Chương 54: Rốt cuộc ai mới là con cừu béo?
————
【Hồ Đậu】
Thiên phú: Giao Dịch Từ Xa cấp B
Thân phận: Minh chủ liên minh “Ăn Thịt Người Đáng Yêu”
Tọa độ: (XXX, XXX)
Túi đồ: 342 vàng, 3 cao su, 1 AK-47, 216 đạn thường, 1 cờ lê, 2 tấm nhôm, 12 nhiên liệu (1L), 1 nhiên liệu (10L), 2 mìn chống bộ binh, 5 bản đồ đánh dấu vị trí mìn
————
“342 vàng?!”
Nhìn thấy con số này, mắt Họa Lệ lập tức sáng rực.
Đúng là một con cá béo ngậy!
Còn giàu hơn cả “lao động gương mẫu” như hắn, người phải vất vả giết zombie!
Nếu nuốt trọn được con mồi này, không chỉ có tiền nâng cấp phương tiện mà còn dư ra kha khá để tích trữ hàng.
Mà tên này còn tích trữ tận 22 lít nhiên liệu?
Họa Lệ nhướng mày.
Xem ra trong 342 vàng này cũng có một phần từ việc buôn bán nhiên liệu kiếm lời.
Phải biết rằng nhiên liệu trên chợ trời hiện giờ đã khan hiếm, giá bị đẩy lên tận trời.
Hồ Đậu chắc cũng vớ bở không ít từ việc nhiên liệu tăng giá.
“Đẩy giá, phá rối trật tự thị trường... ngươi đáng chết!”
Họa Lệ hừ lạnh, tự tìm cho mình một cái cớ chính đáng để “đen ăn đen”.
Ngoài tiền và xăng, Họa Lệ còn để ý đến [Mìn chống bộ binh].
“Ra là vậy...”
Trước đó hắn còn thắc mắc không biết tên này lấy đâu ra lắm mìn chống tăng như vậy, hóa ra là trộn lẫn cả mìn chống bộ binh loại “hàng rẻ tiền” này.
Mìn chống bộ binh tuy không gây uy hiếp gì với Họa Lệ, nhưng với những người sống sót khác, đặc biệt là những người có phương tiện độ chế thấp, vẫn là thứ chí mạng!
Mà loại mìn cấp thấp này chắc chắn có tỉ lệ ra cao hơn mìn chống tăng. Hồ Đậu nói đã chôn mấy chục quả, xem ra không phải hoàn toàn khoác lác, trong đó chắc chắn có không ít mìn chống bộ binh.
“Ừm... thiên phú phi chiến đấu... mà còn chỉ là thiên phú cấp B.”
Họa Lệ tiếc nuối lắc đầu.
“Sống được đến bây giờ, còn có thể dùng thủ đoạn bẩn thỉu này kiếm được nhiều tiền như vậy, cũng không dễ dàng gì.”
“Đáng tiếc...”
“Ngươi không nên chôn mìn chống tăng khắp nơi uy hiếp an toàn của ta, càng không nên lên tiếng chọc ghẹo ta trên kênh công cộng, để ta biết ngươi giàu có như vậy.”
Trong thế giới tận thế tàn khốc này, chỉ biết kiếm tiền tích trữ lương thực thôi thì vô dụng!
Ngươi cần có súng, súng thật!
AK-47 nhiều lắm cũng chỉ là đồ chơi.
Không có vũ lực đủ mạnh để bảo vệ tài sản, thì chỉ là một con cừu béo đang chờ bị làm thịt.
Còn bây giờ... đến lúc thu hoạch rồi!
Họa Lệ nhìn bản đồ.
Khoảng cách không xa không gần.
“Ầm——!!!”
Động cơ V8 gầm lên trầm đục, chiếc xe RV bọc thép to lớn như một mãnh thú đang nhìn chằm chằm vào con mồi, quay đầu lao thẳng về phía tọa độ của Hồ Đậu!
...
Thời gian trôi đến bốn giờ sáng.
Trên con đường bỏ hoang gần Đồi Lùn, gió lạnh gào thét.
Mấy chiếc xe độ chế với cản trước gắn đầy gai nhọn đỗ bên đường, đèn pha bật sáng, chiếu rọi cả đoạn đường gồ ghề trắng xóa.
Cả ba chiếc xe đều đã được độ chế ít nhiều, có chiếc hàn thêm lưới thép, có chiếc lắp thêm tấm thép bảo vệ, trông cũng khá dữ dằn.
Mấy gã đàn ông mặc áo da, trang điểm mắt khói đang bận rộn.
Trong đó hai gã tay cầm AK và súng ngắn, cảnh giác nhìn quanh, tiện tay bắn vỡ đầu mấy con zombie lảng vảng.
Ba gã còn lại đang nằm bò trên mặt đường, cẩn thận đào hố nông, chôn từng quả mìn hình tròn xuống, rồi phủ kín bằng bụi đất và đá vụn.
“Lão Tam, xe mày độ đẹp đấy! Tấm thép hàn chắc phết!”
“Chuẩn! Lần trước mở được hai rương sắt, kiếm được kha khá vàng! Giờ có zombie vây lại cũng đừng hòng cạy được cửa xe tao!”
“Hề hề, tao thấy xe của Lão Nhị mới ngầu, mấy cái gai nhọn trước đầu xe, hôm qua phóng một phát xuyên thẳng con zombie!”
Bọn chúng vừa làm vừa khen ngợi “chiến xa” của nhau, giọng điệu đầy vẻ đắc ý.
“Đủ rồi! Câm hết miệng lại! Làm nhanh lên!”
Hồ Đậu đứng bên cạnh, tay nghịch một quả lựu đạn, sốt ruột cắt ngang màn khen ngợi qua lại của đám thuộc hạ.
Hắn nhìn vùng đất hoang vắng đến lạ thường đêm nay, trên mặt nở nụ cười tham lam.
“Không biết đêm nay đám zombie làm sao mà ít đến thế. Nhưng cũng tiện cho chúng ta chôn bảo bối, đúng là ông trời giúp chúng ta mà!”
“Nhân lúc không có zombie quấy rối, đêm nay chúng ta chôn được ít nhất hơn hai mươi quả mìn rồi!”
“Nhanh lên, tập trung vào! Phong tỏa khu vực này lại! Chôn xong thì đến ngã tư tiếp theo! Tao muốn biến cả khu này thành cây ATM của chúng ta!”
Đúng lúc này——
“Ầm ầm ầm...”
Từ xa vọng lại một âm thanh động cơ trầm thấp và hùng hồn.
Âm thanh đó không mỏng manh như xe thường, mà giống như tiếng gầm của một con quái vật cổ đại thức tỉnh, làm mặt đất như rung chuyển.
“Ơ? Tiếng gì thế?”
Cả bọn khựng lại, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy cuối con đường bỏ hoang, hai luồng sáng chói lóa xé toạc màn đêm.
Tiếp theo, một con quái vật bọc thép to lớn đến nghẹt thở từ từ tiến tới.
Nhờ ánh đèn pha phản chiếu, lớp giáp liền mạch ánh lên vẻ kim loại lạnh lẽo.
“Ôi mẹ ơi... chiếc xe này...”
Đám thuộc hạ há hốc mồm, so với chiếc xe này, chiếc xe độ của bọn chúng mà chúng vẫn tự hào chẳng khác gì đồ chơi của trẻ con.
Hồ Đậu tuy cũng bị độ chế của chiếc xe này làm cho rung động, nhưng ngay sau đó, sự kinh ngạc trong mắt hắn biến thành lòng tham càng mãnh liệt hơn.
Hắn không biết đây chính là xe của Họa Lệ.
Trong mắt hắn, đây chính là một con cừu béo siêu cấp!
“Hê hê hê... Xe độ đẹp thế này, chủ xe chắc chắn giàu nứt đố đổ vách!”
Hồ Đậu liếm môi, ánh mắt lấp lánh vẻ độc ác.
“Hai quả mìn chống tăng lúc nãy chôn xong chưa?”
“Đại ca, vừa chôn xong! Còn nóng hổi đây!” Một tên thuộc hạ đang lấp đất khoe công.
“Chôn ở bên nào?”
“Làn bên phải! Trong cái hố đó!”
“Tốt! Rất tốt!”
Hồ Đậu cười gian, lập tức chỉ huy: “Tiểu Ngô! Mày nằm xuống làn bên phải đi! Giả vờ bị thương!”
“Bọn mày! Nhanh chân khiêng mấy tảng đá lớn chặn làn bên trái lại! Ép nó đi sang bên phải!”
“Chỉ cần con quái vật này dám lao tới... hê hê, tao sẽ cho nó nếm mùi mìn chống tăng!”
“Kể cả nó may mắn không cán phải mìn, cũng sẽ bị ép dừng lại! Lúc đó thì cho nó ăn lựu đạn!”
“Rõ! Đại ca!”
Đám thuộc hạ thao tác thành thục vô cùng, rõ ràng chuyện này không phải mới làm lần đầu.
Tên tên là Tiểu Ngô bôi một vố tro lên mặt, thuận thế nằm xuống làn bên phải, rồi bắt đầu rên rỉ.
Những kẻ khác nhanh chóng khiêng mấy tảng đá lớn ném sang làn bên trái, rồi nhanh như chớp chui vào xe của mình, chỉ để lộ ra những ánh mắt đầy ác ý, chờ đợi màn pháo hoa sắp diễn ra.
