Chương 17: Không giả vờ nữa, lật bài
“Đứt... đứt tay rồi!!”
Không biết ai hét lên một câu như vậy.
Gã băng dính cúi đầu nhìn cánh tay đứt lìa trên mặt đất, biểu cảm trên mặt từ chỗ cứng đờ dần trở nên dữ tợn.
“Mẹ nó, con khốn này! Tay tao!!”
Hắn trợn trừng mắt, gầm lên: “Tao giết mày!!!”
Cùng lúc đó, những đường gân đen đang từ từ lan lên cổ hắn.
Chỉ có Lạc Phù chú ý đến cảnh này. Cô nhìn quanh một lượt những người trong siêu thị, cười khó hiểu.
Con người một khi mất kiểm soát, virus xác sống sẽ thừa cơ nhanh chóng chiếm lấy cơ thể. Đồng tử của gã băng dính dần trở nên vẩn đục.
Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ biến thành xác sống.
Còn lời uy hiếp của gã băng dính, cô căn bản không thèm để vào mắt.
So đo với một kẻ sắp chết làm gì?
Lạc Phù nói với Triệu Miểu: “Chúng ta đi thôi.”
Lúc này, gã băng dính hận Lạc Phù đến tận xương tủy, làm sao có thể dễ dàng để cô rời đi.
Hắn cố nén cơn đau dữ dội, dùng cánh tay trái duy nhất còn lại rút con dao găm bên hông, xông về phía Lạc Phù.
“Đi chết đi!!”
Nhưng Lạc Phù dường như đã đoán trước được, vung đao đường lên —
“Phịch.”
Cánh tay trái duy nhất còn lại của gã băng dính, cùng con dao găm, văng ra ngoài, rơi xuống bên chân Mộc Dao.
Mộc Dao hét lên một tiếng, rụt vào lòng Trần Thanh Ngôn.
“A a a——”
Cơn đau dữ dội khiến gã băng dính khuỵu xuống đất. Mặt hắn đỏ tím, gân xanh nổi cuồn cuộn, vừa dữ tợn vừa đáng sợ.
Những đường gân đen cũng từ cổ lan lên tới cằm.
Lạc Phù mãn nguyện rời mắt, nắm tay Triệu Miểu, không ngoảnh đầu lại, bước ra khỏi siêu thị.
Cứ để đám người ích kỷ này tự làm hại lẫn nhau đi!
Lần này, vì sự tàn nhẫn mà Lạc Phù vừa thể hiện, không ai dám gây chuyện với cô, nên cô thuận lợi rời khỏi siêu thị.
Dù sao ai cũng sợ cây đao đường không có mắt kia bổ xuống người mình.
“Cuối cùng cũng đi rồi...” Ai đó lẩm bẩm.
Không ai ngờ Lạc Phù lại tàn nhẫn như vậy, nói chém là chém.
Đám người vừa nãy mắng Lạc Phù thậm tệ nhất, giờ thấy cô đi rồi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
“Lát nữa cô ta ra ngoài, cũng sẽ bị xác sống cắn chết thôi...”
Gã đàn ông gầy nhỏ không đoạt được vũ khí của Lạc Phù, trong lòng vô cùng không cam tâm, lớn tiếng chửi rủa Lạc Phù.
Thấy ba con xác sống bên ngoài đang tiến về phía Lạc Phù, hắn nhìn với ánh mắt đầy vẻ hả hê.
“Đồ đàn bà thối tha, đi chết đi!”
Đáng tiếc hắn không được như ý.
Đám xác sống vừa áp sát Lạc Phù, chỉ loáng cái đã bị cô xử lý sạch.
Cả quá trình chỉ mất chưa đầy hai phút.
“Đệt, con nhỏ này lại mạnh vậy sao?” Có người thấy cảnh đó, giật mình thốt lên.
Mộc Dao lúc nào cũng chú ý tới Lạc Phù, đương nhiên không bỏ sót. Mạt thế mới có vài ngày, vậy mà Lạc Phù đã mạnh đến thế?!
Một mình đấu với ba con xác sống, chẳng hề thở gấp.
Cô ta nhất định đã có được cơ duyên gì đó!!
Nhận ra điều này, Mộc Dao nắm chặt hai nắm tay, đè nén sự đố kỵ trong đáy mắt.
