Chương 23: Game thủ hệ sinh hoạt
Năm ngày sau,
Ban đêm.
Tô Thần ngồi trên mái nhà, mượn Hỏa Chủng Tinh Nguyên, méo mặt nhìn E Vô Tiền xông pha trong đám chuột thây ma.
Cái tên này suốt năm ngày, vậy mà một lần cũng không chết.
Khiến ý định thu hồi thanh chiến đao của Tô Thần tan thành mây khói.
Càng ngày càng nhiều người chơi được tiêm dược tế gene, thể chất tăng lên rõ rệt.
Cộng thêm kỹ năng Cơ Giới Sư, đối phó với đám quái vật biến dị cấp thấp này chẳng khác gì chặt rau thái dưa.
“Bây giờ nhìn thế này, cho dù vùng ô nhiễm có lan tới, chắc cũng không thành vấn đề nhỉ.”
Giọng Tô Thần có chút cảm khái.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, màn đêm điểm xuyết những vì sao, một vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa trời.
Anh không nhớ đã bao lâu rồi mình không được thảnh thơi ngắm cảnh đêm như thế này.
“Ký chủ yên tâm, dựa theo tương quan chiến lực hiện tại, trừ khi có cao thủ cấp D ra tay, Nơi Trú Ẩn Tinh Thần rất an toàn.”
Hỏa Chủng Tinh Nguyên cất tiếng nói.
“Ừm.”
Ngây người nhìn bầu trời đêm một lúc, Tô Thần chợt hỏi: “Việc cải tạo chiếc xe đến đâu rồi?”
Hỏa Chủng Tinh Nguyên khựng lại một chút, mới đáp: “Vẫn còn thiếu vài linh kiện mấu chốt.”
Tô Thần thở dài: “Tôi biết cậu đang câu giờ.”
Hỏa Chủng Tinh Nguyên không đáp.
Rời mắt khỏi bầu trời, Tô Thần nói: “Tôi cần ra ngoài một chuyến, giải quyết chỗ vật tư đang chất đống. Mọi thứ tôi có bây giờ đều do cậu ban cho. Tôi không biết cậu có mục đích gì, nhưng đã cứu tôi thì chắc cậu không muốn nhìn tôi chết đâu? Trong Nơi Trú Ẩn Tinh Thần không đủ lương thực.”
Hỏa Chủng Tinh Nguyên đáp: “Quyền hạn của ký chủ vĩnh viễn cao hơn tôi.”
“Được thôi, vậy nói xem lai lịch của cậu.”
“Xin lỗi, hiện tại thực lực ký chủ chưa đủ, không thể điều động dữ liệu tương ứng.”
Tô Thần nheo mắt.
Bản chất anh là một người vô cùng lý trí. Chỉ có chuyện xuyên không này khiến anh khó mà lý trí nổi.
Hỏa Chủng Tinh Nguyên không rõ lai lịch này, ban đầu Tô Thần thấy đó là chuyện tốt, vì hệ thống đã cứu mình.
Nhưng hình ảnh hệ thống khống chế robot cứ hiện mãi trong đầu, làm anh cảm thấy mình chẳng khác gì cỗ máy bị hệ thống khống chế.
Anh không thể giống như đám ký chủ trong mấy bộ tiểu thuyết vô não, mặc kệ không nghĩ đến lai lịch của hệ thống.
Sau cú sốc ban đầu, Tô Thần phân tích và phát hiện ra rằng, xây dựng cứ điểm, triệu hồi người chơi, cả một chuỗi sự kiện, phía sau đều là Hỏa Chủng Tinh Nguyên đang dẫn dắt mình.
Ban đầu, anh không bài xích sự dẫn dắt có lợi cho mình.
Dù sao sống trong thời mạt thế, có thể sống sót đã là chuyện không dễ dàng gì.
Làm con rối cũng chẳng sao, nằm im là xong chuyện.
Nhưng Tô Thần càng ngày càng nghi ngờ dụng ý của Hỏa Chủng Tinh Nguyên.
Anh lo rằng có một ngày, đám người chơi được triệu hồi này sẽ mang tai họa khó lường đến Lam Tinh - quê hương của mình.
Anh thậm chí từng nghĩ, thế giới này biến thành phế thổ, liệu có liên quan đến Hỏa Chủng Tinh Nguyên hay không. Nếu vì mình mà Lam Tinh cũng thành ra thế này, vậy thì Tô Thần chính là tội nhân ngàn đời.
Chỉ là, Hỏa Chủng Tinh Nguyên từ trước đến nay luôn hoàn toàn nghe theo mình, hơn nữa người chơi được triệu hồi cũng chỉ có một trăm người.
Cho nên Tô Thần vẫn luôn đè nén suy nghĩ, không truy hỏi sâu về lai lịch của nó, cũng sợ đối phương làm ra động thái khó lường nào đó.
Giờ đây, Nơi Trú Ẩn Tinh Thần thiếu lương thực, anh buộc phải nói thẳng với hệ thống.
“Ba ngày nữa, cải tạo xong xe được không?”
Tô Thần đổi chủ đề hỏi.
Hỏa Chủng Tinh Nguyên đáp: “Được. Nhưng không khuyến nghị ký chủ ra ngoài mạo hiểm.”
“Anh, anh ngồi trên mái nhà làm gì thế?”
Tô Tiểu Vũ nhẹ nhàng đi tới, ngồi xuống bên cạnh Tô Thần.
“Ngắm sao.”
“Ồ~ đẹp quá! Lâu rồi em mới được ngắm sao!”
Hai anh em đều không nói gì nữa, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy sao, tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm có này.
Ọc ọc...
Một lúc sau, bụng Tô Tiểu Vũ phát ra tiếng kêu.
Cô bé đỏ mặt, ngượng ngùng gãi đầu.
“Chắc dạo này em ăn hơi nhiều, nên hơi no.”
Tô Thần vừa cười vừa mắng yêu: “Em rõ ràng là đói mà. Đi thôi, về nhà ăn khuya.”
“Không, không cần đâu anh. Nhà mình không còn nhiều đồ ăn nữa.”
“Không sao, anh có cách, em cứ ăn thoải mái.”
Trong hệ thống cái gì cũng có, duy chỉ thiếu thức ăn cần thiết cho sinh tồn.
Tô Tiểu Vũ đang tuổi ăn tuổi lớn, hơn nữa quá trình cải tạo gene vẫn đang tiếp tục phát huy tác dụng, mỗi ngày đều cần tiêu hao một lượng dinh dưỡng lớn.
Nếu không được bổ sung, gene đã cường hóa sẽ bị ép hấp thu chất ô nhiễm. Cải tạo gene thất bại còn là chuyện nhỏ,
nghiêm trọng hơn, thậm chí có thể dẫn đến biến dị!
Cho nên, Tô Thần kiên quyết phải ra ngoài một chuyến.
...
Sáng sớm hôm sau,
Tô Thần bị Hỏa Chủng Tinh Nguyên gọi dậy.
Việc đầu tiên sau khi xuống giường, chính là kiểm tra “thu nhập thụ động” của mình.
“Khá đấy, lại tăng thêm hơn 5000 hạt tối, đúng là không tồi.”
Hiện tại, trong một trăm người chơi đợt đầu, 99 người đã đạt LV10 trở lên, đều đã tiêm dược tế gene.
Chỉ còn lại duy nhất một nữ game thủ.
Sau khi chuyển chức, người chơi mỗi ngày cày quái lên cấp, một nửa điểm kinh nghiệm đều bị Tô Thần rút đi.
Hơn nữa, số lần người chơi chết càng ngày càng ít, lượng hạt tối tiêu hao cũng giảm đi rất nhiều.
Khoản đầu tư trước đó cuối cùng cũng có hồi báo.
“Hệ thống, tiến độ xây dựng hạ tầng của người chơi hôm qua thế nào?”
Tô Thần xuống giường, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì, hỏi trong đầu.
Chuyện tối hôm qua, cứ như chưa từng xảy ra.
Hỏa Chủng Tinh Nguyên đáp: “Phòng ngự bên ngoài Nơi Trú Ẩn Tinh Thần đã hoàn thành 100%. Theo quy hoạch, đã đăng “Nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh” và “Nhiệm vụ san lấp mặt bằng” tại Sảnh Nhiệm Vụ.”
Nói xong, nó lại bổ sung thêm một câu: “Tiến độ cải tạo xe đạt 89%, dự kiến hoàn thành trong 20 giờ.”
“Ừm, nói tiếp.”
“Hướng thị trấn Sư Tâm xuất hiện khá nhiều dã thú biến dị, tần suất Kẻ mất trí lang thang xuất hiện cũng cao hơn. Vấn đề vùng ô nhiễm lan rộng mà Huyền Cơ Tử nhắc đến đã được xác thực.”
“Có phát hiện dã thú biến dị cấp cao không?”
“Hiện tại không có.”
Tô Thần hài lòng gật đầu: “Đám người chơi lại bày trò gì rồi à?”
“Một số người chơi khá liều, đã vượt qua thị trấn Sư Tâm tiến về phía vùng ô nhiễm thám hiểm. Ngoài ra, phía núi sau Nơi Trú Ẩn Tinh Thần, cũng có mấy người chơi thử trèo qua đỉnh núi.”
“Không cần bận tâm đến bọn họ, dù sao vượt quá phạm vi là bị rớt mạng. À, cái thằng E Vô Tiền đó chết chưa?”
“Chưa chết.”
“Vẫn chưa chết? Càng ngày càng biết giữ mạng nhỉ.”
“Còn một chuyện nữa, người chơi có nhu cầu rất lớn với “đồng hồ trữ vật”. Số vi tinh thể trữ vật nano thu thập được hiện tại chỉ đủ chế tạo 30 chiếc đồng hồ trữ vật. Kệ hàng trong cửa hàng đã cháy hàng.”
