Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Phế Thổ: Một Thai Ba Bảo, Ta Vô Địch > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44 có bản audio.

Chương 44: Ăn Cơm Mềm

 

“Anh Hạo Nhiên, lúc nãy anh nói sẽ chăm sóc em, có thật không?” Mạch Mang nhìn Vương Hạo Nhiên hỏi.

 

“Tất nhiên, anh nói với em, mãi mãi là thật.” Vương Hạo Nhiên đáp.

 

“Anh cũng biết, tình trạng em bây giờ cần tĩnh dưỡng, mà anh vừa bị thương cũng cần nghỉ ngơi tốt. Đội trưởng Thừa Phong có đưa ít lương thực mịn, mấy ngày tới anh nấu cháo ăn nhé, được không?”

 

“Ý em là, chúng ta cùng ăn.” Mạch Mang biết hoàn cảnh nhà Vương Hạo Nhiên, chắc chắn không có đồ gì tốt để dưỡng thương.

 

Lần này anh ấy bị thương, có thể nói là vì liên lụy đến cô, dù cô cũng là vạ vô cớ.

 

Nếu không có anh ấy cho người tìm mình, thì mình chắc chắn đã chết, cái mạng này nói là anh ấy cứu cũng chẳng sai.

 

Đối với một người bị thương nặng còn chịu lấy hết gia sản để cứu mình, cô không có lý do gì để không đối tốt với anh ấy.

 

Huống hồ đây còn là cha tương lai của con mình, nếu chết sớm thì sau này cô làm sao mà cày kinh nghiệm được.

 

Còn tại sao Hạ Thừa Phong lại cho cô lương thực, cô cũng khó giải thích, thôi thì anh ấy không hỏi thì cô không nói.

 

Thấy biểu hiện vừa rồi của hai người, Vương Hạo Nhiên còn gì không hiểu.

 

Anh không hiểu là, rõ ràng hai người sắp ở bên nhau, sao đối phương không đưa Mạch Mang vào khu an toàn?

 

Chẳng lẽ lần bị thương này còn có ẩn tình gì sao?

 

“Đây đều là đồ người ta mang đến để em bồi bổ, anh ăn thì ra thể thống gì. Em yên tâm, từ ngày mai, đến bữa cơm anh sẽ qua nấu cho em ăn.”

 

Anh không chắc ý Mạch Mang bảo anh sau này chăm sóc cô có phải là ý anh nghĩ hay không.

 

Dù có hay không, anh cũng không có lý do gì để ăn đồ của người đàn ông khác đem tới.

 

“Đồ anh cho em, chẳng phải là của em sao? Vậy em muốn phân phối thế nào chẳng được. Sao, nếu anh cho em đồ, còn muốn hạn chế em dùng sao?” Mạch Mang hỏi ngược lại.

 

“Vậy, vậy thì không, cho em là của em.” Vương Hạo Nhiên vội nói.

 

“Thế không phải xong rồi sao. Dạo này anh cũng cần nghỉ ngơi tốt, tạm thời đừng ra ngoài thu thập nữa.” Lỡ không may gặp lại tên điên đó thì khổ.

 

Vương Hạo Nhiên thấy Mạch Mang nói đúng, mà gần đây cô đi lại bất tiện, anh ở lại phụ giúp cũng là lẽ phải.

 

“Được, vậy mấy hôm nay anh ở nhà, có chuyện gì em cứ gọi.” Vương Hạo Nhiên gật đầu. “Không có việc gì thì anh về trước, sáng mai anh qua.”

 

Ban đêm anh nhìn gì cũng mờ mờ, sợ ở lâu sẽ bị Mạch Mang phát hiện sơ hở.

 

Tối đó, Vương Hạo Nhiên nằm trên giường nhỏ của mình không ngủ được.

 

Anh không biết tại sao Mạch Mang đột nhiên chấp nhận mình.

 

Chẳng lẽ người đàn ông đó trong khu an toàn có chuyện gì mờ ám nên không thể đưa Mạch Mang vào?

 

Vậy mình có phải là lá chắn của họ không?

 

Cũng được, trước đây mình đã không thể mang lại cuộc sống tốt cho Mạch Mang, bây giờ lại càng trở thành gánh nặng cho cô ấy.

 

Sau này có thể chăm sóc cuộc sống của cô ấy cũng tốt, lá chắn thì lá chắn vậy.

 

Vương Hạo Nhiên suy nghĩ lung tung cả đêm, mãi đến khuya mới dần ngủ thiếp đi.

 

Hôm sau, trời vừa hửng sáng, Vương Hạo Nhiên đã thức dậy.

 

Đang định dậy chuẩn bị ra ngoài, mới nhớ mấy ngày nay không cần ra ngoài thu thập.

 

Nhìn quanh cảnh vật mù mờ, Vương Hạo Nhiên chán nản nằm vật trở lại.

 

Bộ dạng này sau này làm sao sống đây?

 

Đừng nói chăm sóc người khác, e rằng bản thân cũng không nuôi nổi.

 

Đợi đến khi trời sáng hơn một chút, Vương Hạo Nhiên vẫn đứng dậy.

 

Anh phải qua làm bữa sáng cho Mạch Mang, hôm qua cô ấy nói muốn ăn cháo gạo.

 

Mạch Mang bị đánh thức bởi mùi thơm của đồ ăn.

 

Vương Hạo Nhiên bê cháo đã nấu xong vào phòng cô, đồ mà Hạ Thừa Phong đem qua hôm qua anh đã sắp xếp giúp cô rồi.

 

“Dậy rồi thì dậy uống cháo đi.” Vương Hạo Nhiên nhẹ nhàng đỡ Mạch Mang dậy.

 

Cuối cùng anh cũng thấy được khuôn mặt Mạch Mang, thấy hai vết roi rõ ràng trên má cô.

 

“Đau lắm phải không?” Vương Hạo Nhiên muốn đưa tay sờ, nhưng sợ làm Mạch Mang đau, liền rút tay về.

 

“Bây giờ không đau nữa rồi, chị Tiểu Bình đã bôi thuốc cho em, đợi vết thương đóng vảy rụng là hết thôi.” Mạch Mang cười nói.

 

Hôm qua thấy anh bình thản chấp nhận như vậy, còn tưởng anh sẽ không hỏi, ai ngờ tới sáng nay mới hỏi.

 

“Giúp em lấy áo choàng, đỡ em ngồi dậy một chút.” Mạch Mang bây giờ còn chưa thể dùng sức, chỉ có thể nhờ người khác nửa ôm cô dậy.

 

Vương Hạo Nhiên đến gần, giúp cô bỏ cái giá trên người xuống để đỡ cô dậy, liền nhìn thấy vết thương trên cơ thể Mạch Mang.

 

Những vết roi chằng chịt giờ đầy ắp trên thân thể Mạch Mang, khiến anh sững sờ tại chỗ.

 

“Có xấu lắm không?” Mạch Mang thấy anh nhìn chằm chằm vết thương của mình, hơi ngượng, cũng có chút thẹn thùng giận dỗi.

 

Mục tiêu mình nhắm trúng, chẳng lẽ lại bị dọa chạy mất sao?

 

Ai ngờ Vương Hạo Nhiên nhìn cô với vẻ mặt đau buồn, Mạch Mang thấy nước mắt anh lăn dài.

 

Nụ cười của cô lập tức cứng đờ trên mặt.

 

“Xin lỗi, đều tại anh không bảo vệ tốt cho em.” Vương Hạo Nhiên nhìn vết thương đầy người Mạch Mang mà không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô.

 

“Ngốc quá, có liên quan gì đến anh đâu.” Mạch Mang không ngờ phản ứng của đối phương lại lớn đến vậy.

 

“Mau đỡ em dậy đi, lát nữa cháo nguội mất.”

 

Vương Hạo Nhiên lúc này mới cẩn thận ôm Mạch Mang dậy, nhẹ nhàng giúp cô mặc áo choàng.

 

Cơ thể Mạch Mang lúc này có chút buồn cười, một mặt trơn như ngọc, một mặt thê thảm không chịu nổi.

 

“Người đó, tại sao lại làm em bị thương như vậy?” Vương Hạo Nhiên hỏi.

 

“Không biết, nghe nói người đó là một tên điên, mà trong khu an toàn có thế lực lớn, gặp phải, chúng ta cũng chỉ có thể tự nhận xui. Sau này, chúng ta ra ngoài cũng phải cẩn thận mới được.” Nhân cơ hội này, nói cho Vương Hạo Nhiên biết về tên điên đó cũng tốt.

 

“Bởi vì người đó thấy đội Thừa Phong cứu em về, bên ngoài nói hai chúng ta đã chết, nên sau này ra ngoài chúng ta phải đặc biệt cẩn thận. May là đối phương không biết chỗ ở của chúng ta, nếu không thì càng phiền phức hơn.”

 

“Đội Thừa Phong cũng không giải quyết được sao?” Vương Hạo Nhiên hỏi.

 

Mạch Mang lắc đầu: “Đội Thừa Phong chỉ là một đội săn bắn cỡ vừa và nhỏ, đối đầu với tên điên đó khác nào kiến với voi.”

 

Vương Hạo Nhiên gật đầu, khó trách người đó không dám đưa Mạch Mang vào khu an toàn, mỗi lần qua còn phải lén lút nửa đêm.

 

Bây giờ anh đã biết nguyên nhân rồi.

 

“Khoảng thời gian này đừng nghĩ gì cả, chúng ta trước hãy tĩnh dưỡng cơ thể, chuyện thu thập không gấp.” Dù sao tiền tinh tệ trên người hai người tạm thời đủ sống một thời gian dài.

 

Cứ phát triển ẩn nhẫn trước đã, cô muốn thử, xem sau khi sinh con, cơ thể sẽ có biến hóa gì.

 

Tiếp theo, Vương Hạo Nhiên ngày ba bữa đều nấu đồ ngon cho Mạch Mang, còn anh và bà nội Vương thì dùng cái nồi nấu lương thực của Mạch Mang để nấu cháo loãng.

 

Thức ăn còn sót lại trong nồi cũng đặc hơn nước lã.

 

Mạch Mang hỏi, anh bảo đã ăn rồi.

 

Cứ thế một tuần trôi qua, cuối cùng Mạch Mang cũng có thể đi lại một chút trên mặt đất.

 

Mấy ngày nay, nằm trên giường không thể động đậy, làm cô mệt mỏi quá chừng.

 

Thật sự, lần đầu tiên cô biết, thì ra nằm cũng mệt đến thế.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn