Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trò Chơi Sinh Tồn: Từ Kẻ Vô Danh Đến Người Đứng Đầu Bảng Xếp Hạng > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

**Chương 87: Sóng gió xếp hàng**

 

Đám nam game thủ chen chúc trong bể bơi, mặt mày ngây ra nhìn bóng lưng mảnh mai trên bục cao!

 

Không ngờ cách giải quyết của cô ấy lại là thế này?!!

 

Các nữ game thủ cũng sững sờ, đã quen với cảnh hòa giải theo kiểu dĩ hòa vi quý, âm thầm ép phụ nữ nhường nhịn.

 

Đây là lần đầu tiên họ cảm nhận được sự chấn động khi phụ nữ nắm quyền!

 

Còn mấy anh chàng khách du lịch nam trong thị trấn vô tội nhất cảm giác như trời sập!

 

Chỉ ghé vào xem kịch, sao lại dính cả nước dưa vào người?!?

 

Lúc này, một anh chàng thị trấn thấy con mình sắp ngã trong bể nước!

 

Lập tức không màng đến thông báo, đứng dậy chạy vào bể bơi dưa hấu!

 

Cho đến khi ôm được con, anh ta mới nhận ra mình hình như đã vi phạm luật, nhưng hình như chẳng có chuyện gì xảy ra?

 

An ta hơi do dự, lại thử sang bể hoa và mấy bể khác, cũng chẳng sao?

 

Cảnh tượng này kích thích mấy tên nam game thủ kia, chúng lập tức phấn khích!

 

Xem ra cái thông báo chỉ để dọa chúng thôi, có gì ghê gớm đâu!

 

Trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng hạ xuống, thằng tóc vàng lên tiếng trước khinh thường cười khẩy.

 

Đứng dậy rời khỏi bể nam, không chút do dự nhảy vào bể hoa!

 

Ngay lúc chạm mặt nước, thân hình nó biến mất tức thì!

 

Trong bể tắm đến cả gợn sóng cũng không nổi, mọi người nhìn cảnh này lập tức lạnh sống lưng!

 

【Người chơi Từ Toàn Chí chủ động vi phạm quy tắc, vé vào cổng mất hiệu lực!

Công viên sẽ thu hồi toàn bộ tài nguyên và nước mà anh ta đã dùng trong thời gian ở đây, đồng thời trừ gấp ba lần giá vé bằng vàng để răn đe!】

 

【Người chơi An Chí, Từ Định Can, Lý Tuấn Kiệt, Lôi Thần vì phát ngôn không đúng bị đuổi khỏi công viên!

Vé vào cổng coi như tiền nước uống trước đó, không hoàn lại!】

 

【Du khách nam thị trấn không bị giới hạn bởi quy tắc, có thể tự do hoạt động.

Xin lỗi vì sự bất tiện, tất cả du khách nam bị ảnh hưởng khi rời đi sẽ được hoàn lại toàn bộ tiền vé!】

 

Lúc này tất cả du khách nam cũng tạm hài lòng, dù sao người tạo ra mã nguồn cốt lõi của họ cũng là phụ nữ, tôn trọng và thấu hiểu đã được khắc sâu vào dòng code của họ!

 

Họ cũng khó chịu với mấy thằng nam game thủ vừa rồi, chỉ là chuyện ảnh hưởng đến họ nên hơi bực thôi.

 

Còn tất cả nam game thủ sau cảnh tượng này lập tức ngoan ngoãn!

 

Dù sao họ cũng mất công lắm mới cướp được cơ hội đến đây.

 

Nếu phí phạm thế này thì chắc chắn hối hận cả đời!

 

Hơn nữa so với con đường nắng cháy ngoài kia, nơi này chính là thiên đường!!!

 

Chỉ có mấy thằng ngu si đần độn mới tự tìm đường chết, chắc là ở Lam Tinh quen sai nữ nhân viên tiếp rượu, tưởng vẫn có thể oai phong ở đây!

 

Lại nói, thông báo chỉ cấm vào bể khác, mình có thể hoạt động ngoài bể, có nhất thiết phải vào bể đâu?

 

Mạc Vũ Bách đứng trên bục cao, nhìn đám nam game thủ ngoan ngoãn dưới kia, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

 

Quả nhiên, khi mày có thể đặt ra quy tắc, mọi thứ đều có thể theo ý mày!

 

Dù có bất hợp lý đến đâu, chỉ cần không ép đến đường cùng, họ sẽ chọn nhẫn nhịn, dù sao ai bảo người cầm quyền là phụ nữ?

 

Trong game, đây là quy tắc tối thượng, thế còn ở Lam Tinh, nó là gì?

 

Lúc này, trên đường cao tốc, thằng tóc vàng đang mất nước từng chút một.

 

Mắt nó mở to, miệng phát ra tiếng “hức hức”, mắt thấy thịt da căng mọng dần khô quắt, cuối cùng biến thành xác khô như một xác ướp.

 

Nó chống tay lên mặt đất, từ từ bò dậy.

 

Gắng gượng hơi thở cuối cùng, mở kênh trò chuyện gửi một câu,

 

“Nhất định đừng đến công viên nước!”

 

Rồi lại ngã xuống lề đường, ánh nắng thiêu đốt mặt đất.

 

Đường cao tốc tiếp xúc với da nó phát ra tiếng “xèo xèo” như thịt nướng, chỉ có lồng ngực phập phồng yếu ớt chứng tỏ nó còn sống.