Ánh mắt của hầu hết mọi người đều bị Lạc Phù thu hút, ngược lại bỏ quên gã băng dính.
Lúc này hắn quỳ trên mặt đất, đầu cúi gằm, hai cánh tay bị chặt đứt không ngừng chảy máu.
Có người tốt bụng bước tới định đỡ hắn, không ngờ gã băng dính đột nhiên ngẩng đầu, cắn thẳng về phía đối phương.
Người kia lúc này mới để ý, mắt gã băng dính đã vẩn đục từ lâu — hắn đã biến dị!
Vì không kịp phòng bị, một mảng da thịt trên cánh tay người đàn ông đã bị xé toạc ra.
“A!!!”
Anh ta phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Động tĩnh bên này cuối cùng cũng khiến mọi người chú ý. Lúc này họ mới ý thức được, gã băng dính vậy mà đã biến dị!
Thì ra những gì Lạc Phù nói đều là thật!
Kẻ bị nhiễm chính là gã băng dính!
Nhưng đến nước này, hối hận đã muộn.
Gã băng dính sau khi biến dị thành xác sống, dù mất cả hai tay vẫn mạnh hơn những con xác sống thông thường.
Hắn trực tiếp nhào về phía người gần nhất. Mà lúc này, người gần hắn nhất lại chính là gã đàn ông gầy nhỏ kia.
Gã băng dính cao lớn lực lưỡng, một cú nhào này đã đè gã đàn ông gầy nhỏ xuống dưới, khiến hắn không thể động đậy.
“Cứu... cứu mạng... a a...”
Gã đàn ông gầy nhỏ hét to cầu cứu, nhưng bị đè đến nghẹt thở, rất nhanh sau đó không còn âm thanh nào nữa.
Con xác sống cũng sẽ không vì tiếng cầu cứu của hắn mà dừng động tác.
Một cơn đau nhói truyền đến trên mặt. Khuôn mặt của gã đàn ông gầy nhỏ cứ thế bị ngoạm trụi một mảng.
Hắn trợn to mắt, chết không nhắm mắt được.
“Hắn, hắn bị cắn rồi...! Giết hắn đi!!”
“Nhanh lên, ai đó đi giết con xác sống đó đi!”
“Cứu mạng!! Tôi chưa muốn chết!!”
Cả siêu thị hỗn loạn không còn hình thù gì.
Tiếng gào khóc của một đám đông lại càng thu hút ngày càng nhiều xác sống ở bên ngoài.
Hầu hết mọi người căn bản không dám ra tay giết xác sống, chỉ biết trốn tránh khắp nơi, trong nháy mắt đã có mấy người bị cắn.
“Đều tại các người hết! Ai bảo các người đuổi con nhỏ đó đi? Cô ta lợi hại như vậy, nếu cô ta còn ở đây, căn bản sẽ không thành ra thế này!”
Không biết ai bỗng nhiên gầm lên một câu.
Mọi người nghe vậy, trong lòng có chút hối hận.
Đúng thế, con nhỏ đó lợi hại như vậy, ra tay một cái là tiêu diệt được ba con xác sống, nếu cô ta còn ở đây, căn bản sẽ không xảy ra chuyện thế này.
Mộc Dao đang trốn, đột nhiên bị một cú đá từ phía sau, ngã sấp mặt xuống đất.
“Đều tại mày! Chính mày nói đó! Là mày đuổi cô ta đi!”
Mộc Dao ngẩn người.
Cô vừa định giải thích, trên mặt đã hứng thêm một cái bạt tai.
“Hóa ra là mày! Nếu không phải mày đứng đầu hô hào xúi bẩy, chúng tao căn bản sẽ không gặp phải tình cảnh này!!”
Gã kia gầm xong, bên phải mặt Mộc Dao lại hứng thêm một cái tát.
Cô muốn khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc.
Đám người này đã điên rồi. Cái chết cận kề khiến họ rất cần một nơi để xả cơn phẫn nộ. Thật trùng hợp, Mộc Dao chính là kẻ xui xẻo đó.
Bị người ta vừa đá vừa đạp, Mộc Dao vất vả lắm mới được Trần Thanh Ngôn kéo dậy.
“Dao Dao, em không sao chứ?”
Chỗ dựa đã tới, Mộc Dao xoay người lại, khóc sướt mướt: “Hu hu hu, Thanh Ngôn...”
Nhưng rất nhanh, cô ta hết khóc nổi.
Mộc Dao quên rằng mình vừa ăn hai cái tát, mặt đã sưng vù như đầu heo. Bộ dạng mếu máo này, nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.
Trần Thanh Ngôn nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, lặng lẽ lùi lại một bước.
“Đi... phì... đi trước đã...”
Ngày càng nhiều xác sống bị động tĩnh của siêu thị thu hút.
Chẳng bao lâu, phòng tuyến của siêu thị đã bị phá vỡ, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng.
...
Sau khi rời khỏi siêu thị, lúc này đã là buổi chiều.
Lạc Phù tìm một nơi an toàn, đưa Triệu Miểu đến và bảo cậu ngồi đợi mình tại đó. Cô thì đi tìm xe quanh khu vực, sẽ quay lại ngay.
Triệu Miểu ban đầu không chịu, sợ Lạc Phù muốn bỏ rơi mình.
Nhưng trước sự kiên quyết của Lạc Phù, cậu bé đành phải đồng ý.
Thế là Lạc Phù tự mình ra ngoài “tìm xe”.
Trong không gian có xe, mà còn không ít. Lạc Phù chỉ muốn kiếm cớ để lấy xe trong không gian ra mà thôi.
Cho dù Triệu Miểu chỉ là một đứa trẻ, cô cũng không muốn phơi bày không gian của mình trước mặt cậu.
Lạc Phù tìm một khoảng đất trống gần đó, xác nhận không có ai, rồi lấy chiếc xe địa hình đã chuẩn bị từ sớm ra từ trong không gian.
Tình cờ thấy gần đó có một cửa hàng đồ cắm trại cao cấp, cô bèn vào trong đó thu thập vật tư.
Tuy trong không gian đã có kha khá, nhưng càng nhiều càng tốt.
Thời mạt thế, không có chốn cố định, phần lớn thời gian đều phải lăn lộn ngoài hoang dã, những dụng cụ cắm trại thế này đúng là thích hợp nhất.
Điều bất ngờ là ở đây lại có cả đồ hộp và lương khô quân đội.
Sau khi giải quyết đám xác sống trong cửa hàng, Lạc Phù lần lượt thu toàn bộ vật tư cắm trại vào không gian.
Sau đó, cô lấy thêm một ít vật dụng thông thường như lều gấp gọn, túi ngủ, đèn dầu... bỏ vào cốp xe.
Lái xe đi đón Triệu Miểu.
Vì phải thu thập vật tư nên cô bị chậm trễ một chút. Khi quay lại đón Triệu Miểu, cậu nhóc có đôi mắt sưng đỏ vì khóc, hóa ra cậu thật sự nghĩ mình bị Lạc Phù bỏ rơi.
Lạc Phù không biết dỗ trẻ con thế nào. May là Triệu Miểu chỉ oan ức càu nhàu vài câu rồi thôi, không khóc không nháo.
Chiếc xe men theo bản đồ tiến về phía rìa Thành phố A.
Xe cộ trong thành phố rất đông. Xác sống xuất hiện đột ngột khiến không ít người bỏ xe bỏ chạy, không ít tuyến đường bị tắc nghẽn.
Lạc Phù không thể dựa vào định vị để ra khỏi thành phố một cách suôn sẻ. Gặp đường tắc, cô chỉ có thể đi vòng, thế là lại tốn thêm không ít thời gian.
Cứ quanh co thế này, đến tận trước khi trời tối, hai người cũng chỉ mới ra khỏi trung tâm thành phố.
Mặt trời lặn dần về phía Tây.
Chiếc xe chạy đến khu biệt thự ven hồ.
“Tối nay chỉ đành tạm tìm một nơi nào đó nghỉ ngơi, mai lại tiếp tục lên đường.”
Dứt lời, Lạc Phù lái xe vào khu biệt thự.
Đây là khu biệt thự cao cấp nức tiếng của Thành phố A. Người ở đây chẳng giàu thì sang, nhưng vẫn không thoát được số phận bị xác sống chiếm lĩnh.
Lạc Phù để ý thấy không ít phòng vẫn sáng đèn, có bóng người động đậy, đang quan sát chiếc xe của cô.
Xem ra, người sống sót vẫn còn khá nhiều.
Cô chọn một căn biệt thự trông có vẻ không người ở, lái xe vào thẳng.
Biệt thự dùng ổ khóa mật mã cao cấp, nhưng nhờ hệ thống hỗ trợ, Lạc Phù tiến vào không gặp trở ngại.
Xe đỗ trong sân, Lạc Phù nắm tay Triệu Miểu bước vào biệt thự.
Bên trong biệt thự toát lên vẻ hiện đại, thanh lịch, tối giản. Nhưng nơi đây rõ ràng chỉ là một trong những căn nhà của một vị phú thương nào đó, không có lấy chút hơi thở sinh hoạt.
Mọi thứ bày biện ngăn nắp, xem ra có người đến dọn dẹp định kỳ. Lạc Phù kiểm tra lần lượt các phòng, xác nhận nơi này không có ai ở.
Tủ lạnh trống trơn, may mà nồi niêu xoong chảo và gia vị đều có đủ, điện nước cũng dùng bình thường.
“Tối nay tạm trú ở đây. Em đi tắm rửa đi, chị làm chút đồ ăn.” Lạc Phù nói với Triệu Miểu.
Biệt thự có tổng cộng ba tầng, tầng nào cũng có phòng ngủ. Triệu Miểu gật đầu, định đi sang phòng ngủ gần nhất.
Cho tiện, hai người chỉ dùng tầng một, sáng hôm sau sẽ lên đường.
“Khoan đã, cái này cho em.” Lạc Phù lấy một bộ quần áo từ trong ba lô, đưa cho Triệu Miểu. “Hôm nay nhặt được.”
Cô nói là tiện tay lấy lúc đi tìm xe. Triệu Miểu không hề nghi ngờ, vui vẻ ôm quần áo mới đi tắm.
Mấy ngày nay chạy ngược chạy xuôi, quần áo Triệu Miểu đã bẩn thỉu từ lâu, còn thoang thoảng mùi chua.
Lạc Phù thật sự không chịu nổi. Nhớ trước đó có nhặt được khá nhiều quần áo, vừa vặn có đồ trẻ em đúng tuổi Triệu Miểu, bèn lấy một bộ đưa cho cậu.
Đợi Triệu Miểu vào phòng, Lạc Phù lấy một phần thực phẩm từ không gian ra, bỏ vào tủ lạnh.
Chúng dùng cho bữa tối nay và bữa sáng mai.
Cho dù Lạc Phù có không gian, nhưng đi cùng người khác thật sự bất tiện, bao nhiêu vật tư cũng không thể tùy ý sử dụng.
May mà Triệu Miểu là trẻ con, tùy tiện tìm lý do là qua loa được.
Lạc Phù làm qua loa hai phần cơm rang trứng. Vừa bưng lên bàn, Triệu Miểu đã bước ra với mái tóc ướt sũng.
Đôi má bị hơi nóng hun đến đỏ ửng, mái tóc ngắn màu hạt dẻ ngoan ngoãn dán sát da đầu, mặc áo phông in hình hoạt hình với quần lửng, trông càng trắng trẻo đáng yêu.
“Chị ơi, em tắm xong rồi.”
“Lại đây ăn cơm.”
Lạc Phù ra hiệu bảo cậu ngồi xuống đối diện mình.
Hai người nhanh chóng giải quyết bữa ăn, tắt đèn, về phòng.
Mới khoảng bảy giờ mà trời đã tối hẳn. Ngoài kia, xác sống bắt đầu hoạt động rầm rộ, từ xa vẫn nghe thấy tiếng gầm gừ, rợn cả người.
Lạc Phù bảo Triệu Miểu lên giường ngủ trước, mình thì đi tắm.
Lúc cô ra thì Triệu Miểu đã ngủ say trên giường, ôm chăn, trong phòng còn một ngọn đèn bàn đang sáng mờ.
Lạc Phù đứng bên cửa sổ, kéo ra một khe rèm quan sát bên ngoài. Xác sống đang lần lượt xuất hiện.
Đúng lúc này, có tiếng xe đến gần.
