Chương 36: Dựng nhà trồng trọt
Lý Thanh Lãng cất lá trà và gỗ hoàng hoa lê trong túi không gian vào nơi trú ẩn, rồi không ngừng nghỉ, tiếp tục đào đất.
Anh cần dùng bản vẽ đồ gốm để làm thêm vài cái hộp đựng.
Than củi qua thí nghiệm đêm qua hiệu quả rất tốt, anh chuẩn bị sản xuất hàng loạt sau này.
Vậy nên trước tiên phải làm một cái vại lớn để chứa than, nếu không, than chất đống cạnh lò sưởi thì vừa bụi bặm, lại sơ ý một cái là bị tia lửa bén vào cháy hết.
Thứ hai là cần hộp đựng hai mươi lít nước ao cá đã hẹn giao dịch với Trương Huệ Lệ, với lại anh định làm thêm mấy cái bình hai ba mươi lít để dành cho các vụ giao dịch sau.
Đào đất xong xuôi, anh gom hết vào túi không gian, thẳng tiến ra biển.
Làm đồ gốm ngoài đất ra còn cần chút nước, mà Lý Thanh Lãng cũng cần ra biển lấy nước.
Theo lệ, anh lấy bản vẽ đồ gốm ra, ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống, đất và nước biển tự động trộn lẫn, ngưng kết.
Chẳng mấy chốc, một cái vại lớn đựng than và năm cái hộp hai mươi lít đã hoàn thành.
Nhìn chỗ đất còn thừa, Lý Thanh Lãng suy nghĩ một chút, lại làm thêm một cái lò nhỏ đơn giản.
Đỉnh lò nhỏ không bịt kín, có thể đặt nồi đất hoặc những thứ cần hâm nóng lên trên.
Với nguyên tắc không lãng phí, chút đất cuối cùng cũng được Lý Thanh Lãng nặn thành một ấm trà và sáu cái chén, thậm chí còn có cả một cái chén tống chuyên dùng để pha trà.
Nhìn bộ ấm trà đầy đủ, Lý Thanh Lãng không khỏi lắc đầu cười:
“Đại Hồng Bào à Đại Hồng Bào, tôi đối với cậu cũng khá tốt đấy chứ, đừng làm tôi thất vọng nhé.”
Lá trà cấp tinh lương có tác dụng tỉnh thần, mà nếu dùng viên nước tinh khiết thì khả năng cao sẽ tinh lọc thành cấp ưu tú.
Trước đó, nước suối ngọt thanh khiết cấp ưu tú đã giúp Lý Thanh Lãng rất nhiều, nên giờ anh rất mong chờ xem nước trà Đại Hồng Bào sẽ có tác dụng gì.
Làm xong những việc này, trời đã về chiều, giờ mà tiếp tục thám hiểm thì quá nguy hiểm.
Để tận dụng thời gian, Lý Thanh Lãng định làm thêm một đống than củi.
Vốn định xin ít gỗ thường từ đại gia Vương Nhất Hâm, nhưng không biết đối phương đang làm gì mà mãi chưa thấy nhắn lại.
Giờ đi chặt cây thì không kịp, Lý Thanh Lãng nghiến răng, dứt khoát dùng luôn gỗ hoàng hoa lê cấp tinh lương để làm than.
Khi đống than được nhóm lên, trời cũng đã tối hẳn.
Đêm nay vẫn quá nguy hiểm, anh đành luyến tiếc quay về nơi trú ẩn.
May mà kế hoạch hôm nay đã hoàn thành, nguyên vật liệu chính cũng đã thu thập đủ, tiếp theo chỉ còn dựng nhà trồng trọt nữa thôi.
【Nhà trồng trọt】
Vật liệu xây dựng: gỗ*100, đá*100, sắt*50
Vật liệu đang có: gỗ*110, đá*100, sắt*70
Diện tích xây dựng: 20 mét vuông
Ghi chú xây dựng: Xây một nhà trồng trọt ở khu vực chỉ định gần nơi trú ẩn. Nhà trồng trọt giúp tăng tốc độ sinh trưởng của cây trồng mọi cấp lên 10%. Nhiệt độ bên trong nhà trồng trọt bằng nhiệt độ trung bình trong nơi trú ẩn.
Xác nhận xây dựng?
Có!
Vừa dứt lời, một hình chiếu công trình hình vuông với chất liệu tương tự nơi trú ẩn hiện ra bên ngoài.
Dù Lý Thanh Lãng đang ở trong nơi trú ẩn không nhìn thấy, nhưng anh vẫn cảm nhận được vị trí của hình chiếu.
Có kinh nghiệm xây nhà vệ sinh trước đó, lần này anh điều khiển vị trí nhà trồng trọt bằng ý nghĩ một cách thuần thục.
Nhà trồng trọt chỉ có thể đặt sát nơi trú ẩn, nên đặt ở phía trước là không thể, vì sẽ chặn mất cửa chính.
Phía sau thì xa cửa nhất, nghĩ đến việc lỡ đêm hôm có cần vào nhà trồng trọt, vẫn là hai bên trái phải an toàn nhất.
Phía trái có một cửa sổ, dù hiện tại nơi trú ẩn đã có ba cửa sổ, nhưng anh vẫn không muốn chặn mất cửa sổ nào.
“Xem ra chỉ có thể đặt bên phải thôi.”
Với ý nghĩ vừa lóe lên, hình chiếu công trình di chuyển sang phía phải nơi trú ẩn.
Đúng lúc Lý Thanh Lãng định chốt vị trí, bỗng nhiên anh nảy ra một ý hay.
Hình chiếu lập tức di chuyển về phía cửa sổ bên trái.
Không chỉ vậy.
Vốn cửa của hình chiếu nằm cùng phía với cửa nơi trú ẩn, nhưng dưới sự điều khiển ý nghĩ của Lý Thanh Lãng, nó cứng rắn xoay hẳn một hướng khác.
Thấy vậy, Lý Thanh Lãng không khỏi vui mừng:
“Vậy mà lại được thật!”
【Xác nhận vị trí nhà trồng trọt?】
Xác nhận!
Ánh sáng dịu nhẹ từ hình chiếu lập tức bùng phát theo lời nói.
Ba giây sau, ánh sáng lắng xuống, hình chiếu ban đầu đã hoàn toàn biến thành thực thể.
Nhà trồng trọt tổng thể là hình vuông, nhỏ hơn và thấp hơn nơi trú ẩn một chút.
Tuy nhiên, vì chất liệu khá giống nhau nên khi ghép với nơi trú ẩn, nó hòa làm một, trông chẳng hề chỏi chọi gì.
Cửa nhà trồng trọt ban đầu nằm trên ba bức tường lộ ra ngoài, giờ chẳng thấy đâu, mà đã được Lý Thanh Lãng cố ý xoay về phía cửa sổ nơi trú ẩn.
Như vậy, cửa sổ nơi trú ẩn trở thành cửa của nhà trồng trọt, muốn vào nhà trồng trọt chỉ cần trèo qua cửa sổ là xong.
Với lại đống đất mùn lá cấp tinh lương anh đào trước đó đều chất bên cửa sổ, giờ đã được nhà trồng trọt bao trọn vào trong.
Lý Thanh Lãng hài lòng gật đầu: “Xây ở vị trí này đúng là một ý tưởng thiên tài.”
Không nói nhiều, Lý Thanh Lãng chạy đến bức tường chất đống khoai lang, vén đám rơm che lên xem tình hình ươm mầm.
Điều bất ngờ là, sau một ngày ủ, mười hai củ khoai đều đã nảy mầm, nghĩa là có thể bắt đầu trồng được rồi!
Nhặt hết chỗ khoai lang, anh trèo qua cửa sổ vào nhà trồng trọt.
Trồng thẳng xuống hố là không được.
Lý Thanh Lãng nhớ lại vườn rau bên cạnh nhà hồi nhỏ ở quê, bắt chước theo đó mà vun đất mùn thành từng luống, tạo thành một khu vườn rau tiêu chuẩn.
