“A! Đau quá——!”
“Thầy ơi, thầy ơi, có thứ gì chui vào đồ bảo hộ của em rồi, đồ bảo hộ của em rách rồi!”
Giang Lạc Quỳ giật mình, quay đầu lại thấy một người ôm chân lăn lộn dưới chân ruộng, liền lập tức kéo Lâm Tử Hàm tránh xa thửa ruộng.
Cô nhìn rõ, cây lúa trước mặt người đó giống như con cá nóc đang tức giận, những hạt thóc tròn trịa như thể sắp nổ tung bất cứ lúc nào.
Nhưng bông lúa của nó không phải đều như vậy, vẫn có một phần hạt thóc hình dạng thon dài.
Một cây lúa, lại phân hóa thành hai dạng dị biến.
Đây là... dị biến lần hai!?
Chương 17
Những sợi lông tơ mảnh trên hạt thóc phình to khẽ rung động, giống như hơi nước trong nồi áp suất, khiến Giang Lạc Quỳ nhìn mà da đầu tê dại.
Cô lập tức nhìn về phía mấy sinh viên khoa Nông học gần nhất: “Mau tới giúp kéo người ra, cây lúa đó sắp nổ rồi!”
Đám sinh viên khoa Nông đang ngơ ngác như chợt tỉnh mộng, chạy tới giúp đỡ.
Giang Lạc Quỳ, Lâm Tử Hàm cùng ba người tới giúp nhấc Sở Tử An bị thương lên, đến vị trí cách cây lúa dị biến đó ít nhất hai mươi mét mới đặt người xuống.
Tiếng kêu thảm thiết kết hợp với cảnh tượng này khiến đám sinh viên khoa Nông sợ gần chết, ai nấy đều cố nén bất an vây quanh hỏi thăm tình hình người bị thương.
“Đồ bảo hộ rách rồi? Bị thương à?”
“Bạn bị thương ở đâu, cố chịu một chút, thầy cô tới rồi.”
Sở Tử An mặt trắng bệch, sợ hãi đến mức môi run lẩy bẩy. Cậu có thể cảm nhận được, sau khi lông tơ của cây lúa đâm thủng đồ bảo hộ chui vào da thịt, dường như vẫn còn sống mà tiếp tục chui sâu vào bên trong.
Thêm nữa đồ bảo hộ đã rách, tuy lỗ thủng rất nhỏ, nhưng dù sao cũng đang tiếp xúc với môi trường phóng xạ cấp năm, Sở Tử An gần như tuyệt vọng.
Đầu óc cậu hỗn loạn, lúc thì nghĩ mình chắc không sao, lúc lại cảm thấy mình rất có thể sẽ chết vì bệnh phóng xạ.
“Mau tìm xem đồ bảo hộ của cậu ấy rách mấy lỗ, ai mặc đồ bảo hộ cấp cao tới giúp bịt lỗ lại, chắn phóng xạ giúp cậu ấy!” Lâm Tử Hàm vừa nhíu mày vừa lục tìm lỗ thủng trên chân Sở Tử An, vừa nói với Giang Lạc Quỳ: “Lạc Quỳ cậu đừng đứng đây, lỡ trong ruộng còn loại lúa dị biến nguy hiểm đó thì đồ bảo hộ của cậu cũng chẳng chặn được.”
Giang Lạc Quỳ thật ra cũng khá muốn thử xem nếu tiếp xúc với môi trường phóng xạ thì linh lực lưu chuyển có trôi chảy và nhanh hơn không.
Nhưng nhìn vẻ mặt Sở Tử An như sắp đau chết đi được, thôi bỏ đi.
“Được,” cô nhìn quanh một lượt, “mấy người mặc đồ bảo hộ thường đừng đứng xem náo nhiệt nữa, ra chỗ trống đứng an toàn hơn.”
Đúng lúc này, hai vị giáo viên cùng đám sinh viên đang đứng phân tán ở đằng xa chạy tới.
Đổng nghiên cứu viên lập tức trấn an mọi người: “Đừng lo các em, có thể là do côn trùng dị biến cực nhỏ trong ruộng chưa tiêu diệt sạch gây ra, đồ bảo hộ cấp cao chặn được.”
Lý giáo viên thì rẽ đám đông đi xem tình hình của Sở Tử An: “Đã gọi bác sĩ rồi, đừng sợ nhé.”
Thấy tình hình của Sở Tử An vẫn ổn định, đồ bảo hộ tuy rách nhưng lỗ thủng nhỏ, mọi người cũng đã giúp bịt lại, Đổng nghiên cứu viên mới lau mồ hôi lạnh.
Nếu xảy ra án mạng thì trách nhiệm của nông trường lớn lắm.
Nhưng báo cáo chắc chắn phải viết.
Ông hỏi: “Có ai thấy bạn học này bị thương thế nào không?”
Giang Lạc Quỳ vốn định đi, nhưng nghĩ đến cây lúa dị biến lần hai đột ngột xuất hiện, còn cả dây dưa chuột dị biến bất thường sáng nay... trong lòng thở dài, quay lại.
“Thầy Đổng, em thấy rồi. Là một cây lúa đã dị biến, sau khi xảy ra dị biến lần hai, lông tơ trên hạt thóc bắn ra tấn công Sở Tử An.”
Dị biến và tấn công đặt cạnh nhau, theo lẽ thường thì hẳn phải khiến Đổng nghiên cứu viên coi trọng, nhưng không ngờ, ông không hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào.
Đổng nghiên cứu viên trầm ngâm vài giây, gật đầu với cô: “Được, thầy biết rồi.” Rồi nhìn sang Bồ Thanh: “Bồ Thanh, em đi cùng thầy tìm cây lúa dị biến lần hai đó được không?”
Bồ Thanh gật đầu.
Sao cô lại cảm thấy khi nhắc đến mấy chữ dị biến lần hai, giọng Đổng nghiên cứu viên rất quen thuộc...?
Giang Lạc Quỳ nhìn bóng lưng hai người suy nghĩ một lúc, cuối cùng nhún vai, thôi, dù trời có sập thì cũng chưa đến lượt một sinh viên như cô phải lo.
Nhân lúc này đang thích hợp, cô đi xác minh vị trí mảnh đất tốt!
Giang Lạc Quỳ cố tình rẽ vào lối đi nhỏ giữa ruộng, đảm bảo trước sau không có ai, nhẹ nhàng vỗ vào túi áo Bố Bố.
Bố Bố men theo quần áo bên trong đồ bảo hộ trèo lên, cái đầu củ cải xuất hiện ngay chỗ khẩu trang trong suốt ở cổ áo.
“A bố!”
Dù suốt thời gian giấu trong túi áo, nhưng Bố Bố không hề rảnh rỗi, nó chăm chú nghe thầy giảng bài, thỉnh thoảng kêu “a bố” nho nhỏ tỏ vẻ đồng tình.
Nhưng nghe giảng cũng là chuyện dễ buồn ngủ đối với một củ cải.
Ngay lúc nó đang lơ mơ sắp gật gù thì cuối cùng cũng đợi được chủ nhân gọi!
Bố Bố phấn chấn vung vẩy cánh tay mập mạp.
Tôi cảm nhận được hơi thở của mảnh đất tốt rồi!
Giang Lạc Quỳ mỉm cười hỏi: “Hướng nào?”
Cánh tay tròn trịa của Bố Bố chỉ về một nơi xa xôi nào đó ở ngoại ô không xác định được phương hướng.
Giang Lạc Quỳ khẽ ho một tiếng: “Đợi chút, tôi mở bản đồ.”
Là một người miền Nam chính gốc, thật sự không phân biệt được đông tây nam bắc, lúc này chỉ có thể nhờ bản đồ xác định vị trí.
Giang Lạc Quỳ mở linh tín, nhưng để tránh phiền phức không cần thiết, lúc mở máy cô chọn chế độ ngoại tuyến.
Quy định bắt buộc bản đồ linh tín có thể sử dụng mà không cần kết nối mạng, như vậy dù công dân có lạc đường bên ngoài căn cứ thì vẫn có thể xác định vị trí của mình qua bản đồ rồi cầu cứu.
Sau một hồi so sánh, Giang Lạc Quỳ cuối cùng thu hẹp phạm vi xuống một khu vực phía bắc ngoại ô xa.
“Là mảnh đất số 7896 trong dãy Sùng Sơn à?”
Sùng Sơn nằm ở khu vực trung tâm giữa căn cứ Giang Nam và căn cứ Hạp Khẩu, trên bản đồ hiển thị màu đỏ thẫm, nghĩa là mức phóng xạ ở khu vực đó nằm trong khoảng cấp chín đến cấp mười.
Giang Lạc Quỳ ngạc nhiên: “Đây là tiêu chuẩn gì vậy, phóng xạ càng cao đất càng tốt à? Nếu thật sự như vậy thì mảnh 147 chẳng phải nên màu mỡ hơn những mảnh khác sao.”
Nhưng thực tế thì chất đất của mảnh 147 cũng bình thường thôi, nếu không bón phân lót thì sản lượng cũng chẳng tốt đến vậy.
Về vấn đề này, Bố Bố cũng rất bối rối.
“A bố.”
Bố Bố không biết tại sao, nhưng Bố Bố có thể khẳng định mảnh đất tốt thật sự ở đằng kia!
“Thôi được, tôi nhớ vị trí rồi, chúng ta cố gắng dành dụm tiền, tranh thủ mua được mảnh đất đó.” Giang Lạc Quỳ nhanh chân đuổi theo đội ngũ phía trước, cô hài lòng nói với Bố Bố: “Hôm nay lên lớp đúng là lời to.”
Không chỉ xác định được số hiệu mảnh đất tốt, mà còn biết được một tình huống ngoài ý muốn, đó là: trong môi trường phóng xạ cao, linh lực của cô lưu chuyển nhanh hơn.
