Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sinh Tồn Trên Xa Lộ: Liễu Di Nương Muốn Điên Rồi! - Liễu Đình Lan > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Vốn định lấy thân phận người thường để sống chung với các ngươi, nhưng các ngươi không cho ta cơ hội

 

Liễu Đinh Lan vui vẻ đặt đồ lên kệ, cầm khăn tay bước nhanh về chỗ đoàn người đang nghỉ.

 

Thấy các nàng quay lại, trên tay còn cầm đồ, tên lính áp giải cau mày khó chịu.

 

“Sao đi lâu vậy? Mau về hàng, lát nữa còn phải lên đường.”

 

Nói xong, hắn quay người bỏ đi, không để ý đến các nàng nữa.

 

Nhìn tên lính áp giải rời đi, từ phía Hầu phủ, một nữ nhân mặc váy xanh uốn éo bước ra, cau mày chỉ vào đồ trong tay các nàng, vẻ mặt chê bai.

 

“Sao chỉ có chút thế này? Đủ cho ai ăn? Cứ đợi bị phạt đi.”

 

Nói xong, nàng ta đưa tay định lấy.

 

Liễu Đinh Lan né người tránh.

 

Nữ nhân áo xanh dường như không ngờ Liễu Đinh Lan lại phản ứng như vậy, nàng ta trợn tròn mắt.

 

“Liễu Đinh Lan! Ngươi có ý gì đây?”

 

Liễu Đinh Lan nhún vai, lùi lại giữ khoảng cách với nàng ta.

 

“Đây là của ta.”

 

Nữ nhân áo xanh tức đến đỏ mặt.

 

“Là ngươi gây họa nên chúng ta mới không có cơm ăn! Giờ ngươi có đồ ăn mà không chia cho mọi người?!”

 

“Ngươi kích động cái gì, ta đã nói sẽ để các ngươi ăn no, thì nhất định giữ lời, ngươi xông vào cướp làm gì?”

 

Liễu Đinh Lan khó chịu liếc nàng ta, rồi móc từ trong ngực ra một nắm rau dại, đặt vào tay nàng ta.

 

“Này, chỗ này cho các ngươi, mang về chia đi, yên tâm ta tính rồi, đủ cho các ngươi ăn một bữa.”

 

Nữ nhân áo xanh kinh ngạc nhìn nắm rau dại trong tay.

 

“Ngươi cho chúng ta ăn cỏ? Ngươi, ngươi to gan!”

 

Liễu Đinh Lan không hiểu sao nàng ta phản ứng dữ vậy.

 

“Ăn no là được, cỏ gì mà cỏ, nhìn cái vẻ chưa từng thấy đời của ngươi kìa, đây là rau dại, toàn thứ tốt, thanh nhiệt giải độc.”

 

Nói rồi nàng rút một cây trong đó, vo lại rồi nhét vào miệng.

 

Cái miệng bị nhuộm đen nhai rau dại xanh mướt, trông có chút đáng sợ…

 

Nữ nhân áo xanh cũng không phải kẻ gan dạ gì, nàng ta hét lên một tiếng, nhảy dựng tại chỗ.

 

Quay đầu bỏ chạy, nhanh đến mức đôi hài thêu suýt rơi khỏi chân, vừa chạy vừa hét.

 

“Lão gia! Phu nhân! Thiếu gia! Không xong rồi! Liễu di nương phát điên rồi!”

 

Liễu Đinh Lan nuốt vội ngọn cỏ đắng, nhìn bóng lưng nàng ta chạy trốn mà có chút bất lực.

 

“Không phải đói sao, chạy cái gì.”

 

Như Ngọc bị cảnh cáo, vẫn luôn theo sau Liễu Đinh Lan, lo lắng nhìn nàng mấy lần.

 

Cuối cùng không nhịn được, khi đi ngang qua nàng, nhỏ giọng nói.

 

“Tôn di nương là người được lão gia sủng ái nhất, ngươi chọc vào nàng ta, e là sẽ gặp phiền phức lớn.

Ta, ta phải qua đó rồi, ngươi tự chú ý an toàn.”

 

Nói xong, nàng ấy ôm hai khăn tay đầy dâu tằm vội vàng đi về phía đám người Hầu phủ.

 

Liễu Đinh Lan nhìn bóng lưng nàng ấy, lắc đầu. Quay về thì được gì, người đông thịt ít, vẫn cứ bị oán trách.

 

Nhưng mỗi người có đường riêng, Liễu Đinh Lan cũng không can thiệp quá nhiều.

 

Mặc kệ những chuyện khác, nàng nghênh ngang đi về phía phương tiện của mình – chiếc xe đẩy tay.

 

Nhưng binh lính chặn đường nàng.

 

“Ngươi về chỗ ngươi nên về! Đừng gây rối.”

 

Liễu Đinh Lan chỉ vào chiếc xe đẩy ngay trước mắt, đầy tự tin.

 

“Ta đến đẩy xe mà, trước đó chẳng phải đã nói rồi sao?”

 

Binh lính cười khẩy.

 

“Ai nói với ngươi, chỉ là đùa kẻ ngốc thôi, kẻ ngốc lại tưởng thật.”

 

Lời hắn khiến mọi người cười ồ lên.

 

Huyền Nhị đang thu dọn đồ bên cạnh nghe thấy động tĩnh, cau mày bước tới.

 

“Có chuyện gì? Ngươi là phạm nhân, ở đây không cần ngươi đẩy xe, mau về hàng.”

 

Liễu Đinh Lan bị đuổi hết lần này đến lần khác, có chút tức giận.

 

“Trước đó đã nói rồi, sau này ta sẽ đẩy xe, sao các ngươi không tin chứ, nếu các ngươi còn như vậy, đồ trên xe ta sẽ tịch thu hết đấy.”

 

Trời biết nàng thèm đồ trên đó bao lâu rồi, nhưng mới đến, nàng còn muốn giữ đường lui, đừng ép người quá.

 

Dù sao nàng cũng không quen biết ai, còn phải đi cùng bọn họ rất lâu.

 

Huyền Nhị như nghe được chuyện cười, cùng mọi người cười theo.

 

“Ngươi tịch thu? Ha ha ha, ngươi không thật sự điên rồi chứ, lại nói lời buồn cười như vậy.”

 

Nhưng hắn cười nửa ngày, cũng không nhận được phản hồi nào.

 

Ngẩng đầu lên, chỉ thấy thiếu nữ váy xanh trước mặt đang mặt lạnh nhìn hắn, nếu miệng không bị dâu tằm nhuộm thành tím đen, trông cũng khá dọa người.

 

“Ngươi nhìn cái gì?”

 

Huyền Nhị có dự cảm không lành, nhưng hắn không chắc lắm, nữ nhân trông yếu ớt này sao lại mang đến cảm giác đó cho hắn.

 

Đang lúc hắn do dự, Liễu Đinh Lan nhướng mày, xòe tay.

 

“Vốn định lấy thân phận người thường để sống chung với các ngươi, nhưng các ngươi không cho ta cơ hội, không giả nữa, ta lật bài, ta là thần tiên! Xe của các ngươi giờ là của ta, trừ ta ra không ai động được vào nó.”

 

Huyền Nhị lập tức muốn tự tát mình hai cái, chỉ thế này mà khiến hắn có cảm giác nguy hiểm?!

 

“Ngươi điên rồi!”

 

Huyền Nhị thấy nàng có bệnh trong đầu, căn bản không muốn để ý.

 

Quay người định đặt đồ đã thu dọn lên xe.

 

‘Rầm!’

 

Ngay khi đồ được đặt lên, như có gì đó chặn lại, đồ vừa thu dọn lập tức bị hất văng ra.

 

“Chuyện gì vậy?”

 

Huyền Nhị trợn tròn mắt, dường như không dám tin vào mắt mình.

 

Những người xung quanh cũng nhận ra điều bất thường, kéo đến hỏi.

 

“Sao vậy Huyền Nhị? Sao lại ném bọc đồ đi?”

“Ta vừa thấy có gì đó bay ra thì phải?”

 

Người nhà họ Dương của Hầu phủ cũng muốn đến xem náo nhiệt, bị binh lính canh giữ quát lui.

 

Liễu Đinh Lan khoanh tay đứng bên cạnh nhìn, nàng không có vẻ dịu dàng mà một di nương thời này nên có, mà là vẻ mặt côn đồ.

 

Khi Huyền Nhị nhìn lại, vẻ côn đồ trên mặt Liễu Đinh Lan càng đậm.

 

“Thế nào? Tin lời ta nói chưa?”

 

Nàng đang đợi bọn họ cúi đầu với mình.

 

Huyền Nhị nheo mắt, thu lại vẻ thờ ơ ban đầu, giọng lạnh đi.

 

“Đây là ngươi làm?”

 

Tuy là câu hỏi, nhưng vẻ mặt hắn rất chắc chắn.

 

Liễu Đinh Lan từ đầu đã không định giấu, gật đầu thẳng thắn.

 

“Ta đã nói rồi mà, là ngươi không tin.”

 

Huyền Nhị trực tiếp rút đao, mũi đao sáng loáng chỉ vào Liễu Đinh Lan, muốn nàng cho một lời giải thích.

 

Liễu Đinh Lan là ai, nàng từ phế thổ lăn lộn mà ra, ngay khi nhận ra nguy hiểm, nàng nhón chân, núp người, lao thẳng về phía phương tiện của mình.

 

Sau lưng vang lên tiếng đao xé gió, nàng dựng hết lông tơ, nhưng không quay đầu, càng nhanh hơn lao về phía xe đẩy.

 

Khoảnh khắc nàng chạm vào xe đẩy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi