Chương 90: Đây Chính Là Kẻ Bất Tử Kiểu Mới?
“Hắn là chìa khóa mở ra thế giới mới, là hy vọng trường sinh.”
Huyền Cơ Tử đứng trên đỉnh tòa thị chính Hắc Thủy Trấn, trong bộ nhớ tinh thể, không ngừng xem đi xem lại câu nói này.
Kể từ khi Hắc Thủy Trấn bị chiếm đóng, đã mười ngày trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã nhiều lần hỏi giáo hội về chuyện của Tô Thần.
Nhưng hội trưởng chỉ truyền về một đoạn tin nhắn như thế này.
Từ “Thế giới mới” là tín ngưỡng mà rất nhiều tôn giáo trên phế thổ tuyên truyền.
Bọn họ tuyên bố, trở thành tín đồ của tôn giáo, sẽ nhận được sự chiếu cố của thần linh, những tín đồ thành kính nhất sẽ có cơ hội tiến vào thế giới mới.
Giáo hội Cơ Giới dẫn dắt thành viên mới, cũng không thể tránh khỏi quy trình này.
Theo đuổi khoa học chứng đạo, mục đích cũng là để trường sinh bất tử, tiến vào thế giới mới.
Mà câu nói này của hội trưởng, khiến Huyền Cơ Tử có chút thất thần.
Ban đầu hắn khó có thể tin nổi.
Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, hắn nhớ lại Tô Thần quả thực có thủ đoạn sánh ngang thần minh.
Những thuộc hạ bất tử bất diệt, lại có chút đặc điểm của con người kia của hắn, chẳng phải chính là mục tiêu mà đám Kẻ Bất Tử luôn theo đuổi hay sao?
Ngay khi Huyền Cơ Tử đang trầm tư, mô-đun thiết bị cảnh báo truyền đến tín hiệu cảnh báo.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở phía cổng nam xuất hiện một đội xe phủ đầy tuyết.
Ba chiếc Jeep, hai chiếc SUV, đều được cải tạo nặng, từ động lực di chuyển trên tuyết có thể thấy tính năng của những chiếc xe này cực kỳ ưu việt, tối thiểu cũng là động cơ hiệu suất cao.
Camera trong con ngươi của Huyền Cơ Tử bắt đầu lấy nét, tầm nhìn kéo dài, nhìn rõ bên trong chiếc xe dẫn đầu, một người đàn ông mặc áo choàng đen, trên trán có một lọn tóc mái trắng.
Lúc này, đôi mắt hắn ta mang màu vàng nhạt, cũng đang cách một cây số nhìn về phía hắn.
“Người của Thánh Kỵ Sĩ Đoàn?”
Huyền Cơ Tử thu hồi ánh mắt, không để ý nhiều.
Tuy Thánh Kỵ Sĩ Đoàn ở Đồng Hoang Dã có danh tiếng không nhỏ, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.
Đối với Giáo hội Cơ Giới mà nói, bọn họ chính là một đám cướp có tính cơ động khá cao mà thôi.
Sau khi trận tuyết lớn bao phủ đồng bằng, mất đi xe cộ, bọn họ không thể phát động chiến đấu quy mô lớn.
Phần lớn các thế lực trên phế thổ, đều sẽ không chọn khai chiến vào mùa đông, nhưng trong đó không bao gồm Giáo hội Cơ Giới.
...
Ánh mắt màu vàng nhạt trong mắt Bạch Ưng lui đi, hắn cũng thu hồi ánh nhìn chăm chú.
Tâm trạng hắn có chút bực bội.
Nếu có thể, hắn thật sự không muốn đến Hắc Thủy Trấn đối mặt với Kẻ Bất Tử quái dị kia.
Nhớ lại việc bị Kẻ Bất Tử này bắn cho một phát, sau lưng dường như lại âm ỉ đau.
Thành phố Bình Minh trong mùa tuyết lớn, tạm thời buông tha việc ép bức Thánh Kỵ Sĩ Đoàn,
Khó khăn lắm mới có cơ hội nghỉ phép,
Nhưng, đám người Triệu Côn chạy trốn về, đã chứng thực lời báo cáo trước đó của hắn.
Quả thật có một nhóm sinh vật gần như bất tử, chiếm giữ Hắc Thủy Trấn.
Việc này khiến tổng bộ cực kỳ hứng thú.
Là người đã từng tiếp xúc với những kẻ đó, Bạch Ưng lần nữa được bổ nhiệm đến liên lạc.
Thứ nhất, thu thập tình báo; thứ hai, nghĩ cách xây dựng quan hệ hợp tác hữu hảo với Giáo hội Cơ Giới, sau khi năm sau mở cửa mùa xuân, mới có đủ tự tin đối mặt với sự chất vấn của Thành phố Bình Minh.
Nói cách khác, Bạch Ưng nhất định phải ở lại Hắc Thủy Trấn một thời gian.
Ầm!
Một tiếng súng đánh gãy dòng suy nghĩ của Bạch Ưng.
Chỉ thấy ở bên ngoài cổng Hắc Thủy Trấn, một thanh niên mặc áo ba lỗ quần đùi, vác trên vai một khẩu súng rocket launcher lớn tiếng hô:
“Dừng xe sát lề, giơ tay xuống xe! Không thì ông đây cho nổ banh xác đấy!”
Khóe mắt Bạch Ưng giật giật, lập tức nói với tài xế: “Dừng xe.”
Phó lái xe rõ ràng không phục, giận dữ nói: “Đội trưởng Bạch, đám người này quá ngông cuồng rồi!”
Bạch Ưng xoa xoa trán, thở dài nói: “Nếu cậu không sợ chết, cậu cũng có thể ngông cuồng như vậy.”
Nói xong hắn mở cửa xe, lớn tiếng hô: “Chúng tôi đến bái phỏng Huyền Cơ Tử đại nhân, không có ác ý.”
【Cá Chết Đuối】đang đứng gác hai tiếng ở cổng gãi gãi đầu, hạ khẩu súng rocket launcher xuống, lấy máy bộ đàm ra nói:
“Ngáo đần, Ngáo đần, chỗ tao hình như có nhiệm vụ rồi.”
Máy bộ đàm không có tiếng trả lời.
Hắn tiếp tục hô: “Này? Mày nói gì đi chứ, câm à?”
Lúc này, trong máy bộ đàm truyền đến giọng điện tử không chút cảm xúc của Huyền Cơ Tử: “Cho bọn họ vào.”
Cá Chết Đuối cầm máy bộ đàm lên xem kỹ, thì ra là bấm nhầm người liên lạc.
“Hắc hắc, xin lỗi nha, Ngáo đần đạo sư.”
Tắt máy bộ đàm, hắn vẫy tay với đội xe của Bạch Ưng, ra hiệu cho họ vào.
Chờ đội xe dần dần đi tới gần, Cá Chết Đuối nhìn Bạch Ưng một cái, lẩm bẩm: “NPC này nhìn quen quen thế nhỉ.”
Hắn nghĩ mãi một hồi, đột nhiên vỗ một phát lên trán, “Đù, đây chẳng phải là thế lực địch trên diễn đàn sao!”
Hắn lập tức móc máy bộ đàm ra, bắt đầu kêu gọi người.
...
Khi đội xe của Bạch Ưng đến tòa thị chính, Huyền Cơ Tử từ trên nóc nhà nhảy xuống.
Khi sắp chạm đất, phần lưng và lòng bàn chân cơ giới của hắn phun ra luồng khí phản lực.
Tuyết trên mặt đất văng tung tóe, Huyền Cơ Tử đáp xuống vững vàng, đồng thời cánh tay biến thành một khẩu súng đen ngòm thô kệch, nhắm thẳng vào Bạch Ưng trên xe.
“Đạo trưởng, đừng hiểu lầm, lần này tôi đến là để thành lập văn phòng làm việc của Thánh Kỵ Sĩ Đoàn, trên xe là vật tư tổng bộ sắp xếp, hy vọng có thể hòa bình chung sống với quý phái.”
Huyền Cơ Tử hơi nghiêng đầu, “Vậy trước đây các người không có lập văn phòng ở Hắc Thủy Trấn?”
Khóe mắt Bạch Ưng co giật, “Có, nhưng bọn họ đã mất liên lạc.”
“Ra là vậy,” Huyền Cơ Tử thu họng súng lại nói: “Nếu các người muốn thu hồi quyền khống chế Hắc Thủy Trấn, thì không cần phải nói với ta.”
Lời nói đã chuẩn bị sẵn của Bạch Ưng, còn muốn mặc cả một phen, giờ đây đều bị nghẹn trở lại.
Suy nghĩ một lát, hắn nói: “Quyền khống chế có thể chuyển giao cho Giáo hội Cơ Giới, nhưng mỗi năm chúng tôi cần một phần muối và lương thực.”
Huyền Cơ Tử đảo mắt, nhìn về phía sau lưng hắn, “Vậy ngươi vẫn nên nói chuyện với bọn họ đi.”
Bạch Ưng quay đầu lại, chỉ thấy một đám gia hỏa mặc quần áo mỏng manh, vác súng pháo, mặt đầy hưng phấn xông tới.
Ngáo Thời Không giơ súng lên, có chút hăng hái muốn thử, hô: “Đạo sư, tên này trước đó bắt cóc thủ lĩnh, ngươi phát một cái nhiệm vụ đi, bọn ta lập tức xử lý bọn họ.”
Nếu không phải thấy Huyền Cơ Tử đang nói chuyện cùng bọn họ, đám người chơi đã sớm nổ súng.
Sắc mặt Bạch Ưng biến đổi, lập tức nói: “Chúng tôi từ bỏ quyền khống chế Hắc Thủy Trấn, muối và lương thực, có thể dùng vật tư để trao đổi.”
Huyền Cơ Tử gật gật đầu, nói với đám người chơi: “Tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ canh gác, nơi này tạm thời không có chuyện gì.”
Sau đó ra hiệu với Bạch Ưng: “Lên trên nói chuyện đi.”
Bạch Ưng dẫn theo mười thuộc hạ vội vàng đi theo.
Đội viên kỵ sĩ phía sau thấp giọng nói:
“Đội trưởng Bạch, đám người này rất quái dị! Bọn họ không sợ lạnh sao?”
“Tôi thấy dáng vẻ của bọn họ, rất muốn nổ súng vào chúng ta.”
“Bọn họ nói thủ lĩnh là ai vậy?”
“Đây chính là Kẻ Bất Tử kiểu mới không sợ chết sao?”
Bạch Ưng nhíu mày, cảm giác kỷ luật của đội viên dường như có chút mất kiểm soát, hắn thấp giọng quát: “Đều im miệng, đừng quên nhiệm vụ lần này.”
Huyền Cơ Tử dẫn bọn họ đến phòng họp,
Tự mình lấy ra một thùng dầu bôi trơn tiến hành bảo dưỡng đơn giản.
Vặn chặt ốc vít ở cổ họng, mới mở miệng nói: “Lập văn phòng thì được, nhưng vì trước đó ngươi đắc tội với những thuộc hạ kia, bọn họ có chút thái độ địch với các ngươi, điểm này, cần các ngươi tự mình hóa giải mâu thuẫn.”
Bạch Ưng suy nghĩ một chút rồi nói: “Xin hỏi đạo trưởng, bọn họ có nhu cầu gì, hoặc nói cách khác là cảm thấy hứng thú với thứ gì?”
Huyền Cơ Tử trầm ngâm một lát nói: “Bọn họ có hứng thú nồng hậu với sinh vật biến dị, chủ yếu là bắt để nướng ăn. Ngoài ra, kẻ mất trí cũng là con mồi bọn họ rất thích săn bắt, ngoài ăn, thử thuần dưỡng, thỉnh thoảng còn có người so răng với bọn chúng.”
???
Kẻ Bất Tử khi nào thì biết nói chuyện cười lạnh vậy?
Còn so răng với kẻ mất trí, lừa quỷ à?
Bạch Ưng nhịn không được nhếch khóe miệng, cười nói: “Đạo trưởng thật biết nói đùa.”
Huyền Cơ Tử xoay tròng mắt, cũng không giải thích.
Sau đó, hai bên thương lượng địa điểm cụ thể của văn phòng và các chuyện khác.
Bạch Ưng cáo từ rời đi.
Bước đầu tiên trong kế hoạch thành công, hắn thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Chỉ cần không xảy ra xung đột, sau này luôn có cơ hội thăm dò bí mật của đám người này.
Chỉ cần có thể xây dựng quan hệ hợp tác hữu hảo với Giáo hội Cơ Giới, nhiệm vụ coi như hoàn thành.
Hắn đang nghĩ nên chọn vật tư gì để đạt được hợp tác với Giáo hội Cơ Giới,
Thuộc hạ đi xuống lầu giận dữ nói:
“Đội trưởng Bạch, xe của chúng ta đều không thấy đâu rồi!”