“Bạn phía trước tránh ra, tránh ra nhanh lên!” Hai bác sĩ khiêng cáng phía trước hô lớn, phía sau còn có hai người chạy về phía đám sinh viên khoa Nông.
Các bác sĩ vội vã chạy xa, hai người kia dừng lại. Một người lên tiếng hỏi: “Các bạn là sinh viên học thực hành đúng không? Thầy Đổng bảo chúng tôi tới tiếp ứng. Phía trước xảy ra chuyện gì vậy?”
Giọng này sao nghe quen thế, Giang Lạc Quỳ nghi hoặc quay đầu nhìn.
Nghe nói là do thầy Đổng sắp xếp, đám tân sinh viên thành thật khai báo: “Hình như có lúa dị biến làm người bị thương, cụ thể chúng em cũng không rõ. Nhưng Giang Lạc Quỳ biết, cậu ấy thấy hết đấy!”
Giang Lạc Quỳ!?
Vương Manh vui mừng nhìn về phía người cậu ta chỉ, cẩn thận nhận diện đôi mày đôi mắt chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ, đúng là thật!
“Ôi chao, Giang học muội! Thì ra hôm nay các em học thực hành ở đây à!”
Là Vương Manh!
Giang Lạc Quỳ cũng ngạc nhiên, đây chẳng phải đơn vị bảo mật sao, sao Vương học tỷ lại xuất hiện ở đây!?
Vương Manh nhìn quanh đám tân sinh viên năm nhất bên cạnh, lắc đầu: “Chị còn tưởng hôm nay học thực hành ở đây là sinh viên năm hai hoặc năm ba, sao lại là năm nhất chứ... mới khai giảng đã học cường độ cao thế này à?”
Đám tân sinh viên nhìn nhau, nghĩ đến vừa nãy còn có người bị thương, đều cười khổ một tiếng.
Đúng vậy, cường độ của tiết học này cao đến mức đáng sợ!
Giang Lạc Quỳ thở dài: “Cũng tại bọn em xui xẻo.” Đi học thôi mà cũng gặp phải cây trồng dị biến lần hai.
Thấy mọi người không muốn nhắc đến chuyện này, Vương Manh vội bỏ qua chủ đề, giới thiệu người bên cạnh.
“À đúng rồi, đây là Triệu Tuyết khóa 06 của trường mình, là thực tập sinh của nông trường. Bây giờ cô ấy sẽ dẫn các em đi tham quan phòng ươm cây giống.”
Triệu Tuyết gật đầu với mọi người: “Mọi người đừng chạy lung tung, đi theo tôi.”
Triệu Tuyết? Trong lòng Giang Lạc Quỳ khẽ động, nhìn về phía bóng dáng phía trước, cuối cùng cũng gặp được một người quen biết kiếp trước ở nông trường, tuy tính cách người này hơi lạnh lùng, nhưng lại rất quan tâm đến Giang Lạc Quỳ.
Vương Manh chào Triệu Tuyết một tiếng, chạy tới bên cạnh Giang Lạc Quỳ: “Hai đứa mình có duyên ghê, số lần gặp em chị còn nhiều hơn gặp giáo viên hướng dẫn của chị ấy.”
Giáo viên hướng dẫn?
Giang Lạc Quỳ nhìn cô ấy: “Chị đi cùng giáo viên hướng dẫn tới à?”
Vương Manh gật đầu, bất lực nói: “Nhưng bà ấy đặt chị ở đây rồi biến mất, hôm nay có đội quét dọn vào núi, bà ấy đi theo rồi. Mà nói chuyện, bạn học của em không sao chứ?”
Cây lúa dị biến lần hai đó tuy có tính tấn công, nhưng nhìn màu sắc thì không có độc, Sở Tử An nhiều nhất chỉ chịu chút đau đớn ngoài da.
“Không có gì nghiêm trọng.”
“Vậy thì tốt.” Vương Manh cười nhìn Giang Lạc Quỳ, ánh mắt đầy vẻ do dự.
Cô ấy và Triệu Tuyết là bạn cùng phòng kiêm bạn thân suốt bốn năm đại học, hướng nghiên cứu chủ yếu của cô ấy là lai tạo giống ngô, còn Triệu Tuyết chọn hướng đậu tương.
Hai hôm trước Triệu Tuyết về trường hỏi giáo viên hướng dẫn mấy vấn đề, đúng lúc giáo viên hướng dẫn của cô ấy đang ở khu thí nghiệm, Triệu Tuyết liền nhìn thấy cây ngô của Vương Manh.
Cây ngô lẽ ra nên dị biến, nhưng đã được cứu sống.
Sau đó thì xấu hổ.
Triệu Tuyết lại tưởng là dị năng của cô ấy tiến bộ.
Cô ấy gào khóc um sùm trên linh tín, nhất quyết bắt Vương Manh tới Tiến Bộ Nông Trường cứu đậu tương của cô ấy.
Vương Manh: Cảm ơn đã mời, nhưng cao nhân phía sau thật sự là người khác mà!
