Chương 14: Đại lão cũng có một cô con gái? (Một)
“Rầm.”
Xoay người một cái, Giang Nghị lăn thẳng từ bàn kiểm tra chất lượng kim loại xuống đất!
Giang Nghị chống nửa người lên, hai mắt vẫn chưa mở nổi, bộ dạng hoàn toàn như bị ngã choáng váng.
Vài giây sau, Giang Nghị mới từ từ bò dậy, một tay chống đầu gối, dựa vào bàn kiểm tra để hồi thần.
Trong khoảng thời gian đó, Giang Nghị suýt ngủ tiếp.
Hắn còn chẳng nhớ lần cuối ngủ ngon như thế này là khi nào, hồi quân sự năm nhất đại học ư?
Đúng lúc sắp ngủ tiếp, Giang Nghị bốp một cái tát vào mặt mình!
Hệ thống giật mình, co giật trong ý thức của Giang Nghị.
… Rốt cuộc người chơi này bị làm sao vậy?
Không chỉ tự nói chuyện với mình, thích tự mình vui vẻ, còn tự đánh mình… Kết hợp với chuyện lúc đầu game dùng mạng sống để kiểm chứng BUG đã để lại bóng ma sâu sắc cho hệ thống, hệ thống phát hiện ra mình càng ngày càng không hiểu nổi loài người rồi —
Hoặc nói chính xác hơn, là loài người như Giang Nghị.
Giang Nghị không nghe thấy lời oán thầm trong lòng hệ thống, dù có nghe thấy cũng chẳng thèm để ý.
Một cái tát xong, Giang Nghị hoàn toàn tỉnh táo.
Tóc hắn rối như tổ quạ trên đỉnh đầu, hắn tiện tay vuốt qua, trên mặt mang đầy vẻ hung hăng vừa ngủ dậy, từ trong toa xe nhảy xuống một cách nhẹ nhàng.
Bây giờ là năm giờ năm phút, trời còn chưa sáng hẳn, gió sớm từ hai bên đường lùa qua, thổi bay những sợi tóc mềm của Giang Nghị.
Giang Nghị nheo mắt nhìn về phía xa nhất của con đường — dù không nhìn thấy, hắn cũng biết, màn sương trắng đã gặp hai lần kia lại đang đến gần mình.
Tử thần, ngay sau lưng.
Rửa mặt qua loa, Giang Nghị định tập thể dục trước khi ăn sáng, đợi đến sáu giờ đúng, sẽ lái xe thẳng.
Đúng lúc này, Giang Nghị chợt để ý kênh trò chuyện đang nhấp nháy.
Giờ này à?
Giang Nghị lẩm bẩm trong lòng, mở cửa sổ chat.
Người chơi [Cam]: “Có ai không?”
Người chơi [Cam]: “Cứu tôi với…”
Tin nhắn hiển thị được gửi cách đây năm phút, ngoài hai tin này ra, không có tin mới nào được gửi.
Hoặc là, đã được cứu;
Hoặc là, đã mất ý thức và chết rồi…
Có lẽ vì trong hai ngày qua đã trải qua và chứng kiến không ít sinh tử, ngoài chút xúc động ban đầu ra, Giang Nghị không có nhiều dao động.
Hình như hắn nhớ người chơi này.
Hình như nói mình đang nhịn ăn gián đoạn gì đó… Dù sao cũng là một kẻ xui xẻo.
Lắc đầu, đang định đóng cửa sổ chat thì bỗng nhiên, một tin nhắn mới bật ra:
Người chơi [Cam]: “Tôi sắp chết rồi, đồ vật tôi để ở Sảnh giao dịch, ai cần thì lấy.”
Giang Nghị sững người, theo bản năng mở Sảnh giao dịch.
Trong Sảnh giao dịch, quả nhiên có đồ mới được đưa lên, đó là ba cái ốc vít và nửa miếng bánh táo tàu, giá giao dịch đều được đặt thành 0.
Nghĩa là, bất kỳ ai cũng có thể lấy những đồ này miễn phí.
Ngay sau đó, gần như trong tích tắc, ba cái ốc vít lần lượt được ba người chơi chốt mua, còn một người chơi khác thì chốt mua miếng bánh táo tàu!
[Ốc vít*3][Bánh táo tàu*0.5] đều hiển thị [Đã bán hết]!
Thế mà rõ ràng vừa nãy, không ai trả lời người chơi [Cam] cả…
Giang Nghị thầm thở dài trong lòng, nhưng cũng chỉ có vậy.
Giao dịch là tự nguyện, trong trò chơi sinh tồn, sinh tồn mới là bản năng, còn lại, tùy ý mỗi người, chẳng có gì để nói.
Lắc đầu, đang định đóng cửa sổ, lại một tin nhắn mới bật ra, nhưng lần này không phải người chơi vừa nãy, mà là:
Người chơi [Giang hồ rong ruổi]: “Wao, lại được bữa rồi, anh em ơi!”
Xem ra, đây là một trong mấy người chơi tay nhanh vừa rồi.
Tuy nhiên, chưa đầy một giây, người chơi [Giang hồ rong ruổi] lại gửi một cái mặt cười đen hỏi chấm:
“(icon nghi hoặc.jpg)”
“Ốc vít? Mẹ nó, đen thật! @[Cam]”
…
…
Dù Giang Nghị đã sớm đoán trước được lòng tham và sự lạnh lùng của con người, nhưng khi thấy cảnh này, hắn vẫn không khỏi cười khẩy —
Ăn “cơm người chết” còn kêu nhai nhóp nhép à?
Đệt mợ, có phải người không?
Giang Nghị lạnh cả lòng.
Vẻ mặt chán ghét của Giang Nghị không hề che giấu, hắn nhấp vào ID của người chơi [Giang hồ rong ruổi] để đánh dấu —
Loại người này không đáng để giao thiệp! Loại người này có được lợi cũng chẳng nhớ ơn người khác, mà chỉ cần không được lợi một chút nào, thì đối xử với ngươi như kẻ giết cha vậy!
Một lon gạo thành ơn, một đấu gạo thành thù!
Bị người chơi [Giang hồ rong ruổi] làm cho buồn nôn, Giang Nghị muốn đóng thẳng cửa sổ chat, mắt không thấy tâm không phiền, nhưng ý nghĩ di chuyển đến cái × mãi mà không xuống tay được.
Trong khung chat, câu cuối cùng của người chơi [Cam], “Tôi sắp chết rồi, đồ vật tôi để ở Sảnh giao dịch, ai cần thì lấy.” hiện lên vẻ bất lực đặc biệt, và…
Cô đơn.
Điều này khiến hắn nhớ lại một vài chuyện.
Rạng đông, còn được gọi là hừng đông, có người nói, màn đêm trước bình minh là tối nhất.
Trong bóng tối, Giang Nghị thở ra một hơi nặng nhọc.
… Hừm.
Vài giây sau, trong kênh trò chuyện riêng.
Người chơi [Ưu Sầu Khoai Tây Nhỏ]: “Cậu còn không?”
