Chương 38: Mỗi người đều có thu hoạch
Khương Niệm ngơ ngác, rác? Mấy thứ này cũng cần à?
Vẻ kinh ngạc của Khương Niệm rơi vào mắt mọi người.
Cô gái trẻ vốn luôn lạnh mặt kia liếc Khương Niệm một cái, hiếm khi lên tiếng.
“Lần đầu đến à?”
Khương Niệm: Chị ơi, em có thể coi là chị đang nói bóng gió em không?
“Vâng, lần đầu.”
“Ở Vùng đất hoang, thức ăn và thuốc men đều rất quan trọng.
Trước khi nền văn minh sụp đổ, khoa học kỹ thuật đã phát triển đến trình độ rất tiên tiến.
Nhưng khi ngày tận thế ập đến, Vùng đất hoang hình thành, những khoa học kỹ thuật tiên tiến đó cũng đứt gãy mà biến mất.
Những thứ chúng ta tìm được trong đống đổ nát của thành phố, dù chỉ là một thứ từng là rác, cũng có thể đóng vai trò quan trọng đối với sự phát triển và nghiên cứu của Vùng đất hoang.
Một viên thuốc, một túi đựng thực phẩm, một hộp sản phẩm cũ kỹ có hướng dẫn sử dụng, có lẽ sẽ thay đổi cuộc sống sau này của người dân Vùng đất hoang.”
Khương Niệm không ngờ cô gái này lại nói nhiều đến vậy, hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài của cô ấy.
Mọi người tiếp tục công việc của mình, người đã nhặt được đồ tốt thì càng cố gắng, người chưa có thu hoạch cũng tiếp tục nỗ lực.
Một lúc sau, Khương Niệm cuối cùng cũng có được thu hoạch đầu tiên trong ngày.
– Là một chiếc ba lô da cá sấu dành cho nam đã mục nát đến mức chạm vào là vỡ vụn.
Chiếc ba lô tuy mục nát đến mức thảm hại, nhưng bên trong có một chiếc ví da nam trông như hàng 9,9 tệ miễn phí vận chuyển vẫn còn được bảo quản khá tốt.
Khương Niệm cầm chiếc ví trong tay, lật qua lật lại xem một lượt, không ngờ phát hiện ở mép dưới một bên vẫn còn một dòng chữ nhỏ – Made in China.
Chết tiệt!
Khương Niệm không nhịn được mà buột miệng chửi thề.
Hàng Tung Của!!
Chất lượng này, đúng là đỉnh thật!
600 năm rồi, vẫn chưa mục nát!
Kéo khóa ngoài ra, đồ bên trong cũng được bảo quản khá nguyên vẹn.
Năm tờ tiền giấy màu đỏ mệnh giá 100 tệ, hai thẻ ngân hàng, một thẻ thành viên của tiệm cắt tóc nào đó, một thẻ thành viên của siêu thị nào đó.
Thậm chí, dưới đáy cùng, còn có một quyển sách nấu ăn đơn giản cỡ bàn tay.
Trong những thứ này, thứ khiến Khương Niệm hứng thú nhất chính là quyển sách nấu ăn này.
Quyển sách không dày lắm, chỉ khoảng năm sáu mươi trang.
Không phải bản in, mà là nét chữ viết tay.
Chắc là chủ nhân của chiếc ví tự tay chép lại, nét chữ khá đẹp, rất phóng khoáng.
Những món ăn trong sách đều là những món ăn gia đình, cũng khá thực dụng.
Cả một ngày, Khương Niệm chỉ có mỗi thu hoạch này.
Tuy nhiên, những người khác có vẻ cũng tương tự.
Người phụ nữ lạnh lùng tìm được một gói hạt giống không biết là gì.
Còn có thể trồng được hay không, cô ấy cũng không biết.
Cặp vợ chồng trẻ kia, trên tay cũng xách một túi ni lông sặc sỡ.
Nhưng bên trong cụ thể là gì, họ không nói, Khương Niệm cũng không hỏi.
Màn đêm buông xuống.
Tiết Cửu dẫn mọi người tìm được một căn nhà đơn sơ hình thành do sụp đổ để qua đêm.
Bên trong khá rộng rãi, ít nhất cũng đủ chỗ cho mấy người họ không đến nỗi chen chúc.
Khương Niệm ngồi ở chỗ trong cùng, bên cạnh cô là người phụ nữ lạnh lùng ít nói kia.
Người phụ nữ hơi gầy, da hơi ngăm đen, nhưng trông cũng khá ưa nhìn, dáng người cao ráo, tóc đuôi ngựa cao, trông rất gọn gàng.
Vì Khương Niệm không quen những người khác, nên tối hôm đó cô gần như không nói gì.
Sáu người, chia thành ba nhóm thức đêm.
Đêm nay, bắt đầu từ Tiết Cửu và người đàn ông trong cặp vợ chồng trẻ.
Đêm ở đống đổ nát tối đen đặc biệt.
Khương Niệm coi như hiểu thế nào là “tối như mực”.
Trong bóng tối, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ và đường nét mờ nhạt của người bên cạnh, còn lại chẳng có gì.
Dần dần, ý thức của Khương Niệm mơ hồ, rồi ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Khương Niệm dường như nghe thấy có người nói chuyện.
Nhưng cụ thể nói gì, cô không nghe rõ.
Mệt quá, cô muốn ngủ.
Trời vừa sáng, Khương Niệm đã tỉnh dậy.
Những người khác cũng giống cô, ai cũng muốn tranh thủ thời gian tiếp tục nhặt rác.
Đồng thời, cũng phải tìm những thứ mình dùng được mang về.
Chắc hẳn, tất cả những người tham gia nhặt rác đều có ý định giống Khương Niệm, đó là – “lợi dụng công việc để mưu lợi riêng”.
Hôm nay, Tiết Cửu dẫn mọi người đổi hướng khác để tiếp tục đào bới.
Đống đổ nát của thành phố này, chắc không phải lần đầu bị đào bới, tỷ lệ tìm được đồ không cao.
Ít nhất là tính đến thời điểm hiện tại hôm nay, trong đội sáu người, vẫn còn bốn người chưa có thu hoạch.
Những người khác thì vẫn bình tĩnh được, nhưng người đàn ông trẻ trong cặp vợ chồng kia thì có vẻ sốt ruột.
Chỉ một buổi sáng, đã không biết chửi vợ bao nhiêu lần.
Người phụ nữ trẻ kia có vẻ tính tình nhu nhược, khi chồng mắng, cô ấy không dám lên tiếng.
Khương Niệm thấy không vừa mắt, còn cay cú châm chọc người đàn ông trẻ kia vài câu.
Khương Niệm vận khí không tệ, đào được hai cái bát sứ lớn.
Đáng tiếc, đào thêm vài xẻng nữa thì không còn gì khác.
Khương Niệm cảm thán, bao nhiêu năm như vậy, bị đè dưới đống đổ nát mà vẫn không vỡ, cũng khá kỳ diệu.
Tiết Cửu ở cách đó không xa, thấy Khương Niệm đào được hai cái bát sứ lớn thì muốn đổi chỗ khác để đào, bèn đi tới.
“Đào tiếp đi!”
“Gì cơ?”
Đào tiếp?
Tiết Cửu gật đầu, chỉ vào khe hở mà Khương Niệm vừa đào ra.
“Cô nghĩ xem – chỗ nào thường để bát?”
Khương Niệm bỗng nhiên hiểu ra.
– Tất nhiên là nhà bếp rồi.
Dù không phải nhà bếp, thì cũng chắc chắn là nơi ăn uống.
Đã có bát sứ, vậy thì chắc chắn còn có những thứ khác.
“Cảm ơn đại ca Tiết Cửu đã chỉ bảo.”
Khương Niệm không đi nữa, cầm xẻng tiếp tục đào.
Có công mài sắt có ngày nên kim, đào thêm khoảng một tiếng nữa, Khương Niệm lại có thu hoạch.
– Ba đôi đũa inox, một cái chảo chống dính.
Thời gian lâu năm, thân chảo vì được làm từ vật liệu đặc biệt nên vẫn được bảo quản khá tốt.
Nhưng tay cầm bằng gỗ thì đã mục nát không còn hình dạng.
Khương Niệm khẽ bóp một cái, tay cầm và thân chảo đã tách rời.
Chiếc chảo suýt rơi xuống đất, may mà Khương Niệm nhanh tay lẹ mắt, chụp lấy ngay.
“Chà! Cô đào được nhiều đồ thế?”
Người lên tiếng là người phụ nữ trẻ trong cặp vợ chồng kia.
Cô ấy nhìn chiếc chảo trong tay Khương Niệm, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Cô và chồng đào cả buổi sáng, vẫn chưa có chút thu hoạch nào.
Khương Niệm cười với cô ấy, không nói gì, tiếp tục vung xẻng.
Đầu xẻng đâm vào một vật cứng, Khương Niệm lập tức dừng tay.
Cô biến đổi hình dạng chiếc xẻng, cắm xuống rồi kéo lên, liền mang ra một túi ni lông.
Trong túi ni lông chắc đựng rác, đồ bên trong đã mục nát từ lâu, chỉ còn lại giấy gói ni lông.
Khương Niệm vui mừng khôn xiết.
Xem ra, cô lại có thu hoạch rồi.
Mấy tờ giấy gói thực phẩm này, căn cứ đang tranh nhau thu mua đấy.
Mấy người trong đội nhỏ do Tiết Cửu dẫn dắt, đều mặc đồ chống phóng xạ, nên không sợ ánh nắng giữa trưa.
Nhưng Tiết Cửu trước ngực vẫn cột bé Bách Tuế, dù đã mặc đồ chống phóng xạ cho bé, hắn vẫn sợ ánh nắng làm bé bị cháy nắng, nên vừa đến mười hai giờ, hắn đã tìm một chỗ râm mát để dỗ con.
Khương Niệm làm việc cả buổi sáng hơi mệt, thấy Tiết Cửu đi nghỉ, cô cũng đi theo hắn sang một bên.
Còn mấy người khác, cả buổi sáng vẫn chưa có thu hoạch gì, vẫn đang còng lưng đào bới trong đống đổ nát.
