Chương 85: Quái đàm sở thú D【7】
Thấy thời gian cũng gần xong, Giang Vãn Chu thúc giục La Lệ Lệ.
"Không còn sớm nữa, đường về cũng mất thời gian, sẽ có quái dị ngăn người chơi về trước chín giờ, nên chúng ta phải đi sớm.
Các em mau ăn đi, giữ yên lặng, ăn hết."
Vừa nãy trò chuyện, La Lệ Lệ đã biết, sau chín giờ tối không được ra ngoài là quy tắc do trò chơi sinh tồn đặt ra, đây là điều cô không thể vi phạm lúc này, vội vàng cúi đầu ăn.
Suất cơm này đúng là nhiều thật, may mà cô cũng ăn khỏe, nếu người ăn ít thì khó mà hết được.
Ăn không hết là vi phạm quy tắc lãng phí lương thực, sẽ bị phạt.
Đến thế này, còn là nhờ có Giang Vãn Chu giúp đỡ, không bị chị đánh cơm làm khó.
Thật không biết, bị làm khó sẽ ra sao.
Lúc họ đến, nhóm người chơi của Giang Vãn Chu đã ăn xong, Jakes đánh cơm xong cũng không ăn, mà đang nói chuyện với người chơi cùng nước, chắc cũng đang dò la tình hình.
Thấy hai người ngoan ngoãn ăn cơm, Giang Vãn Chu rời đi.
Lúc này, những người chơi còn sống trong bản sao này đều ở căn tin, đến uống canh để tẩy trừ ô nhiễm là một lý do, lý do khác là mọi người trao đổi thông tin thu được với nhau.
Còn vì sao nhất định phải đến vào buổi tối, dù đường về rất nguy hiểm, đương nhiên là vì cửa sổ người chơi chỉ có bữa tối mới có canh tẩy trừ ô nhiễm.
Lúc này, trên bàn ăn dài của bên họ, một đầu La Lệ Lệ và An Lộ Thu đang ăn, đầu kia Jakes cũng giữ yên lặng ăn.
Ở giữa là những người chơi vốn có trong bản sao này, cùng nhau trò chuyện, trao đổi thông tin.
La Lệ Lệ vừa ăn vừa nghe, nhưng không thể nghe rõ hết cuộc nói chuyện của những người chơi đó.
Đến khi họ thảo luận tập thể xong, bắt đầu trao đổi thông tin theo cặp, La Lệ Lệ chẳng nghe thấy gì nữa.
Tập trung ăn cơm.
Đợi cô ăn xong, An Lộ Thu vẫn đang cố ăn.
Cô ấy ăn không ít, nhưng chị đánh cơm cho cô ấy nhiều hơn cho La Lệ Lệ rất nhiều.
La Lệ Lệ vốn chỉ ăn được sáu phần no, thấy cô ấy ăn khổ sở quá, bèn lấy phần cơm của cô ấy, chỉ để lại một góc nhỏ cô ấy đã ăn dở, còn lại hết bị La Lệ Lệ dùng đũa mới gắp sang bát mình.
An Lộ Thu tuy có lòng tự bảo vệ mình, nhưng đó là chuyện thường tình, huống chi cô ấy đã dành cho mình rất nhiều thiện ý, cũng không nghĩ đến chuyện hại mình.
Quan trọng nhất, cô ấy chưa no.
Nhìn La Lệ Lệ cúi đầu ăn giúp mình, An Lộ Thu lúc này muốn khóc quá.
Cố nén nước mắt, cúi đầu ăn như điên.
Nhưng cô vừa cố ăn hết chỗ cơm cuối cùng, ngẩng đầu lên, thức ăn đã hết sạch.
Nghiêng đầu liền thấy La Lệ Lệ đang ăn ngon lành, mặt mày đầy vẻ thỏa mãn.
An Lộ Thu: "..."
Cảm giác cảm động hơi sớm.
Sao có cảm giác đối phương không phải giúp mình, mà đơn thuần là muốn cướp cơm của mình nhỉ?
"Ăn xong rồi à?"
Thấy trước mặt cô ấy không còn đồ ăn, Giang Vãn Chu lên tiếng hỏi một câu.
An Lộ Thu không nói, dùng cử chỉ tay báo cho Giang Vãn Chu biết, cô ấy chưa ăn hết, La Lệ Lệ đang giúp cô ấy ăn.
Giang Vãn Chu nhìn La Lệ Lệ đang ăn ngon lành, biểu cảm trên mặt y hệt bà nội nhìn cháu gái, vô cùng cưng chiều.
An Lộ Thu cảm thấy mình không hiểu thế giới này nữa.
Nhìn La Lệ Lệ, trong lòng có mười vạn câu hỏi vì sao.
Giang Vãn Chu sợ An Lộ Thu làm phiền La Lệ Lệ, liền vẫy tay với An Lộ Thu.
"Đừng nhìn cô ấy nữa, em qua đây, cùng nghe nào."
Bị ngắt mạch suy nghĩ, An Lộ Thu thu lại những ý nghĩ vẩn vơ, đi qua ngồi ngoan ngoãn bên cạnh Giang Vãn Chu, yên lặng lắng nghe.
Trên cả bàn ăn, chỉ còn La Lệ Lệ và Jakes là đang ăn.
Động tác đối diện vừa nãy Jakes nhìn rất rõ, lúc này, anh ta thực sự rất muốn chia một nửa đồ ăn cho La Lệ Lệ.
Nhưng không thể.
Người chơi Tung Của không phải người chơi Hàn Quốc hay Nhật Bản, sẽ không nhẫn nhịn chịu đựng.
Còn về hữu hảo hỗ trợ lẫn nhau, càng không thể.
Người đàn bà đó chỉ muốn anh ta xui xẻo thôi.
La Lệ Lệ ăn xong rất nhanh, Jakes vẫn còn đang ăn.
Ngước nhìn động tác ăn uống tao nhã của đối phương, La Lệ Lệ không nhịn được liếc nhìn khay đồ ăn của anh ta.
Rõ ràng ăn đồ Trung, sao Jakes ăn cứ như đồ Tây vậy, ăn chậm quá, chậm không nói, mỗi động tác còn làm ra vẻ tao nhã, giả tạo quá.
May mà đối phương không phải ruột thẳng, nếu không miếng thứ hai chưa kịp ăn, miếng thứ nhất đã ra ngoài rồi.
Trong lòng vừa chê bai, vừa theo hiệu ý của Giang Vãn Chu ngồi xuống.
La Lệ Lệ đâu biết, Jakes ăn chậm là vì không nuốt nổi, định ăn từ từ cho hết, lúc này, anh ta ước gì mình là ruột thẳng.
Bám lấy tay Giang Vãn Chu, La Lệ Lệ chỉnh đồng hồ của mình theo giờ của Giang Vãn Chu.
Hỏi Giang Vãn Chu cô mới biết, căn tin không có đồng hồ, thời gian chính xác trong bản sao là đồng hồ lớn trên một tòa tháp ở con đường chính của khu kiến trúc chính sở thú.
Còn thời gian thực tế, sớm hơn đồng hồ của La Lệ Lệ và An Lộ Thu ba mươi phút.
Căn tin không có đồng hồ, nếu không có Giang Vãn Chu, dù La Lệ Lệ hay An Lộ Thu, đoán thời gian cũng chỉ đoán trong khoảng giữa đồng hồ đeo tay và đồng hồ treo tường, ai mà ngờ đồng hồ treo tường chậm hơn đồng hồ đeo tay mười lăm phút, còn thời gian thực tế lại sớm hơn đồng hồ đeo tay ba mươi phút.
Nếu người cho thú ăn nghiêm túc cho thú ăn theo giờ đồng hồ đeo tay thì còn đỡ, nếu muộn vài phút, sẽ vượt quá nửa tiếng dung sai cho việc cho ăn, kết quả đương nhiên là vi phạm chức trách người cho thú ăn.
Đây là quy tắc mà người cho thú ăn trước đây đã dùng nhiều lần bị phạt để dò ra.
Ví dụ như quy định sáu giờ cho thú ăn, thì phải cho thú ăn trong khoảng sáu giờ đến sáu rưỡi.
Không chỉ vậy, đồng hồ đeo tay chậm như vậy, giờ đi làm, giờ tan làm, và thời gian về đều có thể sai, đều là nguy hiểm.
La Lệ Lệ và An Lộ Thu liếc nhau, cả hai đều mừng vì gặp được Giang Vãn Chu.
Vì quy tắc và độ khó khác nhau, An Lộ Thu có nhiều quy tắc hơn La Lệ Lệ, nếu không biết thời gian chính xác, cô ấy nguy hiểm hơn La Lệ Lệ nhiều.
Đợi Jakes ăn xong, mọi người liếc nhau, cùng đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Tuy nói trong căn tin chỉ cần không phạm quy tắc, thường thì không có nguy hiểm, nhưng ai cũng không phải La Lệ Lệ, bị một đám quái dị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt tham lam mà vẫn coi như không thấy.
Quan trọng hơn, thời gian cũng gần xong rồi.
Đường về không hề yên ổn.
Giang Vãn Chu nhìn La Lệ Lệ và An Lộ Thu.
"Lạc Ly tôi không lo, An Lộ Thu, em về cẩn thận."
La Lệ Lệ nhìn Giang Vãn Chu với vẻ mặt nghiêm túc.
"Về nguy hiểm lắm à?"
Giang Vãn Chu gật đầu.
"Ngày càng nguy hiểm, nói thẳng với em nhé, bảy người chết, ba người là do công việc của người cho thú ăn, bốn người còn lại đều mất trên đường về buổi tối, một người đêm đầu tiên, ba người kia là tối hôm qua trên đường về."
Vậy nên, có thể tưởng tượng, hôm nay về sẽ nguy hiểm thế nào.
La Lệ Lệ đảo mắt.
"Thế tối qua chị về gặp nguy hiểm gì?"
"Là một vị khách quái dị bị lạc đường hỏi thăm, cuối cùng tốn năm mươi quỷ tệ mới giải quyết."
Mắt La Lệ Lệ sáng rỡ.
"Các chị lấy được đồ từ ba lô à?"
"Không, quỷ tệ được lưu trong bảng điều khiển, giống như tích phân, muốn lấy bao nhiêu ra thì sẽ hiện ra, hơn nữa quỷ tệ này là tiền boa khi phục vụ khách quái dị ban ngày."
La Lệ Lệ lại đảo mắt.
"Thế hôm nay chị kiếm được quỷ tệ chưa?"
An Lộ Thu nhíu mày.
Câu này hỏi hơi đường đột rồi.
Sợ Giang Vãn Chu giận, An Lộ Thu định mở miệng nói vài câu tốt cho cô em ngốc La Lệ Lệ, thì thấy lãnh đạo của cô ấy lại cười.
Cười còn rất vui vẻ.
La Lệ Lệ cười hì hì, xoa tay như ruồi.
"Em đưa chị về, chị đưa quỷ tệ cho em nhé, yên tâm, bảo đảm an toàn, đương nhiên, trả trước 10 quỷ tệ, nếu không gặp nguy hiểm thì thôi, nếu gặp nguy hiểm, khách tự giải quyết được không cần em ra tay, cũng không cần trả thêm, nếu cần em ra tay thì phải thêm 10 quỷ tệ, nếu là nguy hiểm khách không giải quyết được cần em ra tay, thì tiền cọc cần ba mươi quỷ tệ."
Trước tiên rẻ một chút thử nước.
Sợ đòi giá giống quái dị thì làm ăn không tốt.
La Lệ Lệ nhìn chằm chằm Giang Vãn Chu.
"Chị có muốn thuê em không?"
Giang Vãn Chu đương nhiên muốn.
Nhưng mà...
"Chị không có nhiều quỷ tệ như vậy."
Cô ấy có thể xin từ công hội, nhưng như vậy thiệt quá.
Cô ấy khác với mấy người La Lệ Lệ, vào bản sao không có lương, tài khoản cô ấy có hai trăm quỷ tệ, nhưng đó là tiền vốn công hội phát cho cô ấy trong bản sao quái dị.
Ở bản sao này ba ngày, cô ấy mới thu được bảy mươi lăm quỷ tệ.
La Lệ Lệ sững người.
Chợt nhớ ra quỷ tệ không dễ kiếm như vậy.
"Vậy, nếu không có quỷ tệ, dùng tích phân?"
