Chương 80: Báo thù của đàn chuột
Mạch Mang cũng lấy từ trong giày ra hai đôi tất, không dày lắm, không nhìn ra chất liệu gì.
“Chẳng lẽ đây là cái gọi là tất bảo hộ?” Mạch Mang cũng không biết, hôm nay Hạ Thừa Phong không nhắn tin gì, chắc vẫn đang bận.
“Cũng có thể là tất chống hôi.” Vương Hạo Nhiên ở bên cạnh nói.
Dù sao đôi chiến ủy kia, nhìn là biết kín hơi, còn thoáng khí hay không thì không rõ.
Mạch Mang nhìn đôi tất, cũng không phải không có khả năng, giày mang một ngày liên tục mà.
Ngày hôm sau, hai người mặc đồ mới vào, tiếp tục đi về phía rừng rậm.
Dù sao loanh quanh ở đó lâu như vậy, cũng chẳng gặp mấy con chuột.
Có lẽ điều đó chứng tỏ, động vật đều có ý thức lãnh thổ, vậy thì bọn họ không cần phải trốn ở nhà nữa.
Chỉ cần không xui xẻo đụng phải đàn chuột biến dị, hai người đều có sức chiến đấu.
Dù có gặp đàn chuột, chạy trốn chắc vẫn chạy được chứ nhỉ?
Người trẻ mà, phải dám liều mạng, ồ, không, phải dám đối diện với cuộc sống.
Hai người vừa đi ra ngoài, phát hiện bên ngoài người vẫn khá đông, chỉ là đều tụ tập gần khu an toàn.
Mạch Mang nghĩ, cỏ gần đây sắp bị nhổ sạch rồi, còn kiếm được gì để ăn sao?
Hai người đi xa một đoạn, cơ bản không thấy ai nữa.
Trở lại chỗ cũ, lần này hai người đi vào rừng rậm theo một con đường khác, cố gắng tránh khỏi chỗ quá rậm rạp kia.
“Anh nói, chính quyền có thể tiêu diệt lũ chuột không?” Mạch Mang hỏi Vương Hạo Nhiên.
“Chắc chắn được chứ! Khu an toàn thành lập lâu như vậy, đã trải qua vô số sóng gió, cũng từng trải qua nhiều tai họa, chẳng phải đều giải quyết được sao.” Vương Hạo Nhiên nói.
Chỉ là khu an toàn thì kiên cố, còn dân nghèo thì như dòng nước chảy thôi.
Lúc này Vương Hạo Nhiên bỗng nảy ra một suy nghĩ mà trước đây anh chưa từng dám nghĩ tới, đó là muốn đưa Mạch Mang vào sống trong khu an toàn.
Khu an toàn có tường cao bảo vệ, bên ngoài có loạn thế nào cũng không ảnh hưởng tới bên trong.
Chỉ là, anh phải làm thế nào đây?
Vương Hạo Nhiên lắc đầu, gạt những ý nghĩ viển vông ra khỏi đầu, giờ tập trung cảnh giác xung quanh đã.
Hai người từ từ tiến về hướng ngược lại với bãi đất giun.
Cái lợi của rừng rậm rộng lớn là, tùy tiện chọn một hướng cũng là nơi chưa từng đến.
“Anh nói, sao ở khu vực này rau dại lại ít thế?” Mạch Mang thắc mắc hỏi.
Đi suốt đường, chỉ phát hiện hơn chục cây rau dại, mỗi cây hơn chục lá, toàn là phóng xạ cao.
“Có khi nào, là chúng ta không nhận ra mấy cây cỏ này không?” Hai người nhìn nhau.
Sau đó cũng mặc kệ cỏ gì nữa, thấy cây nào ưa mắt là chọc thử một phát.
Chỉ cần phóng xạ trung bình là bỏ vào túi.
“Lát nữa em sẽ hỏi xem trong khu an toàn có sách về toàn bộ thảo dược hay không.
Anh nói xem, chúng ta ngày ngày ra vào rừng rậm, nếu lỡ bỏ lỡ loại thảo dược đắt giá nào, thiệt biết bao!” Mạch Mang vừa kiểm tra mấy cây cỏ lạ vừa nói với Vương Hạo Nhiên.
“Tít, thực vật phóng xạ cao, còn mang độc tố nhẹ, hãy tránh xa.”
Nghe thấy tiếng nhắc nhở khác lạ, Mạch Mang tò mò nhìn.
“Loại cỏ này lại có độc à, thật không thể tin nổi, lần đầu tiên em gặp cỏ có độc đấy.”
Mạch Mang nhìn cây cỏ ấy mấy lần, dù sao lần đầu thấy mà, tò mò tí.
Cô dường như quên mất, đây là ngày đầu cô dùng máy kiểm tra cao cấp, trước đây có độc thì cô có biết không?
Đến tối hai người về nhà, túi đã đầy đủ loại cỏ dại.
Mạch Mang nhìn đống cỏ dại nhiều như vậy hơi đau đầu, ăn cũng không xong, không ăn cũng không xong.
Sợ mình lỡ tay ăn mất một củ nhân sâm quý.
Cuối cùng, hai người phân loại mấy cây cỏ đó, chụp ảnh, rồi gửi cho Hạ Thừa Phong.
Còn bán cho trạm giao dịch? Không đời nào.
Lần trước bị hố vụ kỳ vị quả rồi, từ giờ trở đi đồ có giá trị đều không bán cho họ.
Mấy thứ giá cố định như năng lượng thạch thì có thể.
Vốn dĩ Mạch Mang còn tưởng năng lượng thạch giống tinh hạch, dù sao đều nằm trong đầu động vật.
Có khi chỉ gọi tên khác nhau, tiếc là cô thử rồi, tác dụng cũng khác, căn bản không hấp thụ được.
Cho nên, cô chỉ có thể chăm chỉ luyện tập dị năng, hy vọng mài dũa thành tài.
Tiếc là cấp dị năng quá thấp, mới cấp 2, chẳng là gì cả.
Tinh thần lực không thể phóng ra ngoài, cô từng thử điều khiển động vật nhỏ, cũng không được.
Ngoài việc làm chúng đứng yên lâu hơn ra, không thể gây sát thương cho chúng.
Trong tận thế, cấp 2 và cấp 3 dị năng là một ranh giới rõ rệt, lên cấp 2 có thể dùng tinh hạch.
Tiếp theo tinh hạch chỉ là phụ trợ, bước cuối cùng vẫn cần tự thân nỗ lực.
Chả khác gì tu tiên, nhiều người kẹt ở cấp 2 là không nhúc nhích nổi.
Giờ cô lại hơi mong chờ đứa nhỏ trong bụng mau ra đời, không biết dị năng sau khi thăng cấp sẽ có biến hóa gì nhỉ?
“Đây là mấy loại thảo dược em hái hôm nay, không biết anh có cần không.”
Đợi ba giây, không thấy trả lời, Mạch Mang cũng không đợi nữa.
Tối nay ăn gì nhỉ?
Nghĩ tới Vương Hạo Nhiên không bao giờ hỏi bữa ăn hằng ngày, Mạch Mang mạnh dạn lấy ra một dẻ thịt ba chỉ, cô muốn ăn thịt xào ớt.
Không được không được, mùi ớt cay quá, hay đổi thành thịt xào cần nước đi, nhà vẫn còn chút cần nước.
Nói thật, cần nước dại đúng là thơm, chỉ là, thơm thế nào cô cũng không ăn.
Cô phải ăn cần nước không phóng xạ từ trong không gian, hê hê hê!!
Lấy ra một cân, ồ, tươi ngon như muốn nhỏ giọt, cảm giác không cần rửa cũng được!
Thái thịt thành lát, thêm đủ loại gia vị ướp một lúc.
Cơm đã nấu xong, bưng ra để một bên, Mạch Mang không khỏi than thở, chỉ có một cái bếp thật sự bất tiện quá.
Còn có một cái chậu lửa dùng để sưởi mùa đông, chỉ treo được một cái nồi nhỏ, bình thường hầm lửa nhỏ vài món canh còn tạm.
Lượng còn không được nhiều, nếu không chậu lửa sẽ chịu không nổi!
Nghĩ một lát, Mạch Mang lại hấp một đĩa trứng hấp.
Mấy cái đĩa và bát inox này là mua sau này, Mạch Mang thấy nhà mình ngày càng có không khí gia đình!
Đồ inox ở đây khá rẻ, ồ, so với chất liệu khác thì rẻ.
Vẫn còn nhiều người để tiết kiệm tinh tệ mà dùng ống tre, tre, hoặc gỗ làm đồ.
Dù sao họ chỉ uống nước, bày đồ đạc tí thôi, chẳng cần dụng cụ nấu nướng gì!
Vương Hạo Nhiên nghe thấy tiếng xào nấu trong bếp liền không bước vào, anh vẫn sợ lúc mở cửa mùi thơm bay ra mất!
Từ khi họ vào rừng rậm, cũng không cần chuẩn bị cỏ thối nữa.
Trước đây cỏ thối dùng để phòng dị thú tấn công, giờ bọn họ còn phải chủ động ra tay nữa!
Nhớ lại mọi chuyện, Vương Hạo Nhiên đều thấy thật khó tin.
Anh cũng có thể sống cuộc sống tốt đẹp như thế này.
Bà nội mỗi ngày đều tươi cười, sức khỏe cũng tốt hơn.
Trong nhà dường như không còn phải lo lắng về miếng ăn nữa.
Mà tất cả điều này, đều nhờ có Mạch Mang.
Mạch Mang cũng từng mời bà nội Vương qua dùng bữa, nhưng bà nội đều từ chối.
Bà nội nói bà thích cách ở riêng như vậy, thỉnh thoảng sang chơi là tốt rồi.
Vương Hạo Nhiên đầy yêu thương nhìn về hướng đó, nơi đó là nhà của anh, nơi có cô, chính là nhà!
Hôm qua rải thuốc bột, lũ chuột biến dị yên tĩnh cả đêm, mọi người đều nghĩ mọi chuyện tạm thời được kiểm soát.
Không ngờ tối hôm đó, khu Tây lại hứng chịu sự báo thù dữ dội của đàn chuột biến dị.