“Bình thường.” Tô Thần sờ cổ tay, lấy từ đồng hồ trữ vật ra một chiếc bánh quy nén cắn một miếng. “Mở rộng túi đồ, người chơi chắc chắn sẽ đều muốn. Chờ lần này ra ngoài đổi vật tư, tôi tiện thể đổi thêm một ít tinh thể trữ vật.”
Lần này Hỏa Chủng Tinh Nguyên không ngăn cản nữa, mà đề nghị: “Thực lực ký chủ quá thấp, kiến nghị dùng hạt tối để tăng cường thể chất.”
Tô Thần nhìn “tài khoản” của mình, hơn 90.000 hạt tối.
Nếu dùng hạt tối để cải tạo gene, ít nhất cũng phải 50.000 trở lên, mà mới chỉ là cải tạo cục bộ phần chi thể.
“Được thôi, tăng cường tay phải trước đã.”
Vừa dứt lời, vùng cổ Tô Thần hơi tê rần, một luồng điện tụ về phía tay phải.
Cả bàn tay phải chuyển sang màu đen nhánh, tỏa ra ánh bóng như kim loại.
Tô Thần giơ tay lên khua khua trước mắt, rồi nhẹ nhàng chọc vào tường. Bức tường xi măng mềm như đậu phụ.
Ý niệm khẽ động, lòng bàn tay nhanh chóng trở lại màu da.
“Sao cảm giác cứ như cải tạo chi giả vậy.”
Tô Thần duỗi thử các ngón tay, không hề khó chịu.
Hỏa Chủng Tinh Nguyên đáp: “Hai thứ này khác nhau rất lớn. Sau này ký chủ cường hóa toàn thân, sẽ hiểu được điều kỳ diệu trong đó.”
“Cường hóa toàn thân, ít nhất phải 3 triệu hạt tối. Còn xa lắm.”
Tô Thần khẽ cười.
Đây là cách anh thỏa hiệp gián tiếp.
Trước đó vì còn kiêng dè, anh vẫn luôn không chấp nhận dùng hạt tối cải thiện gene.
Hôm nay Hỏa Chủng Tinh Nguyên đồng ý yêu cầu của anh, Tô Thần mới chấp nhận cải thiện gene.
“Nếu ký chủ ra ngoài, có thể mang theo một cỗ thân xác của Huyền Cơ Tử.”
Tô Thần xua tay: “Không được, quá phô trương. Chẳng phải cậu nói Huyền Cơ Tử có địa vị không thấp trong Giáo hội Cơ Giới sao? Lỡ lộ tin ra ngoài, ngược lại càng nguy hiểm.”
“Tôi với Tiểu Vũ đi cùng nhau, lặng lẽ chút thì không sao. Hơn nữa chúng tôi từng đến khu trại đó rồi, sẽ không quá nổi bật đâu.”
“Chuyện này lát nữa hẵng nói. Đến lúc đó còn phải sắp xếp vài chuyện cho Nơi Trú Ẩn Tinh Thần nữa.”
Hỏa Chủng Tinh Nguyên không nói gì thêm, có vẻ hơi hụt hẫng.
Ăn xong bánh quy, Tô Thần đi về phía giếng nước của Nơi Trú Ẩn Tinh Thần, định lấy chút nước mang về.
Từ xa, anh đã thấy một nữ game thủ đang vất vả xách thùng nước bên giếng.
Tô Thần giật mình!
Đây chính là nguồn nước duy nhất của Nơi Trú Ẩn Tinh Thần, cũng là tài nguyên quan trọng để anh và Tô Tiểu Vũ sinh tồn!
Để phòng người chơi phá hoại, Tô Thần đã dùng tấm sắt vây kín giếng nước từ lâu.
“Cô đang làm gì đấy!”
Tô Thần đuổi tới, nhíu mày nhìn chằm chằm nữ game thủ trước mặt.
“A! Thủ, thủ lĩnh.”
Nữ game thủ trên đầu hiện ID “Mộng Tích Hoa” tay chân luống cuống, suýt nữa làm đổ cả thùng nước.
“Là cô ta?”
Tô Thần hơi bất ngờ.
Trong một trăm người chơi đợt đầu, cô ta chính là nữ game thủ duy nhất chưa chuyển chức.
Hơn nữa, từ lúc vào game đến giờ, cô ta chưa từng ra khỏi Nơi Trú Ẩn Tinh Thần, cũng không làm nhiệm vụ, cấp độ chỉ vỏn vẹn LV1 đáng thương.
Mộng Tích Hoa là một game thủ kỳ lạ.
Cô ấy thích một mình ở trong vườn rau bỏ hoang của Nơi Trú Ẩn Tinh Thần, mỗi ngày chỉ thu nhặt mấy bông hoa cành cỏ, tỉ mỉ chăm sóc.
Hai ngày trước Tô Thần mới phát hiện ra cô ấy.
Rõ ràng, đây là một game thủ hệ sinh hoạt.
