi xem mặt với!”

 

Nụ cười trên mặt Mạc Vũ Bách lập tức biến mất. Cô quay đầu lại liếc nhìn, mặt nhăn nhó, lười để ý đến thằng ngốc này, tăng tốc chạy đi.

 

Thằng nhóc mặc bộ đồng phục trắng sành điệu, mái tóc vàng bồng bềnh nhẹ bay, mặt đầy vẻ mong đợi của fan sắp được gặp thần tượng, tay cầm một cây quạt rách phe phẩy, đầu cũng lắc lư theo nhịp quạt để tìm kiếm “Mạc đại ca” của hắn.

 

Mạc Vũ Bách chạy đến bên Ôn Như Ngôn và Chúc Âu xong, mới lại liếc nhìn tên ngốc đó, chỉ một cái là đoán được tên hắn.

 

Bạch Thừa Chu.

 

Nhưng cô chẳng buồn để ý đến cái đồ ngốc không phân biệt được nam nữ này, quay sang hỏi Chúc Âu về kết quả huấn luyện.

 

Chúc Âu lại cười hì hì ôm lấy cánh tay Mạc Vũ Bách, nói về chuyện khác:

 

“Mạc tỷ, em vui quá! Hình như mẹ em không vào cái game phá đời này, giờ các kênh chat khu vực đã hợp nhất, em đã đăng thưởng mà không ai gặp người chơi nào giống mẹ cả!”

 

Mạc Vũ Bách nghe vậy mắt sáng lên, tuy rất chắc chắn bố mẹ mình không vào game, nhưng vẫn đăng một cái thưởng, biết đâu được?

 

Đăng thưởng xong, Mạc Vũ Bách quay lại, định hỏi Ôn Như Ngôn có thấy tên lừa đảo Triệu Phát Tài không.

 

Thì bị một tiếng gầm thét bất ngờ làm giật mình, cô nhanh chóng rút phi tiêu trong tay áo ra, cảnh giác nhìn quanh.

 

“Triệu Phát Tài là thằng chó con nào!?”

 

Một người đàn ông trung niên cao lớn mặt đầy đau khổ nhìn về phía các người chơi xung quanh, mắt đỏ ngầu, nắm tay kêu răng rắc, ánh mắt nghi ngờ lướt qua từng gương mặt người chơi.

 

Bạch Thừa Chu thấy dáng vẻ của Quan Thắng thì giật mình, cũng chẳng buồn tìm “Mạc đại ca” nữa, vội bước lên hỏi: “Anh Quan, sao thế? Tìm được Oánh Oánh chưa?”

 

Quan Thắng nhìn Bạch Thừa Chu, nước mắt lưng tròng: “Oánh Oánh ở khu bảy, vốn dĩ khu bảy là khu phát triển tốt nhất.

 

Nhưng nó bị thằng Triệu Phát Tài đứng thứ sáu bảng võ lực lừa mất hầu hết vật tư, cuối cùng không nâng cấp được xe đạp nên đã…”

 

Nói chưa dứt lời, Quan Thắng đã khóc không thành tiếng. Oánh Oánh là con gái duy nhất của ông, từ nhỏ đã được vợ chồng ông cưng chiều hết mực.

 

Vốn dĩ không tìm thấy vợ trên kênh chat tổng, ông còn mừng thầm, tưởng hai mẹ con không vào game, ai ngờ lại nghe được từ một cô gái nhỏ rằng Oánh Oánh đã bị loại.

 

Ông thực sự không chấp nhận nổi, về nhà biết ăn nói thế nào với vợ?

 

Từ nhỏ ông đã nói với con gái rằng bố sẽ mãi mãi bảo vệ con, vậy mà giờ đây đứa con thương yêu nhất lại chết ở một góc khuất chẳng ai hay biết.

 

Thậm chí, lúc đó ông còn tự mãn vì mình lên bảng để con gái và vợ nếu ở trong game sẽ thấy được ông.

 

Kết quả, con gái chết ngay trước một giây bảng xếp hạng xuất hiện!

 

Giá như muộn một chút? Muộn một chút liệu con gái có thể dùng thứ hạng của mình để đổi vật tư thăng cấp? Liệu có bị loại không?

 

Bãi đỗ xe im phăng phắc, chỉ còn tiếng chất vấn giận dữ và tiếng nức nở đau đớn của người đàn ông.

 

Lúc này, Mạc Vũ Bách để ý thấy bóng dáng lén lút của Triệu Phát Tài. Trong khoảnh khắc đối mắt, Triệu Phát Tài lập tức quay người chạy về phía cửa!

 

Giọng Mạc Vũ Bách cũng vang lên: “Thằng mặc áo vàng chạy ra cửa kia chính là Triệu Phát Tài!”

 

“Mạc Vũ Bách, tao đ.m nhà mày! Tao ***!”

 

Theo tiếng chửi thề chói tai đó, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía bóng áo vàng.

 

Quan Thắng mắt đầy hung ác nhìn chằm chằm cái bóng đang chạy trốn, dưới chân dồn lực, giận dữ đuổi theo!

 

Vừa đuổi kịp, ông lao vào ẩu đả với Triệu Phát Tài!

 

Triệu Phát Tài cau mày khó chịu: Cái thứ gì thế này cũng dám so tài với tao? Nếu không phải game sắp bắt đầu không muốn tốn thời gian, tưởng tao sợ mày chắc?

 

“Đại ca, bình tĩnh, con nhỏ ranh đó đồ tiện, chết thì chết, đằng nào tao cũng bù cho mày gấp mười lần vật tư!”

 

Quan Thắng không trả lời, chỉ càng đánh càng hăng, bất chấp tất cả lao vào giằng co với Triệu Phát Tài.

 

Vết thương trên người ông càng lúc càng nhiều, Triệu Phát Tài cũng dần đỡ không nổi.

 

Tuy hắn đứng thứ sáu bảng võ lực, nhưng Quan Thắng này cũng đứng thứ tám.

 

Giờ lại bất chấp tấn công hắn! Một lúc cũng chưa giải quyết được!

 

“Vút!” Triệu Phát Tài nhanh chóng né đầu, nhưng phi tiêu vẫn lướt qua cổ hắn, để lại một vết máu sâu!

 

“Mạc Vũ Bách tao ***, mày đánh lén tính là bản lĩnh gì, tao *** mày **!”

 

Mạc Vũ Bách đưa tay đón lấy phi tiêu quay về, bất lực nhún vai: “Sao một kẻ xảo trá như mày lại đòi người khác phải quân tử chứ?”

 

Ôn Như Ngôn cười lạnh nhìn Triệu Phát Tài, mỉa mai: “Tiếc thật.”

 

“Á á á! Sao Mạc đại ca của tôi lại là nữ?”

 

Bạch Thừa Chu một tay ôm ngực, mắt mở to, cây quạt rách rơi xuống đất, không thể tin nhìn thiếu nữ anh tư sảng khoái kia!

 

Phòng livestream lúc này nghe câu nói đó cũng lập tức bùng nổ:

 

“Mạc Vũ Bách là nữ?”

 

“Sao có thể? Tao không tin, đại ca bảng một tao hâm mộ lâu nay lại là nữ?”

 

“Giả chứ? Lại còn là cô gái xinh đẹp thế này?”

 

“Ô ô ô, Mạc đại lão hút hồn ta, phi tiêu đẹp quá, ta rơi vào lưới tình rồi.”

 

“Không chỉ Mạc đại lão đâu, Ôn đại lão bảng hai cũng là nữ.”

 

“Đã! Không phải ngày nào cũng tự kỷ rằng khu bảy toàn đàn ông chẳng thắng nổi một phụ nữ nữa! Mấy khu các ngươi cũng đè không được đâu~”

 

“Một đám gà, phụ nữ thì sao? Chị em tụi tao khu bốn chẳng phải vẫn áp đảo đàn ông à?”

 

“Quan đại lão, Mạc đại lão cố lên! Đập chết thằng Triệu Phát Tài, em trai tao bị nó lừa chết!”

 

“Người khu bảy các ngươi cũng ngu thật, lừa rõ thế mà vẫn nhiều người mắc?”

 

“Người khu bảy tụi tao ngu nhưng tụi tao có tiệm bánh mèo!”

 

“Tụi tao còn uống trà sữa, mười cục pin đổi một chai nước nhé~”

 

“Tụi tao băng vệ sinh đầy đủ.”

 

“Tụi tao có số người sống sót đông nhất!”

 

“Á á á! Đừng nói nữa, vỡ trận rồi! Sao khu một tụi tao không có gì?”

 

“Tụi tao yêu cầu khiếu nại, sao cái tiệm bánh mèo đó chỉ có khu bảy, khu ba tụi tao cũng cần!”

 

“Khu hai tụi tao một chai nước đã nâng giá lên đổi hai tờ bản vẽ rồi? Pin đổi nước? Không thể nào!”

 

“Giả! Tất cả đều là giả! Tao không tin! Tao bỏ ra mười cục định vị kim tệ để đổi một gói băng vệ sinh, mấy ngươi bảo chỉ cần từng ấy bông? Khác gì cho không!”

 

“Khiếu nại! Khu năm yêu cầu khiếu nại! Tụi tao cũng cần nước và băng vệ sinh!”

 

“Cương liệt yêu cầu tiệm bánh mèo mở rộng toàn server!”

 

“Hê hê~ Người chơi khu bảy cuối cùng cũng thấy được ảnh toàn thân của Mạc đại lão rồi, còn ngầu hơn tưởng tượng!”

 

……

 

【Đếm ngược kết thúc, game bắt đầu.】

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn