Chương 23: Ả Điên Phiền Phức (đã sửa)
Tiếng súng nổ liên hồi, giữa cảnh hỗn loạn, Kỷ Oản Nhất bình tĩnh quay người.
Cứ giết đi, cứ ồn ào đi, tình hình càng rối loạn thì càng có lợi cho anh hai.
Bước chân Kỷ Oản Nhất đang tiến về phía trước bỗng khựng lại.
Quay đầu nhìn lại, ả điên vừa bị trúng đạn đang loạng choạng bò dậy.
Không còn là người nữa.
Sao có thể?
Kỷ Oản Nhất khó hiểu, chẳng lẽ trên viên đạn vừa rồi có dính máu xác sống?
Mặc kệ cô ta, chỉ cần không phải do mình làm lộ ra, thì các loại virus xác sống khác cô chẳng quan tâm.
Nhưng ngay khi cô định rời đi, bỗng phát hiện con xác sống này có chút khác thường.
Đôi mắt đen kịt của nó đang nhìn chằm chằm vào phu nhân Hách Lợi đang run rẩy vì sợ hãi, rõ ràng là ánh mắt chứa đầy hận ý.
Nhận ra ánh nhìn của Kỷ Oản Nhất, con xác sống nữ quay đầu nhìn cô.
Khoảnh khắc hai con xác sống nhìn nhau.
Kỷ Oản Nhất phóng ra một phần khí thế, lập tức khiến nó bị đè bẹp hoàn toàn.
Và khi con xác sống nữ đó đối diện với cô, Kỷ Oản Nhất nhìn rõ, trong ánh mắt nó là sự sợ hãi và khuất phục.
Rất tốt, đây hóa ra cũng là một con xác sống có ý thức.
Ngay khi Kỷ Oản Nhất định nghiên cứu kỹ hơn,
Một tia lửa vạch ngang bầu trời.
Ầm một tiếng vang lớn, quả bom rơi xuống bể bơi, nước bắn tung tóe làm loãng máu, văng lên mặt đất.
Tứ chi bay tứ tung, rơi xuống trước mặt những quý cô xinh đẹp, gây ra một loạt tiếng hét chói tai.
Sau tiếng nổ, trước cửa biệt thự vang lên từng loạt tiếng súng.
Bên trong, tình hình đã đủ hỗn loạn.
Và cô nhận ra những người này hoàn toàn đang tấn công bừa bãi, không biết đã có bao nhiêu viên đạn bay tới chỗ mình.
Mặc kệ, cô đứng ở đây mãi cũng không hợp lý, phải tìm chỗ trốn như một người bình thường, rồi đi tìm anh trai.
Có xác sống hay không không quan trọng, nhưng xác sống không được phép làm hại anh trai cô.
Khi Ngôn Nhược dẫn người cầm súng chạy vào, thì thấy Kỷ Oản Nhất thản nhiên đi vào trong nhà.
“Ôi trời ơi, tiểu thư của tôi ơi, cô đang làm gì thế này!”
“Đi tìm anh tôi!” Kỷ Oản Nhất để mặc anh ta kéo, bình tĩnh đáp lại.
“Nhưng thế này nguy hiểm quá.”
Ngôn Nhược chưa nói hết câu, Kỷ Oản Nhất đã giơ tay lên bóp cò.
Bùm một tiếng, một tên địch trùm mặt đã bị hạ gục.
Ngôn Nhược đang định lấy thân mình che chở cho cô, nhất thời kinh ngạc đến không nói nên lời.
Chỉ có thể thầm cảm thán, quả nhiên là em gái của đại ca.
“Mọi người nhìn kìa, đó là cái gì?” Một người đi cùng Ngôn Nhược bỗng lên tiếng hỏi.
Theo hướng tay anh ta chỉ mà nhìn.
Phía sau những kẻ mặc đồ đen đang không ngừng bắn, mấy người đang lao tới chỗ những kẻ đang bắn với tốc độ cực nhanh.
Chúng tranh nhau há to miệng, xé thịt sống ra nhai nuốt.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Ngôn Nhược và những người khác suýt nôn ra ngay tại chỗ.
Còn Kỷ Oản Nhất thì ánh mắt không chút gợn sóng.
Chỉ trong chốc lát, ả điên đó đã bắt đầu điều khiển đội quân xác sống.
Và những con xác sống này rõ ràng di chuyển nhanh hơn, khát máu thịt hơn, đã rất gần với xác sống cấp thấp.
“Vào trong tìm Hoài Anh trước đã.” Tinh thần lực của Kỷ Oản Nhất bao phủ toàn bộ khu biệt thự.
Mọi hành động của tất cả xác sống ở đây đều không thoát khỏi sự giám sát của cô.
Vừa rồi con xác sống điên đó đã lẻn trở lại biệt thự này để tìm Áo Phan.
Giờ cô có thể xác định, con xác sống điên đó không chỉ có một phần ý thức, mà có lẽ còn là xác sống cấp thấp.
Ý thức của xác sống cấp thấp, có lẽ chính là chấp niệm khi còn sống.
Chỉ là cô ta yêu và hận Áo Phan cùng Hách Lợi đến vậy sao?
Chấp niệm thậm chí có thể ảnh hưởng đến cả sau khi chết.
Nhưng có vẻ điều kiện để bảo tồn loại chấp niệm này cực kỳ khắc nghiệt.
Cơ thể ả điên có thể bị xuyên thủng bởi đạn, nhưng không gây chết người, chỉ là rất đau.
Lúc đó cô ta hẳn đã nghĩ mình sắp chết, trong lòng không có sợ hãi, chỉ có tình yêu và hận thù không buông bỏ được.
Điều này khác với những người bị xác sống cắn chết, những người đó chỉ có sợ hãi, gan đã vỡ ra rồi thì còn giữ được chấp niệm gì.
Chấp niệm gì đó để sau này nghiên cứu tiếp.
Anh trai cô bây giờ vẫn đang ở cùng Áo Phan, cô lo anh sẽ bị liên lụy.
Kỷ Oản Nhất dẫn người đường hoàng tiến vào biệt thự.
Đối diện ngay lập tức là một nhóm người mặc đồ đen trùm mặt đang cầm súng.
Không đợi Ngôn Nhược và những người khác giơ súng lên bắn, Kỷ Oản Nhất đã thu khẩu súng lục lại, trên tay xuất hiện một khẩu súng tiểu liên.
Bóp cò, một trận “rào rào” sau đó, chướng ngại vật hoàn toàn bị dọn sạch.
Gần như không có chút dừng lại nào, cô dẫn người vào phòng.
Chỉ cần quét qua ý thức, cô tìm được lối vào tầng hầm một cách chính xác.
“Tiểu thư, để tôi đi trước.” Ngôn Nhược kéo cô lại, muốn ngăn cản.
“Không cần, để tôi.” Kỷ Oản Nhất đẩy anh ta ra, cầm súng bước vào tầng hầm.
Trước khi họ đến, giếng trời của tầng hầm đã bị bom làm vỡ, ả điên đã theo giếng trời vào tầng hầm để tìm Áo Phan.
Lúc này, đã sản sinh ra vài con xác sống.
Khi Kỷ Oản Nhất bước xuống, có hai con xác sống đang lảng vảng ở lối vào, chúng cảm nhận được khí tức trên người Kỷ Oản Nhất, quay đầu định bỏ đi.
Nhưng lại bị thu hút bởi khí tức của Ngôn Nhược và những người khác đi vào sau, theo bản năng lao tới cắn người.
Kỷ Oản Nhất nổ súng, đồng thời tấn công bằng tinh thần lực.
Hai con xác sống gần như không hề giãy giụa đã ngã xuống.
Bước qua xác chúng, tiếp tục tiến về phía trước.
Kỷ Hoài Anh và Áo Phan đang ở phía trước.
Con xác sống điên cũng vậy.
Kỷ Oản Nhất lo lắng trong lòng, chỉ có thể tăng tốc.
Trong một căn phòng nào đó dưới tầng hầm.
Kỷ Hoài Anh và Áo Phan đang bàn chuyện.
“Kỷ, chỉ cần anh giúp tôi khai thác thị trường Tung Của, không chỉ trả lại người và hàng hóa của anh nguyên vẹn, mà còn có thêm trọng lễ.”
“Áo Phan tiên sinh quá khen tôi rồi, tập đoàn Thần Nhất có thể phát triển ở Tung Của và các nước khác, cơ bản đều là nhờ chúng tôi tuân thủ pháp luật.”
“Hơn nữa tập đoàn Thần Nhất không còn là của tôi nữa, tôi không thể quyết định chuyện này được.” Kỷ Hoài Anh vén tay áo sơ mi lên, lộ ra cánh tay rắn chắc, lắc ly rượu vang trong tay, mỉm cười nói.
“Tôi đương nhiên biết, Kỷ Ánh Thần của tập đoàn Thần Nhất chẳng qua chỉ là một kẻ bệnh tật nửa người nửa quỷ, nếu xảy ra chuyện gì, chắc chắn cũng sống không lâu đâu.”
“Nhà họ Kỷ ngoài anh ra chỉ còn anh và cô Kỷ, anh và cô Kỷ tuy là anh em nhưng lại không có chút quan hệ máu mủ nào, nếu hai người kết hợp với nhau, anh nói xem tập đoàn Thần Nhất cuối cùng sẽ thuộc về ai?” Đôi mắt nhỏ của Áo Phan nhìn Kỷ Hoài Anh, nở nụ cười không có ý tốt.
Nghe vậy, ánh mắt Kỷ Hoài Anh trở nên lạnh lẽo.
Anh còn chưa kịp phản bác, bên ngoài đã vang lên tiếng hét thảm thiết của một người đàn ông.
Người của Áo Phan lập tức cầm vũ khí bước vào phòng này, giọng run rẩy nói: “Đại ca, bên ngoài có quái vật!”
“Quái vật gì, nói rõ ràng!” Áo Phan tức giận túm cổ áo đối phương chất vấn.
“Nhìn dáng vẻ có lẽ là một người phụ nữ, thấy ai cũng cắn, bị cô ta cắn rồi, không lâu sau cũng sẽ biến thành quái vật thấy ai cũng cắn như cô ta.”
Áo Phan chưa kịp chất vấn, thì đã nghe thấy bên ngoài truyền đến âm thanh lộp bộp.
“Đây lại là tiếng động gì nữa!” Áo Phan quay đầu nhìn ra ngoài.
“Quái… quái vật vào rồi!” Thuộc hạ chỉ tay về phía cửa, toàn thân run rẩy nói.
Áo Phan buông anh ta ra, nhìn về phía cửa.
Trên bức tường dán giấy dán tường vàng đắt tiền, một đôi bàn tay đẫm máu áp lên trên, thân thể lắc lư tiến về phía trước, giống như ác quỷ trong phim kinh dị.