Diện tích hai mươi mét vuông không rộng rãi, cũng chỉ bằng một phòng khách bình thường, nên tổng cộng chỉ vun được ba luống đất.
Hai luống dùng để trồng khoai lang vui vẻ, luống còn lại thì trồng rau muống cấp tinh lương.
Nhưng rau muống không cần nhiều diện tích đến vậy, cuối cùng vẫn còn thừa nửa luống.
Tiếp theo là tưới nước bón phân.
Tin nhắn của Trương Huệ Lệ cũng vừa khéo lúc này gửi đến:
Trương Huệ Lệ: Tôi chuẩn bị xong rồi, bắt đầu giao dịch được chưa?
Nhìn tin nhắn của đối phương, Lý Thanh Lãng không khỏi cười khẩy.
Xem ra tối nay có cá nướng để ăn rồi.
Lý Thanh Lãng: “Được rồi, tôi đã đăng lên trạm giao dịch rồi, cô cứ tìm nước biển tinh lọc là được.”
Trương Huệ Lệ: “OK”
Chẳng bao lâu, nước biển tinh lọc được mua, đổi lại là hai mươi lít nước ao cá và hai con cá to.
“Chà! Con bé này không lừa mình thật, cá to ghê.”
Lý Thanh Lãng không phải dân câu cá, nên không nhận ra cụ thể là loại cá gì, nhưng hai con cá này ít nhất cũng phải mười hai cân trở lên.
Con Đại Quất vốn đang nằm lười biếng, khịt khịt mũi, bỗng nhiên tỉnh cả ngủ, lao thẳng về phía hai con cá.
Lý Thanh Lãng nhanh mắt nhanh tay, dùng túi không gian thu cá vào ngay lập tức.
Đại Quất lao hụt, có vẻ không hài lòng, nhíu mày nhìn Lý Thanh Lãng:
“Gầm!”
“Đừng vội, để tôi làm xong việc rồi mình cùng ăn.”
“Gầm!”
“Ơ, cái đồ mèo tham ăn này, nhất định phải ăn ngay bây giờ à!”
“Gầm! Gầm!”
Lý Thanh Lãng xắn tay áo, dùng chiêu cuối: “Được thôi, vậy mày ăn đi, từ giờ tao không nướng thịt cho mày nữa, mày ăn sống suốt đời luôn đi!”
Nghe vậy, Đại Quất lập tức cúi gằm đầu:
“Gầm...”
“Đi đi đi, qua một bên nằm đi, tưởng tao trị không được mày chắc?”
Thắng một trận nho nhỏ, Lý Thanh Lãng vui vẻ ngân nga vài câu, lấy viên nước tinh khiết ra.
“Giờ xem nước ao cá sau khi tinh lọc sẽ biến thành gì nào.”
Trước tiên xem thông tin nước ao cá:
【Nước ao cá (thường)】
Giới thiệu: Chứa một lượng nhỏ cặn thức ăn của cá, nitrat, nitrit và các chất hữu cơ tự nhiên khác, có thể cung cấp dưỡng chất cho cây trồng phát triển. Vì nồng độ thấp nên không gây cháy rễ, thích hợp dùng làm phân bón hữu cơ tự nhiên.
Ghi chú: Tăng tốc độ sinh trưởng của cây trồng cấp thường lên 10%, cây trồng cấp tinh lương lên 5%.
Thuộc tính cũng khá ổn, nhưng phẩm cấp quá thấp, chẳng có tác dụng gì với khoai lang vui vẻ.
Múc ra một chén nhỏ, thả viên nước tinh khiết vào, chẳng bao lâu, thông tin thay đổi:
【Nước ao cá (tinh lương)】
Giới thiệu: Nước ao cá sau khi tinh lọc, giữ lại nitrat, nitrit và các chất hữu cơ tự nhiên khác, đồng thời trở nên tinh khiết hơn, thích hợp dùng làm phân bón hữu cơ tự nhiên.
Ghi chú: Tăng tốc độ sinh trưởng của cây trồng cấp thường lên 20%, cây trồng cấp tinh lương lên 10%, cây trồng cấp ưu tú lên 5%.
“Ha ha ha, thành công rồi!”
Nhìn nước ao cá cấp tinh lương, Lý Thanh Lãng vui mừng khôn xiết.
Viên nước tinh khiết quả nhiên không làm anh thất vọng.
Như vậy, chuyện phân bón cũng đã giải quyết xong.
Thứ duy nhất vẫn đè nặng trong lòng Lý Thanh Lãng lúc này chính là sinh vật không rõ danh tính ở khu vực phía trái.
Nhớ lại tiếng gầm hôm nay, tâm trạng vốn vui vẻ bỗng chốc trở nên nặng nề.
Lý Thanh Lãng tự nhận thực lực hiện tại của mình thuộc hàng đầu trong số những người sống sót.
Đồ ăn cấp tinh lương chưa bao giờ đứt, cộng thêm nước suối ngọt thanh khiết hỗ trợ, thậm chí đã từng ăn qua đồ cấp ưu tú, chưa kể còn có Đại Quất ở bên.
Nhưng dù vậy, khi đối mặt với nguy hiểm thực sự thì vẫn hoàn toàn không đủ sức.
Giờ trước mắt chỉ có hai lựa chọn.
Thứ nhất, dời nơi trú ẩn.
Nếu dời, chắc chắn sẽ phải vào lại khu vực sương mù dày đặc.
Lần này không giống lần trước tìm Bức tượng kẻ phá sương chỉ đi sâu một hai trăm mét.
Sương mù quá nguy hiểm, vừa tốn nhiều nước suối, vừa phải đối mặt với sự tấn công của đủ loại sinh vật không xác định.
Mà cho dù có tìm sâu hơn, cũng chưa chắc tìm được vị trí thích hợp để dời.
Lựa chọn thứ hai, mua một món đạo cụ đủ để tự vệ.
Nói thì dễ, nhưng phải mua loại đạo cụ nào mới đáp ứng được nhu cầu?
Ví dụ như thanh đại đao viêm bạo của Sát Thủ Ca, vũ khí sát thương cấp ưu tú, uy lực mạnh mẽ, nhưng lại có yêu cầu rất cao với người sử dụng.
Có thể nói người dùng càng mạnh thì uy lực của đại đao viêm bạo càng lớn!
Nhưng không nghi ngờ gì, loại đạo cụ vũ khí này không thích hợp để tự vệ, ít nhất là không hợp với những người không có nền tảng võ thuật như anh.
Lý Thanh Lãng cúi đầu trầm ngâm:
“Loại vũ khí không được, vậy loại phòng ngự hay công năng thì sao?”
Đạo cụ công năng mạnh nhất mà anh từng thấy chính là trận Thiên Cương Bắc Đẩu của Hoàng Chí Đằng.
Tích hợp nhiều chức năng làm một, bao gồm phòng ngự và phản kích.
Nhưng cũng có vấn đề, trận Thiên Cương Bắc Đẩu có năng lực tấn công không đủ. Nếu thật sự bị thứ tồn tại kia tìm tới cửa, một món đạo cụ cấp ưu tú có thể chống đỡ được bao lâu?
Một tiếng? Hay nửa tiếng? Cũng chỉ là ngồi trong nơi trú ẩn chờ chết mà thôi.
“Hầy”
Lý Thanh Lãng thở dài:
“Hình như cả hai cách đều không khả thi thì phải...”
Đúng lúc Lý Thanh Lãng đang đau đầu suy nghĩ, Đại Quất dường như cảm nhận được điều gì đó.
Dáng vẻ lười biếng nằm ngủ gật ban nãy biến mất tăm.
Đôi mắt vàng óng nhìn chằm chằm về phía bên trái, bồn chồn đi đi lại lại trong nơi trú ẩn.
Thấy vậy, lòng Lý Thanh Lãng cũng thắt lại, nhưng chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên đất rung núi chuyển!
Cả nơi trú ẩn rung chuyển theo cơn chấn động của mặt đất, thậm chí ở vài góc còn vang lên tiếng kẽo kẹt của ván gỗ lỏng ra.
Ngay sau đó là tiếng gầm khàn đặc mà ban ngày từng nghe thấy!