 

Lúc này kênh trò chuyện vì một câu nói của nó mà sôi sục!

 

“Trời ơi! Có chuyện gì thế?”

 

“Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?”

 

“WTF! Bố mày ghét nhất thể loại nói nửa vời, mày nói tại sao không được đến công viên nước đi?”

 

“Giả thần giả quỷ!”

 

“Sao bố mày lại ra khỏi công viên nước rồi? Tao muốn quay lại! Tao đã nộp tiền rồi!”

 

“Mày về rồi à? Công viên nước thế nào, nói nghe coi?”

 

“Đúng đúng, sao mày về nhanh thế? Tình hình sao?”

 

“Tao muốn quay lại! Tao chưa lấy nước, mau cho tao về!”

 

“Á á á! Xem ra công viên nước thực sự có nước!”

 

“Mày nói thừa?! Công viên nước làm sao không có nước?”

 

“Vậy loại xì dầu không phụ gia của Lam Tinh còn gọi là ‘Không phụ gia’ đấy! Lỡ như công viên nước, thực tế tên là ‘trên mặt nước’ thì sao?”

 

“WTF, có lý!”

 

“6!”

 

...

 

Trong công viên nước, sau khi sóng gió lắng xuống, người chơi cuối cùng cũng chú ý đến những dãy máy nước uống tự phục vụ ngay ngắn!

 

Họ lập tức mừng rỡ, mắt sáng rực, lấy bình chứa ra xông về phía đó!

 

Cố gắng giành vị trí lấy nước tốt nhất!

 

Ôn Như Ngôn thấy cảnh này, khẽ cau mày, nhanh chân chạy tới.

 

Cô đứng ở ngoài, quát lớn vào đám đông xô đẩy:

 

“Coi chừng giẫm đạp, hãy xếp hàng trật tự!”

 

Một anh chàng to béo hơi mập đang cố chen vào trong, hy vọng có thể nhanh chóng đến lượt mình lấy nước!

 

Nghe thấy tiếng sau lưng, anh ta không thèm quay đầu, gắt lên:

 

“Người ta không xếp hàng, tôi sao phải xếp?”

 

Ôn Như Ngôn nghe vậy không nói gì, chỉ lạnh mặt lấy cây búa sắt từ trong ba lô.

 

Đập từng cái một, cố tình đập ra một lối đi!

 

Những người chơi đang xô đẩy nhau bỗng thấy đau điếng, định chửi ầm lên!

 

Nhưng quay đầu lại thấy khuôn mặt chán đời quen thuộc, lập tức im thin thít.

 

Họ ngoan ngoãn như những đứa trẻ, nhường nhịn nhau, chẳng mấy chốc mấy hàng dài đã xếp ngay ngắn bên cạnh máy nước tự phục vụ.

 

Ôn Như Ngôn cuối cùng cũng giãn mày, hài lòng gật đầu nhìn hàng ngũ ngăn nắp.

 

Cô xách cây kiếm nặng của mình, đứng giữa mấy hàng, lặng lẽ giám sát đám người chơi ồn ào này.

 

Dương Dương Dạng thong thả đứng trước máy nước tự phục vụ, giơ ngón tay đếm những người chơi xếp trước mình.

 

Cô phấn khích nói với Điền Tài phía sau: “Sắp rồi! Còn sáu người nữa là đến chúng ta!”

 

“Năm người!”

 

“Bốn người!”

 

“Ba người!”

 

“Ha ha ha ha còn hai người nữa là đến tao! Thắng lợi ngay trước mắt!… WTF! Thằng ch* nào kéo tao!?”

 

Dương Dương Dạng tức giận quay lại, hóa ra là thằng Điền Tài này!

 

Trên mặt cô lộ ra nụ cười âm u, nghiến răng nghiến lợi nói:

 

“Không kéo lúc sớm, không kéo lúc muộn, lại đúng lúc này, tốt nhất mày cho tao cái lý do để không đánh mày ra bã.”

 

Điền Tài nhìn nụ cười lạnh trên mặt Dương Dương Dạng, sau lưng lập tức toát một lớp mồ hôi lạnh.

 

Mãnh liệt sinh tồn dâng trào, anh ta nhanh chóng chỉ sang trái về mấy gian hàng mới dựng lên!

 

“Bên kia hình như bán xô nhựa, em xếp hàng ở đây, anh sang mua vài cái.

 

Rồi chúng ta lấy thêm nước, không thì lát nữa lấy nước xong mới mua bình chứa, lại phải xếp hàng lại.”

 

Dương Dương Dạng nghe vậy nhìn sang bên cạnh máy nước tự phục vụ, quả nhiên mấy gian hàng đã mọc lên.

 

Toàn là chợ nhỏ do người chơi tự phát.

 

Bàn chế tạo trung cấp bày ra đó, có bán thùng gỗ, chậu gỗ, cũng có bán xô nhựa, chai nhựa.

 

Còn có lu đá, bồn tắm, thùng sắt, cốc gốm v.v., làm tại chỗ bán tại chỗ, hình như buôn bán cũng khá!

 

Dương Dương Dạng hơi do dự, còn hai người trước mình, không biết có kịp không?

 

Dù sao sắp đến lượt cô lấy nước rồi, nếu không kịp, cô sẽ phải xếp hàng lại.

 

Còn về việc tại sao không thể vấn chỗ lấy nước để câu thêm thời gian?

 

Mày tưởng cây kiếm nặng của chị Ôn là trang trí chắc?!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn