Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sinh Viên Nông Nghiệp Phế Vật Nhưng Là Linh Thực Sư Đỉnh Cấp - Giang Lạc Quỳ > Chương 22

Chương 22

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 22 có bản audio.

“Sao đầu bếp Lương lại đến đây? Vừa hay tôi có tin tốt cho anh đây, anh chê chất lượng rau của nhà cung cấp trước không tốt đúng không? Vừa rồi ông Triệu đó, hàng của ông ấy tôi đảm bảo anh sẽ hài lòng!”

 

Thật ra chất lượng cũng chưa chắc đã tốt hơn, nhưng chẳng phải hợp đồng với nhà cung cấp cũ vừa hết hạn sao? Mà hàng của ông Triệu lại rẻ hơn.

 

Cậu ta làm bên thu mua còn có thể kiếm chút hoa hồng ở giữa, kẻ ngốc mới tiếp tục ký hợp đồng với công ty cũ.

 

Lương Toàn nhíu mày: “Ông Triệu nào? Sao tôi chưa nghe bao giờ.”

 

“Công ty mới, anh chắc chắn không biết. Nào, đầu bếp Lương vào uống trà đã.”

 

Phương quản lý rót cho Lương Toàn một chén trà nóng, giọng ôn hòa nói: “Tôi đã đến tận cơ sở của họ xem rồi, ngay cả nhà kính không bức xạ cũng có. Bữa tiệc ngày kia anh còn thiếu hai món chưa chốt đúng không? Nguyên liệu cứ lấy từ nhà kính của họ là được.”

 

Lương Toàn cực kỳ không quen với việc Phương quản lý nói chuyện ôn hòa với mình như vậy, nhìn là biết có vấn đề.

 

Anh kìm nén tính khí, hỏi: “Rau nhà kính của họ giá bao nhiêu?”

 

“Ôi chao, rẻ hơn mấy viện nghiên cứu nhiều! Lấy rau diếp làm ví dụ, viện nghiên cứu bán 160 tệ/kg đúng không? Chỗ ông Triệu chỉ cần 105 tệ/kg, chất lượng cũng y hệt!”

 

Rẻ thế cơ à?

 

Một công ty mới, còn là trồng trong nhà kính không bức xạ, 105 tệ/kg thì có bao nhiêu lãi?

 

“Anh nói nghe là biết không đáng tin rồi.” Lương Toàn cười khẩy một tiếng, đặt cây rau diếp trong tay lên bàn, “Anh xem cái này của tôi, hàng của sinh viên khoa Nông trường mình, chắc là trồng bằng công nghệ mới, cũng tương đương với rau trồng trong nhà kính thôi.”

 

“Không, không đúng, vẫn có khác biệt, cây rau diếp này chất lượng còn tốt hơn.”

 

Nụ cười trên mặt Phương quản lý dần biến mất, xem ra tên này lại đến gây chuyện đây mà. Hắn nhìn mặt bàn, dùng hai ngón tay nhón lấy cây rau diếp dính nước ngưng tụ kia lên xem xét kỹ lưỡng.

 

Lương Toàn tự tin nói: “Không tin anh nếm thử đi, rau diếp này ăn sống cũng rất ngon, giải khát lắm.”

 

Chậc, tên đầu bếp Lương này chê anh trai hắn trả lương ít à?

 

Cái thứ rau héo úa này, còn muốn bày lên mâm tiệc?

 

Phương quản lý trực tiếp ném cây rau diếp vào thùng rác dưới chân, rút một tờ giấy lau hơi nước trên đầu ngón tay, khinh bỉ nói: “Xì, thứ đồ phá hoại không lên được bàn tiệc.”

 

---

 

Lương Toàn hai tay đập bàn, đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn Phương quản lý: “Họ Phương kia, anh làm gì vậy!?”

 

“Tôi nói anh đầu bếp Lương này, nếu nhà anh có khó khăn gì thì anh nói với tôi, với ông chủ, chúng tôi đều sẽ giúp. Cần gì phải đi đường vòng chứ?” Phương quản lý cười lạnh, chỉ vào thùng rác nhận xét không thương tiếc, “Cây rau diếp này, lá đã héo hết rồi, không nói đến tôi, bình thường anh có nhìn vừa mắt không? Còn dám nói là không bức xạ, chính anh có tin không?”

 

Trường vừa mới khai giảng, Lương Toàn đã đến tìm phiền toái cho hắn. Một tên đầu bếp mà động tay động chân dài quá rồi đấy?

 

Nhà ăn từ trước đến nay chỉ nhận nguyên liệu thu hoạch trong ngày, so sánh ra thì cây rau diếp Lương Toàn giới thiệu đúng là không đứng vững, anh ta lập tức cứng họng, theo bản năng giải thích:

 

“Là do để qua đêm nên mới thành ra thế này. Mà rốt cuộc có phải thực phẩm không bức xạ hay không, anh nếm thử một miếng là biết ngay mà? Ném vào thùng rác làm gì.”

 

Vấn đề thiếu hụt tài nguyên vẫn luôn tồn tại, người Hoa tiết kiệm là khắc sâu trong xương tủy.

 

Lương Toàn không nỡ nhìn lãng phí, cúi người nhặt cây rau diếp từ trong thùng rác lên, vẻ mặt đầy xót xa.

 

Phương quản lý thấy vậy, vội đứng dậy lùi ra xa mấy bước, cảnh giác nói: “Đồ trong thùng rác tôi không ăn đâu.”

 

Lương Toàn bĩu môi: “Không ăn thì không ăn. Dù sao lô hàng này tôi cũng đã đặt rồi, đến lúc đó anh chuyển tiền cho tôi.”

 

Nhắc đến tiền, giọng Phương quản lý còn cứng rắn hơn thái độ của Lương Toàn, hắn không kiên nhẫn nói: “Lần nào anh tự đi tìm nguyên liệu mà chẳng vượt chi tiêu? Nhà ăn không chịu nổi anh vò như thế đâu! Anh chịu khó một chút đi, hàng của ông Triệu thật sự rất tốt.”

 

Vượt chi tiêu? Nhưng lần này thì không phải rồi. Lương Toàn đầy tự tin nói: “Lần này không đắt, giá y hệt lô hàng nhà kính anh lấy từ chỗ ông Triệu ấy!”

 

Học đòi ngay tại chỗ à?

 

Trước đây Lương Toàn cãi nhau với hắn vì chất lượng món ăn, cái đó hắn còn nhịn được. Nhưng lần này rõ ràng là muốn kiếm chút hoa hồng!

 

Mà hắn ta lấy được, chẳng phải hắn mất phần à?

 

Liên quan đến lợi ích thiết thân, Phương quản lý càng không nhường bước nào, hắn cười ha hả, hỏi ngược lại: “Tôi lấy giá này mua rau thì anh nói không thể là nhà kính không bức xạ, còn anh lấy thì là hàng tốt à? Anh bạn à, đừng có hai tiêu chuẩn quá đáng vậy chứ.”

 

“Thôi, tôi không tranh với anh nữa.” Phương quản lý chìa một tay về phía Lương Toàn, vẻ mặt đầy tự tin, “Báo cáo kiểm nghiệm rau củ. Nếu anh lấy ra được thì tôi đồng ý nhận lô hàng anh ưng mắt.”

 

Ông Triệu mở công ty đàng hoàng, thủ tục đầy đủ.

 

Còn lô hàng Lương Toàn để mắt tới thì sao?

 

Chính anh ta vừa nói, là rau do sinh viên khoa Nông trường thứ ba trồng, vậy thì không thể nào có báo cáo.

 

Sự thật đúng là như vậy.

 

Vừa nghe thấy hai chữ báo cáo, khí thế của Lương Toàn đã yếu đi ba phần. Anh chỉ nghĩ đến chất lượng rau tốt, nào có để ý đến chuyện khác.

 

Nhưng anh đã hứa với Tiểu Giang là sẽ đặt hàng rồi mà!

 

Lương Toàn sốt ruột vòng qua bàn làm việc đi đến trước mặt Phương quản lý: “Anh xem thế này được không, tôi có thể bảo lãnh cho lô hàng này.”

 

“Vậy là không lấy được báo cáo kiểm nghiệm rồi.” Phương quản lý giả vờ bất đắc dĩ thở dài, “Anh đừng làm khó tôi nữa, đầu bếp Lương à. Cây trồng của sinh viên khoa Nông vốn không ổn định, với lại lỡ đâu là lừa đảo thì sao? Đến cả công ty cũng không có, xảy ra chuyện thì tìm người cũng chẳng ra.”

 

“Xảy ra chuyện tôi chịu trách nhiệm!” Lương Toàn cắn răng, giọng kiên định nói: “Tôi đi nói với ông chủ đây.”

 

Phương quản lý có thể để anh ta đi gặp ông chủ sao? Hắn lừa Lương Toàn thì được, chứ ông chủ thì không dễ lừa đâu. Hắn còn đang mong đổi nhà cung cấp một cách êm thấm mà!

 

Phương quản lý vội kéo Lương Toàn đang định xông ra khỏi văn phòng: “Sao cứ nhất quyết phải lấy hàng của sinh viên đó vậy? Hay là thế này, anh để cây rau diếp này vào tủ lạnh, đợi ngày mai hàng của ông Triệu đến, anh so sánh một chút, biết đâu hàng của ông Triệu còn ngon hơn!”

 

Lương Toàn do dự một lát, cảm thấy cũng có lý, bèn gật đầu: “Anh nói đấy nhé. Nếu ngày mai so sánh xong, hàng của Tiểu Giang ngon hơn, anh phải đồng ý mua hàng của cô ấy.”

 

Phương quản lý cười tít mắt gật đầu: “Chắc chắn rồi, chúng ta đều vì nhà ăn tốt hơn mà.”

 

Cuối cùng cũng lừa được Lương Toàn đi.

 

Phương quản lý thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Lương Toàn không làm to chuyện đến trước mặt ông chủ là được.

 

Còn về cuộc so sánh ngày mai... Ánh mắt Phương quản lý lấp lánh, hừ, hắn đã nói rồi, thứ sinh viên trồng ra rất không ổn định.

 

Hắn tự tin mở linh tín, nói chuyện so hàng với ông Triệu, bảo ngày mai chú ý một chút.

 

“Các người có thể đi rồi.” Người lính mặc đồ bảo hộ quân dụng bước xuống xe buýt, ra dấu cho phép đi qua với lính canh cổng thành không xa.

 

“Đúng là ra ngoài dễ vào trong khó mà, vậy mà còn phải soi từng người một.” Lâm Tử Hàm lẩm bẩm.

 

Giang Lạc Quỳ gật đầu: “Đây cũng là vì an toàn của mọi người thôi.”

 

Ngay cả bên trong căn cứ, bức xạ cũng vô hình tồn tại, nhưng rất thấp.

 

May là sự ra đời của thời đại dị năng thức tỉnh đã giúp cơ thể con người tăng cường khả năng chống chịu với môi trường bức xạ, ngay cả những người không thức tỉnh dị năng cũng có thể sống đến già trong môi trường căn cứ.

 

Xây dựng căn cứ không dễ, kiểm soát nghiêm ngặt một chút không phải chuyện xấu.

 

Xe buýt chạy qua dưới bức tường căn cứ dày đặc ánh lên màu đen kim loại, các sinh viên khoa Nông như được giải thoát, giúp nhau cởi bỏ đồ bảo hộ.

 

Lý giáo viên đi ở lối đi giữa, tìm thấy Sở Tử An ở hàng ghế phía sau, cô dựa vào lưng ghế bên cạnh, quan tâm hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

 

Sở Tử An gãi đầu: “Không có gì khó chịu, chỉ là vết thương vẫn còn hơi đau.”

 

“Vậy thì tốt.” Lý giáo viên mỉm cười, “Phía nông trường nói, họ sẵn lòng trả cho em một khoản bồi thường, dù sao nông trường cũng có một phần trách nhiệm. Nhưng, đối với sự cố lần này, họ hy vọng em có thể giữ bí mật.”

 

Vậy mà còn có bồi thường à? Sở Tử An chưa từng nghĩ đến, vẻ mặt vui mừng: “Chuyện này không thành vấn đề!”

 

Lý giáo viên: “Lát nữa tôi sẽ gửi bản thỏa thuận bảo mật điện tử cùng với tiền bồi thường cho em.”

 

Trong môi trường bức xạ cao, cây trồng đúng là có thể xảy ra dị biến lần hai, nhưng xác suất này cực thấp, Tiến Bộ Nông Trường đến nay cũng chỉ gặp hai trường hợp.

 

Để tránh gây ra sự hoảng loạn trong quần chúng, xử lý như vậy là cần thiết.

 

Bất quá chuyện này vừa ra, trong thời gian ngắn, Lý giáo viên không dám đưa bọn trẻ ra ngoài căn cứ học nữa, ít nhất học kỳ này phải ngoan ngoãn một chút.

 

Xe buýt về đến trường vẫn còn một khoảng thời gian, sau khi cơn hưng phấn vì nhận được đơn hàng lớn qua đi, Giang Lạc Quỳ có hơi buồn ngủ.

 

Nhưng với những người khác, tiết học thực hành hôm nay đúng là quá kích thích, làm sao ngủ được, đều đang thì thầm bàn tán về những gì thấy hôm nay.

 

Bồ Thanh liếc nhìn tân sinh viên ngồi phía trước mình, là một trong những nhân vật trung tâm của chủ đề, vậy mà cô ấy lại dựa vào cửa kính xe ngủ ngon lành!?

 

Xe buýt lao vào đường hầm.

 

Trong bóng tối, cửa kính phản chiếu túi quần phồng lên của Giang Lạc Quỳ, một phần nhỏ trán của Bố Bố lộ ra ngoài đường may quần.

 

Đó là cái gì vậy?

 

Đúng lúc Bồ Thanh ngồi thẳng người, cố gắng nhìn rõ hơn, thì xe chạy ra khỏi đường hầm, hình phản chiếu trên cửa kính biến mất.

 

Giang Lạc Quỳ tuy ngủ nhưng không ngủ say, cô lén dùng tay ấn đầu Bố Bố hoàn toàn vào trong túi quần, rồi hơi nghiêng người ra sau: “Học trưởng Bồ Thanh, anh đang nhìn gì vậy?”

 

Bồ Thanh làm như không có chuyện gì thu hồi ánh mắt: “Không có gì.”

 

Giang Lạc Quỳ cẩn thận duỗi người một cái, không làm kinh động Lâm Tử Hàm đang ngủ say, quay đầu nhỏ giọng nói: “Còn chưa kịp nói, sáng nay đa tạ anh.”

 

“Không sao, Lý giáo viên trả tiền mà.”

 

Giang Lạc Quỳ lập tức ngửi thấy mùi của người cùng phe.

 

Kiếp trước cô từng nghe nói đến người tên Bồ Thanh này, năm đó trong đại hội dị năng, anh ấy còn thật sự mang về cúp vô địch cho trường thứ ba, nhưng sau đó thì không nghe thấy tin tức gì về anh ấy nữa.

 

Hình như... anh ấy cũng giống mình, xuất thân từ viện từ thiện? Bản tin thời đó miêu tả anh ấy như một đóa hoa nở ra từ bùn lầy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi