Chương 78: Nhiệm vụ đầu tiên
“Khương Niệm muội muội, Ôn Ninh muội muội, hai người qua đây.”
Tiết Cửu vẫy tay với hai người, Ôn Ninh và Khương Niệm nhìn nhau một cái rồi vội vàng đi tới.
Nhiệm vụ mà Tiết Cửu để mắt tới đã được phát lăp đi lặp lại trên màn hình ở đại sảnh nhiệm vụ một thời gian, nhưng vẫn không có ai nhận.
Nguyên nhân rất đơn giản, người của đoàn lính đánh thuê cho rằng nhiệm vụ này thưởng ít, chỉ có ba nghìn điểm tích phân và ba mươi cân lương thực.
Còn một số đội người tản mạn bình thường, lại cho rằng nhiệm vụ này hơi khó, dù sao cũng phải đến mỏ khoáng bỏ hoang để tìm mẫu khoáng vật bị bỏ quên.
Trong mỏ khoáng bỏ hoang đó, có khá nhiều chuột biến dị, không dễ đối phó.
Nếu muốn mang mẫu vật về an toàn, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá nào đó, vì vậy nhiệm vụ này bị gác lại.
Bây giờ, Tiết Cửu lại nhìn trúng nhiệm vụ này.
“Tôi nghĩ – với thực lực của đội chúng ta, hẳn là có thể hoàn thành nhiệm vụ này, hai người thấy thế nào?”
“Có thể thử!”
“Tôi thấy được!”
Ba người đều đồng ý, Tiết Cửu liền để Khương Niệm với tư cách là đội trưởng đội Hỏa Diệm nhận nhiệm vụ này.
Nhiệm vụ này là đến khu mỏ bỏ hoang trước đây, chắc phải mất bốn đến năm ngày mới về được.
Ba người bàn bạc, quyết định hôm nay làm công tác chuẩn bị trước, sáng mai xuất phát.
Nhà mới của Khương Niệm ở rất thoải mái, tốt hơn nhiều so với căn nhà đá trước kia.
Chiếc giường gỗ nhỏ cũ kỹ trước đây cũng được Khương Niệm thay bằng chiếc giường đôi hai mét, cô nằm lăn lộn trên giường cũng không bị rơi xuống đất.
Khương Niệm còn mua thêm chăn đệm và đồ dùng vệ sinh cá nhân, mức sống hiện tại của cô so với trước đây, đã tăng lên không chỉ một bậc.
Đối với Khương Niệm, điều hạnh phúc nhất bây giờ không gì bằng ở nhà.
Chỉ là, nghĩ đến số điểm tích phân gần như cạn kiệt vì xây nhà và sắm sửa đồ đạc trong nhà, Khương Niệm lại có cảm giác cấp bách.
Vẫn phải nhanh chóng tích trữ lương thực kiếm điểm tích phân thôi!
Gạo và bột mì, đủ để cô ăn một mình trong thời gian dài.
Nhưng con người, luôn phải ăn rau chứ.
Hơn nữa muốn nâng cao mức sống hơn nữa, còn phải làm phong phú kho lương thực của mình.
Ví dụ như – trái cây, ví dụ như – các loại hạt.
Vì vậy, Khương Niệm bây giờ tràn đầy động lực!
Đêm nay, Khương Niệm mơ một giấc mơ đẹp.
Trong mơ có táo, chuối, quýt, dưa hấu, dâu tây... ăn không hết.
Trong mơ có lạc, hạt dưa, hạnh nhân, hạt phỉ, hạt thông, hạt điều... ăn không hết.
Chỉ tiếc, giấc mơ quá ngắn, còn bị đồng hồ trên cổ tay cắt ngang –
Khương Niệm tỉnh dậy, vội vàng rửa mặt ăn cơm, mang theo đồ đã chuẩn bị, rồi lên đường.
Còn về nhà cửa, Khương Niệm đã dặn dò người nhà họ Trương từ trước, nhờ họ trông nom giúp.
Trương Tường vẫn chưa tỉnh, nhà họ Trương mỗi ngày đều có một người ở nhà chăm sóc Trương Tường.
Có người nhà họ Trương giúp trông nhà, Khương Niệm vẫn yên tâm.
Đặc biệt là sau khi xây nhà mới lần này, theo đề nghị của Lục Diễn, Khương Niệm còn lắp camera cho nhà mình.
Có thứ này, chắc không ai dám đến giở trò gì.
Đừng xem thường camera, nó tốn mấy nghìn điểm tích phân đấy.
Camera rất hiện đại, không dùng điện mà dùng năng lượng mặt trời.
Kết nối với đồng hồ đeo tay của Khương Niệm, có thể truyền hình ảnh camera quay được theo thời gian thực và lưu trữ.
Có điểm tích phân thật là tốt!
Tiếc là, hiện tại Khương Niệm không có nhiều điểm tích phân, nếu không cô còn muốn đến tạp hóa mua một ít quả cầu năng lượng.
Thứ đó, ném vào chậu than, có thể tỏa nhiệt 24 giờ, giữ cho một phạm vi nhất định luôn ở nhiệt độ ổn định, tương đương với phiên bản rẻ tiền của áo giữ nhiệt.
Chỉ là, thứ đó bán cũng rất đắt, một quả cầu năng lượng cần 500 điểm tích phân, không phải đại gia thật sự không dùng nổi.
Khương Niệm hẹn với Tiết Cửu và Ôn Ninh, tập hợp ở cửa lưới sắt của căn cứ.
Khương Niệm đến sớm, đợi một lúc ở cửa lưới sắt, Ôn Ninh và Tiết Cửu lần lượt đến.
Trong lúc đó, Khương Niệm còn gặp Tưởng Nhu.
Hai người nói chuyện một lúc, lại hẹn nhau sau khi Khương Niệm làm xong nhiệm vụ lần này trở về, hai người sẽ cùng nhau ra ngoài hoang dã hái lượm rồi mới tách ra.
Khác với mỗi lần đi cùng đoàn lính đánh thuê ra ngoài hái lượm hay nhặt đồ có xe tải lớn để ngồi, lần này, đội Hỏa Diệm ra ngoài làm nhiệm vụ, hoàn toàn dựa vào đôi chân của ba người.
Hang mỏ bỏ hoang thực ra cách Căn cứ Phương Đông không xa, nếu lái xe đến, nửa ngày là tới.
Nhưng nếu dựa vào đôi chân của con người, đi đi về về cộng thêm thời gian xuống hang lấy mẫu vật, e là phải mất bốn đến năm ngày.
Hang mỏ bỏ hoang ở hướng tây bắc của Căn cứ Phương Đông, ba người không nói gì, lặng lẽ tiến về phía hang mỏ bỏ hoang.
Ba người bước chân đều không chậm, đến tối, đã đi được hơn nửa đường.
Mặc dù Tiết Cửu thỉnh thoảng phải chăm sóc bé Bách Tuế, nhưng đứa trẻ này từ khi sinh ra, đã theo Tiết Cửu ra ngoài hái lượm hay nhặt đồ, sớm đã quen với việc bị trói trước ngực cha để đi lại.
Không hề quấy khóc, cơ bản là ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, cực kỳ dễ chăm sóc.
Khi trời sắp tối, ba người tìm được một hang động để qua đêm.
Hang động này, có vẻ là do tự nhiên hình thành, cửa hang mọc đầy cỏ dại um tùm, nếu không phải lúc đó Khương Niệm tinh mắt nhìn thấy nơi này, e rằng họ sẽ bỏ lỡ chỗ nghỉ ngơi tốt như vậy.
Ban đêm, ba người thay phiên nhau canh gác, mỗi người ít nhất có thể nghỉ ngơi năm sáu tiếng, cũng không đến nỗi mệt mỏi.
Nửa đêm về sau, thỉnh thoảng có tiếng hú của động vật biến dị vang lên, mà dường như ở ngay gần bọn họ.
Mấy người thậm chí đã nắm chặt vũ khí trong tay, tùy thời đề phòng động vật biến dị đột nhiên xuất hiện.
May là một lúc sau, tiếng kêu của động vật biến dị dần dần xa đi, xung quanh lại trở nên yên tĩnh.
Khương Niệm canh gác ca đầu tiên, sau khi đổi cho Tiết Cửu, Khương Niệm liền ngủ say.
Khi cô tỉnh dậy lần nữa, trời đã gần sáng.
Ba người ăn qua loa lót dạ, rồi lại lên đường.
Khác với ngày đầu tiên mọi việc suôn sẻ, khi lại lên đường, đi qua một khu rừng liễu, ba người lại gặp phải một con sâu róm biến dị.
Lúc đó, con sâu róm biến dị đột nhiên từ trên cây liễu biến dị cao lớn rơi xuống, rơi ngay bên chân Khương Niệm.
Nói thật, đột nhiên nhìn thấy thứ này, Khương Niệm đã ngẩn người một lúc.
Sâu róm biến dị, trông có phần giống con rắn trong ấn tượng của Khương Niệm, chỉ là, trên người con sâu róm biến dị, mọc rất nhiều gai nhọn giống như kim thêu.
Khi con sâu róm biến dị bò tới, Khương Niệm theo bản năng né tránh.
Xin hãy tha thứ cho sự ngẩn người vừa rồi của cô, thật sự là con sâu róm biến dị này biến dị quá xấu xí!
Bạn có thể tưởng tượng được cảnh một con rắn mọc đầy gai nhọn không?
Gai nhọn vừa nhỏ vừa dày vừa nhọn, nhìn thôi đã thấy da gà nổi hết cả lên.
Nếu thật sự bị trúng một phát, không chết, nhưng tuyệt đối sẽ phải chịu khổ.
