Chương 11: Thư xin lỗi, đền bù của 007
【Đing! Bạn nhận được một lá thư xin lỗi, mau xem đi~】
Lúc đó, Mạnh Thanh Âm đang đứng đạp xe lắc một cách nghiến răng nghiến lợi – không còn cách nào, ngồi đạp thì chậm quá.
Nghe thấy thông báo này, cô dừng lại, tò mò mở ra.
【Thư xin lỗi: Kính gửi người chơi thân mến. Tôi là 007 của hệ thống sinh tồn lần này. Sự việc bạn gặp phải lúc 13:34:26 chiều nay là do lỗi hệ thống. Hiện lỗi đã được sửa. Đối với tổn thất của bạn, tôi cũng sẽ bồi thường. Nhấp để nhận.】
Mạnh Thanh Âm suy nghĩ kỹ, một giờ rưỡi chiều, chính là lúc xảy ra chuyện với 【Trĩ Kê】.
Vậy là, 【Sói Xám】 thực sự đã báo cái “bug” này cho hệ thống 007, rồi 007 thực sự sửa nó?
Nhưng rõ ràng đó không phải bug mà.
Mạnh Thanh Âm không hiểu 007 đã “sửa” kiểu gì.
Nhưng đã sửa rồi, cô cũng không hỏi thêm.
Không ngờ còn có bồi thường, không biết là gì.
Cô nhấp nhận bồi thường, hóa ra là mười túi gà quay hút chân không!
Đối với sự bồi thường này, Mạnh Thanh Âm rất hài lòng, “miễn cưỡng” chấp nhận lời xin lỗi của 007.
Cô nhét gà quay vào thùng đựng thức ăn, kết quả là đầy quá, nắp thùng không đậy được.
Như vậy không được, lỡ rơi trên đường thì sao?
Cô liền lấy vài túi bỏ vào ba lô ngụy trang, cuối cùng cũng đậy được nắp thùng.
Mạnh Thanh Âm đeo ba lô ngụy trang tiếp tục đi.
Lại đạp thêm hơn một tiếng nữa.
Đậu Đậu: “Hả? Trời sắp tối rồi? Nhưng hôm nay tôi chỉ tìm được một thùng vật tư, ngay cả nước cũng không có, tôi vẫn muốn tìm tiếp!”
Cô Hoạ Điểu: “Phải đó, game này sao mà an nhàn quá vậy? Nghỉ trưa một tiếng, giờ mới sáu giờ đã lại nghỉ? Tôi không muốn nghỉ, tôi muốn thùng vật tư! Kiến nghị mạnh mẽ hủy bỏ thời gian nghỉ!”
Trò Chơi Dối Trá: “Mấy người chưa bị vắt kiệt à? Vào game rồi còn cạnh tranh nội bộ?”
Một Đấm Một Ê Ê Quái: “Tôi chỉ quan tâm tối nay còn hoạt động khoe bữa tối không, tôi đã chuẩn bị bữa tối xong rồi!”
Ta Là Người May Mắn (Hàng Nhái): “Than ôi, bận cả ngày mà phương tiện cũng chưa nâng cấp, không biết mình bận cái gì.”
Lý Mai: “Tôi không tìm được thùng vật tư nào, cả ngày chưa uống nước, khát quá, có ai tốt bụng cho tôi chai nước không?”
Lý Huyên: “Bọn ăn bám cút mẹ đi! Mày nghĩ có thằng ngu cho mày nước miễn phí à?”
Triệu Lam: “Tôi còn nửa chai nước uống dở, Lý Mai có muốn không?”
Lý Mai: “Có có! Cảm ơn chị! Người tốt sống bình an!”
Lý Huyên: “Đúng có thằng ngu!”
Vương Kiến: “Tôi cũng sắp khát chết rồi, Triệu Lam cho tôi chai nước uống với?”
Triệu Lam: “Chẳng lẽ anh cũng không nhặt được thùng vật tư?”
Vương Kiến: “Cô quản nhiều thế, cô cho được Lý Mai, cũng cho tôi một chai đi.”
Triệu Lam: “Tôi cho cô ấy nước vì cô ấy không mở được thùng nào, cứu nguy chứ không cứu nghèo.”
Vương Kiến: “Cút, không cho thì đừng nói lắm thế!”
Bé Nhỏ Của Bố: “Đổi nước hoặc thức ăn lấy nguyên liệu nâng cấp phương tiện! Ai có nhu cầu liên hệ riêng!”
“……”
Trong lòng Mạnh Thanh Âm cũng mong có hoạt động khoe bữa tối.
Vì vậy, cô không vội ăn.
Trên xe lắc cũng không có chỗ ngủ, cô phải dựng lều trước khi trời tối.
Lúc này cô vô cùng may mắn vì đã mua những đồ dùng sinh tồn ngoài trời này.
Dùi cui điện, xẻng công binh, dây thừng, ba lô ngụy trang, thậm chí cả lều, đều mang lại nhiều tiện lợi cho cô.
Mạnh Thanh Âm dựng lều nhanh nhất có thể, sát ngay cạnh xe lắc, nhất quyết không vượt quá phạm vi an toàn ba mét.
Sáu giờ đến, trời tối sầm.
Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước, chỉ trong chốc lát, tối hẳn.
Giống như trong một căn nhà sáng đèn, đột nhiên mất điện, tối đến mức không thấy ngón tay.
Trên trời không có sao, cũng không có trăng, chỉ có một màu đen kỳ dị bao trùm vạn vật.
Không biết có phải ảo giác của Mạnh Thanh Âm không, cô dường như nghe thấy âm thanh sột soạt từ màn đêm xung quanh.
Cô vội chui vào lều, kéo khóa, bật đèn pin.
Ánh sáng chiếu sáng không gian nhỏ trong lều, bốn chiếc thùng được xếp ngay ngắn, là đồ cô chuyển từ xe lắc sang.
Khu trò chuyện đầy sợ hãi.
Chủ Nghĩa Duy Vật: “Trời tối nói là tối, không một chút ánh sáng, kinh khủng quá!”
Cô Bé Bán Diêm: “Tôi luôn cảm thấy trong bóng tối có con quái vật nào đang nhìn tôi, lông tóc tôi dựng đứng hết!”
Rượu Mạnh Giải Sầu: “Đậu móa trong bóng tối thực sự có quái vật! Tôi vừa đi giải quyết, ai ngờ trời tối ngay lập tức, không biết thứ gì đã cắn vào mông tôi một phát! Tôi vừa chạy vừa tè ra quần chạy về xe, mới giữ được mạng!”
Triệu Văn: “Anh bạn còn ổn không?”
Rượu Mạnh Giải Sầu: “Thịt mông bị cắn mất một miếng! Máu chảy ào ào, ai có thuốc cầm máu và băng gạc không? Cứu mạng!”
Vương Tử: “Mọi người nên ngoan ngoãn ở trên xe đi, kinh khủng quá!”
“……”
Mạnh Thanh Âm tắt khu trò chuyện, xem ra tình huống của những người chơi khác cũng giống cô.
Cô không có ý định tìm hiểu quái vật trong bóng tối, tục ngữ có câu không gây sự thì không chết, cứ ngoan ngoãn ở trong lều thôi.
Có vẻ như tối nay cũng không có hoạt động khoe bữa tối nữa.
Mạnh Thanh Âm đã đói lả rồi, mà ăn tối xong cô còn phải giao dịch vật tư nữa, nên cũng không chờ nữa, lấy bánh bao và màn thầu vị sữa còn lại trưa nay, xé một túi gà quay ra ăn.
Ăn tối xong nhanh, cô lại ăn mấy quả tim gà, vừa đỡ ngấy vừa đỡ khát.
Liếc qua 【Nhóm quản lý sinh tồn đường bộ】, không có thông tin hữu ích nào.
Mạnh Thanh Âm nhớ chiều nay cô mở được một cái cân điện tử, có thể chia quả tim gà ra.
Cô quyết định mỗi phần để 100g.
100g khoảng năm sáu quả, đỡ khát hoàn toàn đủ, nhưng muốn uống no một lần thì chắc chắn không được.
Nhưng không sao, đỡ khát là đủ.
Cô đã cân nhắc kỹ, trung bình một thùng vật tư có thể mở ra 3–4 phần nguyên liệu nâng cấp phương tiện, còn đồ ăn, nước và vật tư khác thì hoàn toàn không chắc chắn.
Mà một phần quả tim gà của cô, tương đương khoảng nửa chai nước.
Cô xem trước điều kiện nâng cấp phương tiện của mình: Nguyên liệu cần thiết: 8/20 nhựa, 6/20 tôn mỏng, 16/20 gỗ, 0/3 lốp xe, 0/1 pin, 0/2 gương chiếu hậu (cố gắng nâng cấp nhé!)
Nói thật, còn thiếu khá nhiều.
Nhưng Mạnh Thanh Âm thấy vấn đề không lớn.
Cô có hai thùng quả tim gà, mà thứ này không để được lâu, cô để lại một ít ăn là đủ, số còn lại ước chừng có thể chia được trăm tám mươi phần, giao dịch lấy nguyên liệu nâng cấp, hoàn toàn đủ.
Cô mở 【Giao dịch】, bên trong đã có rất nhiều thông tin giao dịch.
Mạnh Thanh Âm xem qua, phần lớn người chơi đều muốn dùng đồ lặt vặt đổi lấy nước hoặc thức ăn.
Tất nhiên, cũng có người chơi dùng nguyên liệu nâng cấp phương tiện để đổi những thứ này.
Mạnh Thanh Âm cân 100g quả tim gà đặt lên, thiết lập đổi lấy 5 phần nhựa, liên tục đăng bán 10 phần.
Dù sao nguyên liệu nâng cấp phương tiện lúc nào cũng có ích, nhiều cũng không lãng phí.
Nhân lúc đầu mọi người thiếu nước thiếu lương, tranh thủ đổi nhiều một chút.
Sau này phát triển lên, chắc chắn không còn thời điểm tốt như thế này nữa.
Tiếp theo, Mạnh Thanh Âm lại đăng bán 10 phần quả tim gà, thiết lập mỗi phần đổi lấy 5 phần tôn mỏng.
Rồi gỗ, lốp xe, pin và gương chiếu hậu.
