Chương 40: Hòn Đảo Vô Danh 1
Sáng sớm ngày thứ tư, giọng máy móc bắt đầu phát tin đúng giờ:
【Trò chơi sẽ bắt đầu sau 5 phút, hy vọng bạn đọc kỹ hướng dẫn trò chơi.】
【Người chơi: 19.219.752.897 người.】
【Nội dung trò chơi: Sống sót 30 ngày trên hòn đảo vô danh.】
【Thời gian trò chơi: 30 ngày.】
【Hướng dẫn trò chơi: Hòn đảo vô danh, một hòn đảo hoang chưa từng được xã hội loài người phát hiện. Bạn cần sống sót trên đảo 30 ngày, đối mặt với đủ loại nguy cơ chưa biết. Rời khỏi đảo coi như thất bại, mong bạn hành động thận trọng.】
【Quà tặng trò chơi: Một bộ quần áo ngẫu nhiên, một điện thoại liên lạc, một vé máy bay, một giấy tờ tùy thân.】
Thời Cẩn Vi mở mắt ra, phát hiện mình đang ngồi trên máy bay, một cô tiếp viên xinh đẹp đang mỉm cười ngọt ngào đặt suất ăn trước mặt cô.
Chẳng phải bảo là hòn đảo vô danh sao?
Sao lại ở trên máy bay thế này?
Nghĩ vậy, cô lập tức lôi vé máy bay từ trong túi ra, điểm khởi hành là “An Gia thị – An Vinh Thị”.
Nhìn đi nhìn lại mấy lần, Thời Cẩn Vi chắc chắn thị lực 5.0 của mình không thể nhìn nhầm được.
Vậy khả năng lớn nhất là: máy bay rơi, sau đó cô mới đến hòn đảo vô danh!!!
Nhận ra điều này, Thời Cẩn Vi suýt thì dựng hết cả tóc gáy.
Cô đã chuẩn bị bao nhiêu thần khí sinh tồn, nhưng lại không có dù!!!
Máy bay dân dụng vì cân nhắc vấn đề an toàn, chi phí và kỹ thuật, đều không trang bị dù.
Lỡ rơi máy bay, may mắn thì máy bay còn hạ cánh sống dở chết dở.
Không may thì nổ tung trên không, bạn chẳng cần phải sống sót trên đảo vô danh nữa, chết thẳng cẳng luôn.
Mà hướng dẫn trò chơi cũng chẳng hề viết gì về vụ rơi máy bay, Thời Cẩn Vi lại một lần nữa cảm nhận được ác ý sâu sắc của trò chơi.
Nhưng lúc này không phải lúc chửi trò chơi, cô cần sống sót qua vụ rơi máy bay.
Đột nhiên, như để xác nhận suy đoán của Thời Cẩn Vi, máy bay bắt đầu rung lắc dữ dội.
Cô tiếp viên xinh đẹp loạng choạng suýt ngã sấp mặt.
Hành khách đang uống nước sặc sụa, hành khách đang ăn thì nhét thẳng đồ ăn vào lỗ mũi.
Những cảnh tưởng hài hước ngày thường, trong mắt người biết chuyện, chỉ càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi.
“Mọi người đừng hoảng, hãy thắt dây an toàn, ngồi yên tại chỗ!” Các tiếp viên vừa cố gắng giữ thăng bằng, vừa trấn an hành khách.
Những người khác lúc này cũng chưa thấy căng thẳng, dù sao ai đi máy bay nhiều mà chẳng từng gặp chuyện thế này?
Máy bay nhanh chóng ổn định trở lại, hành khách thấy quả nhiên không sao, cũng trở lại bình thường.
Tiếp viên tiếp tục phát đồ ăn, hành khách tiếp tục dùng bữa, trò chuyện hoặc nghỉ ngơi.
Chỗ ngồi của Thời Cẩn Vi ở cạnh cửa sổ, nhìn qua cửa kính ra ngoài, biển mây cuồn cuộn, một vẻ đẹp rực rỡ.
Nhưng trong trò chơi sinh tồn đầy nguy hiểm sống còn, sự bất định ấy lại khiến cô càng thêm bất an.
Và sự thật cũng đúng như cô nghĩ, máy bay lại bắt đầu rung lắc không báo trước, cả thân máy bay lắc lư dữ dội.
Chưa kịp để tiếp viên lên tiếng, loa phát thanh trên máy bay đã vang lên giọng cơ trưởng: “Kính thưa quý khách, chúng tôi đang gặp một luồng khí động mạnh, máy bay sẽ có chút rung lắc. Xin hãy thắt dây an toàn, gấp bàn nhỏ, dựa lưng ghế thẳng, không rời khỏi chỗ ngồi, đừng hoảng sợ!”
Giọng nói trầm ổn, cố gắng trấn an tâm lý hành khách.
Các tiếp viên vội vã đẩy xe đồ ăn biến mất khỏi tầm mắt mọi người, tất cả cũng ngồi yên theo lời nhắc của cơ trưởng.
Nhưng tình hình không hề cải thiện, rung lắc ngày càng nghiêm trọng, rồi cả máy bay bắt đầu lao xuống nhanh chóng, sau đó quay vòng như phanh gấp.
Hành khách hoảng loạn, tiếng la hét và kêu gọi vang khắp khoang máy bay.
Thời Cẩn Vi ngồi tại chỗ, cơ thể bị ném lên rồi lại rơi xuống, cả dạ dày như đảo lộn.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, quan sát xem lối thoát hiểm ở đâu.
Nhưng máy bay lại lao xuống lần nữa, đồng thời đèn trong khoang bắt đầu nhấp nháy dữ dội.
“Có chuyện gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra?” Cuối cùng có người không chịu nổi, bắt đầu gào lên trong tuyệt vọng.
Không khí trong khoang căng thẳng, có đứa trẻ đã bị dọa khóc.
Giọng cơ trưởng không còn vang lên nữa, tiếp viên cũng biệt tăm.
Chỉ có những mặt nạ dưỡng khí bật xuống, âm thầm báo cho mọi người biết điều sắp xảy ra.
Máy bay dường như đã mất kiểm soát, cả thân máy bay bắt đầu nghiêng.
Một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên, động cơ máy bay phát ra tiếng gầm chói tai, sau đó bốc khói đen.
Ngay lúc đó, thân máy bay bắt đầu vỡ ra. Đồ đạc trong khoang bay tứ tung, tiếng la hét của mọi người càng thêm kinh hoàng.
Thời Cẩn Vi nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện máy bay đang lao xuống nhanh chóng, những đám mây bên ngoài lướt qua vun vút.
Một số hành khách quá hoảng loạn, đã tháo dây an toàn đứng dậy, hoảng hốt chạy về phía buồng lái.
Trong chớp mắt, họ bị văng ra ngoài.
Cơ thể bị mảnh vỡ máy bay đâm trúng, thảm không thể tả.
Ở nửa thân máy bay phía sau, nhiều người đã bắt đầu tự bốc cháy, hóa thành tro bụi giữa không trung.
Thấy cảnh này, Thời Cẩn Vi lạnh sống lưng.
Cô vẫn còn ở trong nửa thân máy bay chưa vỡ, vẫn có thể trụ được.
Nếu bây giờ vào không gian, thì khi ra cũng ở vị trí này, nên không thể vào thẳng căn nhà an toàn được.
Cô cố gắng bám chặt lưng ghế phía trước, các ngón tay vì quá sức mà trắng bệch.
Cô hơi cúi đầu, cố không để mình bị văng ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, mảnh vỡ máy bay rơi đầu tiên lao xuống biển, làm bắn lên những cột nước khổng lồ.
Còn nửa thân máy bay phía trước vẫn cố trụ, tốc độ rơi chậm hơn một chút.
Triệu chứng thiếu oxy trên cao bắt đầu xuất hiện, cô nhanh chóng ấn mặt nạ dưỡng khí trước mặt vào miệng.
Vì căng thẳng, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Rồi cô nhìn thấy biển, cách họ có lẽ vài trăm mét.
Lúc này máy bay cũng không trụ nổi nữa, lại lao xuống nhanh hơn.
Khoảng cách và tốc độ này có thể lại gây cháy không, Thời Cẩn Vi không biết, cô đã chui vào căn nhà an toàn.
Cùng lúc cô biến mất, thân máy bay nhanh chóng rơi xuống nước, phát ra tiếng ầm vang cực lớn.
Lần đầu vào căn nhà an toàn, cô phát hiện bên trong cũng là một không gian trắng, rất giống không gian trò chơi, thậm chí một bên tường cũng có một màn hình.
Lúc này màn hình đang chiếu cảnh máy bay rơi xuống biển, mà cô vẫn ở độ cao trăm mét.
Nếu lúc này ra ngoài ngay, Thời Cẩn Vi nhất định phải có thiết bị đỡ lực rơi thay thế dù.
Dù có nhiều loại, loại cô biết duy nhất là dù lính dù, diện tích mở ra khoảng 20 mét vuông.
Trong số đồ cô mua, dường như chỉ có tấm bạt chống mưa cỡ lớn (10*15m) là có diện tích lớn như vậy.
Tuy chất liệu khác nhau, lực cản chắc chắn sẽ nhỏ hơn, nhưng nếu cô rơi xuống nước, thì vẫn có cơ hội sống sót rất lớn.
Nghĩ vậy, Thời Cẩn Vi lấy tấm bạt từ không gian vào căn nhà an toàn.
Lại từ “Bộ cấp cứu sinh tồn ngoài trời” lấy dây dù ra, làm một cái dù tạm.
(Vì tình tiết cần, đừng coi là thật. Rất nhiều thí nghiệm trên mạng đã chứng minh, dùng vật liệu khác thay dù, phần lớn là hành động tự sát!!!)
Và lúc này, trên màn hình căn nhà an toàn cũng xuất hiện dòng chữ “Đếm ngược thời gian lưu lại”.
