Chương 56: Khoảng thời gian bình lặng
Chiều tối.
Bên cạnh đống lửa trại, Lâm Phong dùng mấy tấm da sói còn lại để làm cho mỗi người một chiếc mũ. Sợi dây ni lông cũng gần như dùng hết, chỉ còn lại khoảng hai mét.
“Dì nhỏ, chị Vân, mọi người xem, mũ của em có đẹp không? Hề hề.” Tô Nam Nam đội chiếc mũ da sói, chạy vào phòng khoe với hai người.
Lục Vân đưa tay gỡ mũ xuống xem, mỉm cười gật đầu: “Đường may cũng được, được nối bằng dây, khá đẹp.”
Tối ăn no xong, mọi người đều về phòng. Lâm Phong đưa tấm da nai cho Tống Nhan Phi, còn cậu và Đỗ Tử Minh đắp da gấu nâu là đủ ấm.
Sáng hôm sau, gió rét căm căm, Lâm Phong dùng dao thái thịt thành từng miếng bỏ vào trong hộp sắt.
Trần Yến và mọi người bê một ít củi vào, đảm bảo ngọn lửa trong nhà không bị tắt.
“Lâm Phong, tay lạnh quá, làm cho một đôi găng tay được không?” Trần Yến xoa xoa hai tay hỏi.
Lâm Phong cười nhẹ: “Lấy gì mà làm? Da sói cũng không còn.”
Tống Nhan Phi đi tới lên tiếng: “Không phải vẫn còn một tấm da nai sao? Cứ dùng da nai mà làm.”
Lâm Phong nghe vậy, gật đầu, hình như dây ni lông không đủ dùng.
“À, có quần áo rách nào không?”
Tống Nhan Phi nghe vậy, nghĩ một lát, quay đầu đi vào phòng, một lúc sau, cầm một chiếc áo cộc tay đi ra, phía sau rách một lỗ to.
“Cái này được không?” Tống Nhan Phi đưa áo cho Lâm Phong.
Lâm Phong nhận lấy, nhìn một lượt: “Được, ăn no rồi làm.”
Đặt áo lên ghế, dùng muôi tre khuấy thịt trong hộp sắt, rồi đậy nắp lại, nấu thêm khoảng mười phút nữa là ăn được.
Sau đó ngồi xuống ghế, lấy một điếu thuốc ra hút.
Ngoài bãi tuyết, đám tuyết đã được Diệp Tuyết và mọi người gom thành một đống, rồi đắp thành ba người tuyết xấu xí.
Đợi hút xong điếu thuốc, mở nắp ra, dùng muôi tre múc một ít nước dùng lên xem, rồi quay về nhà gỗ lấy bát ra.
“Này! Ăn được rồi.” Uống một ngụm nước dùng nóng hổi, cậu gọi với ra ngoài.
Mấy cô gái nghe vậy, vội vàng chạy về, múc một bát đầy nước dùng và thịt, ngồi quanh bàn ăn ngon lành.
Lâm Phong ăn no xong, dùng dao găm cắt chiếc áo cộc tay thành từng dải vải nhỏ, rồi lấy da nai ra, bọc quanh tay một vòng, sau đó cắt theo kích thước.
Tiếp theo dùng dao găm đục trên da nai thành từng hàng lỗ nhỏ, để dễ dàng luồn dây vải qua.
Lãnh Như Sương và Trần Yến cúi người nhìn Lâm Phong, họ cảm thấy tò mò, hình như Lâm Phong chẳng có gì là không biết.
Vì đứng khá gần, mùi hương nhẹ nhàng trên người hai cô thoang thoảng bay tới chỗ Lâm Phong.
Lâm Phong cuộn miếng da nai nhỏ lại, rồi dùng dây vải luồn qua các lỗ nhỏ, siết chặt, qua lại đan xen.
Đỗ Tử Minh cũng đi tới, nhìn Lâm Phong làm găng tay, tò mò hỏi: “Lâm Phong, sao tôi cứ có cảm giác anh chẳng có gì là không biết thế?”
Lâm Phong hơi ngẩng đầu nhìn một cái, cười nói: “Có gì đâu, chỉ là thao tác cơ bản thôi mà.”
Trần Yến nhìn Lâm Phong mỉm cười: “Cái này mà còn là thao tác cơ bản? Sao tôi lại cảm thấy anh còn lợi hại hơn mấy chuyên gia sinh tồn vậy nhỉ, ha ha.”
“Ơ, tôi đâu dám so với chuyên gia.” Lâm Phong lắc đầu khiêm tốn.
“Này, Lâm Phong, anh đừng có khiêm tốn nữa.” Đỗ Tử Minh khẽ cười nói: “Nếu tôi có một nửa bản lĩnh của anh, cũng không đến nỗi phải tới nương nhờ anh.”
“Ừ, Lâm Phong, anh đúng là lợi hại.” Lãnh Như Sương cũng lên tiếng.
Nếu không nhờ Lâm Phong, ba người họ có lẽ không bị đói chết thì cũng bị lạnh chết trong hang núi.
“Ồ! Ghê thật đấy, Lâm Phong, anh phải biết, Như Sương cô ấy chưa bao giờ dễ dàng khen một ai đâu.” Đỗ Tử Minh ngạc nhiên nói: “Bây giờ cô ấy đã nói anh lợi hại, vậy nên, anh đúng là rất lợi hại, ha ha.”
“Thôi thôi, đừng nói nữa, nói nữa là tôi bay lên mất.” Lâm Phong vội vàng lên tiếng: “Mọi người thử đôi găng tay này xem thế nào?”
Trần Yến cầm lên thử, cảm thấy cũng được, chỉ là hơi rộng một chút: “Cũng tốt, chỉ là hơi rộng một chút, còn lại thì ổn, cũng khá ấm.”
“Ấm là được rồi.” Lâm Phong mỉm cười.
Lâm Phong mất khoảng hai tiếng đồng hồ mới làm xong da nai, tổng cộng làm được sáu đôi găng tay.
Cuối cùng, Lâm Phong chỉ có thể dùng da gấu nâu để làm thêm hai đôi găng tay nữa, đưa cho Đỗ Tử Minh một đôi.
Có găng tay rồi, Diệp Tuyết và mọi người tranh nhau chạy ra ngoài chơi, chạy tới bãi cỏ bên ngoài sườn đồi.
Lâm Phong vót những thanh tre mỏng, cuộn thành từng bó, treo dưới mái hiên, khi nào cần thì lấy xuống dùng.
Quay về phòng mặc áo khoác, đội mũ, đeo cung tên, xỏ giày, cầm giáo dài rồi đi ra ngoài.
“Lâm Phong, anh đi đâu đấy?” Đỗ Tử Minh lên tiếng hỏi.
“Ra bờ sông xem một chút.”
Lâm Phong nói xong liền đi ra ngoài, ngoài trời giá rét, Đỗ Tử Minh chẳng muốn ra ngoài chút nào.
Đến bờ sông, đi ngược dòng lên trên, đi tới chỗ rẽ ở phía trên, gạt lớp tuyết phủ trên mặt, nước sông dưới lớp băng vẫn đang chảy.
Đi tới bãi tuyết bên ngoài rừng trúc, Lâm Phong phát hiện một số dấu chân động vật, hiện rõ trên mặt tuyết. Đến chỗ giá ba chân nhìn một cái, nước trong ống tre cũng đã đóng băng.
Phù phù...
Đột nhiên, một cơn gió mạnh nổi lên, khiến Lâm Phong phải nhắm mắt lại.
Nơi đây tĩnh lặng, cả thung lũng dường như không một chút sức sống.
May mà tuyết bây giờ chưa dày lắm, chỉ sâu khoảng hai mươi cm, Lâm Phong có thể đi lại quanh đây.
Đi tới một thung lũng nhỏ bên trái, một hàng dấu chân trên tuyết khiến Lâm Phong chú ý. Cậu ngồi xổm xuống nhìn, dấu chân có to có nhỏ, mà lại là dấu chân lợn rừng.
Lợn rừng để tìm kiếm thức ăn, chúng sẽ tới đây đào rễ cỏ mà ăn.
Để tìm được lợn rừng, Lâm Phong đành phải đi theo những dấu chân này vào sâu bên trong.
Tuy trong nhà vẫn còn rất nhiều thức ăn dự trữ, nhưng cũng không thể ngồi không ăn sẵn được.
...
Cuối bãi cỏ bên phải, là một khu rừng vân sam rộng lớn.
Lục Vân và Tô Nam Nam hai người cầm cung tên, hơi ngẩng đầu quan sát trên cành cây. Vừa nãy hai cô phát hiện một con gà gô bay vào trong này, nên đuổi theo vào.
“Nam Nam, em đi bên trái, chị đi bên phải.” Lục Vân khẽ nói.
Tô Nam Nam gật đầu, đi về phía bên trái, trong lòng không hiểu sao lại có chút hưng phấn.
Bên ngoài, Tống Nhan Phi và Trần Yến bốn người nhìn hai cô, có chút lo lắng không biết bên trong có nguy hiểm không.
“Hay là, chúng ta cũng vào?” Diệp Tuyết lên tiếng.
Trần Yến nhìn một cái: “Vào làm gì? Chúng ta lại không có cung tên.”
“Hay là đi gọi họ về đi, chúng ta ra ngoài cũng hơi lâu rồi.” Lãnh Như Sương lên tiếng: “Trong thời tiết băng giá thế này, bị lạnh thì phiền phức lắm.”
“Để tôi đi gọi.”
Tống Nhan Phi vừa dứt lời, đã bước vào khu rừng.
Mười phút sau, ba người mới từ trong rừng đi ra, tay không, xem ra không bắt được con gà gô nào.
Quay về trước nhà gỗ, liền thấy Đỗ Tử Minh đang cầm rìu bổ củi.
“Ơ, Đỗ Tử Minh, chăm chỉ thế.” Trần Yến đi tới cười nói.
Đỗ Tử Minh cười nhạt: “Vận động một chút, người cũng ấm, lại có củi đốt, một công đôi việc, hề hề.”
“Vậy anh cứ tiếp tục bổ đi, bọn tôi về sưởi ấm đây.”
Bước vào nhà gỗ, thêm một ít củi vào lửa, Lãnh Như Sương lấy hai ống tre, đổ nước trong chai nhựa vào, rồi đặt lên đống lửa đun.
“Như Sương, trong giỏ có một ít hoa cúc dại phơi khô, bỏ một chút vào đi.” Tống Nhan Phi chỉ vào chiếc giỏ tre treo trên vách gỗ bên cạnh.
