Chương 40: Nhật ký của Lạc Phù
Ngày 15 tháng 9, trời nắng.
Cuối cùng cũng về đến thành phố S! Ở nước M đúng một tuần, tôi suýt nữa tự bỏ đói mình. Theo kế hoạch, vũ khí và xăng dầu cuối cùng đã chuẩn bị xong. Còn những thứ khác... để lát nữa nghĩ xem thiếu gì, đến lúc đó từ từ bổ sung.
Tính sơ thời gian, hiện tại cách lúc tận thế bùng nổ vẫn còn hơn ba tuần. Hôm nay cuối cùng cũng nhận được chiếc xe đặt riêng, tuy thời gian giao trễ hơn dự tính một chút, nhưng thành phẩm tôi rất hài lòng. Xe được độ lại rất chắc chắn, vượt xa tưởng tượng của tôi, không cần lo đâm vào xác sống mà hư hỏng.
Ngày 16 tháng 9, trời nắng.
Hôm nay thời tiết đẹp, tôi đặt đồng hồ báo thức, sáng sớm đã dậy đi mua sắm. Hôm nay xem lại thẻ ngân hàng, tiền đã bị tôi tiêu gần hết, hiện trong tay vẫn còn hơn tám trăm nghìn tệ, vẫn có thể mua khá nhiều thứ.
Tôi không biết nên mua gì nữa.
Cuối cùng tôi dành cả một ngày, mua khắp thành phố tất cả các loại trà sữa và đồ ăn vặt. Trong Không gian tuy có không ít, nhưng tôi vẫn thấy còn lâu mới đủ. Mấy thứ này sau tận thế sẽ không còn nữa, tôi thích, nhất định phải trữ nhiều một chút, trữ hết chỗ trà sữa và đồ ăn vặt cho cả đời này.
À, nguyên liệu làm trà sữa tôi cũng chuẩn bị rất nhiều, có lẽ tôi có thể thử tự làm. Hoặc... tìm một đồng đội biết làm trà sữa cũng không phải là không được.
Ngày 17 tháng 9, trời âm u.
Sáng sớm tôi nhận được điện thoại của người môi giới, có người rất hài lòng với căn nhà của tôi, muốn mua.
Mấy hôm nay bận quá, tôi suýt quên mất mình vẫn còn mấy căn nhà chưa bán. Đối phương nhìn trúng căn hộ lớn ở trung tâm Thành phố A? Không, là trung tâm thành phố S. Giá thị trường hơn năm mươi triệu tệ, anh ta cũng không trả giá, rất dứt khoát chốt, trả đủ một lần.
Mất một chút thời gian để ký hợp đồng, trừ các khoản phí vặt vãnh, tài khoản của tôi nhận được năm mươi triệu tệ.
Trước khi đi, người môi giới còn nói với tôi rằng ba căn nhà còn lại đều có tình hình thị trường rất tốt, có không ít người có ý định mua, nhưng còn do dự về giá.
Thời gian dành cho tôi không còn nhiều, tôi không muốn phí thời gian vào mấy căn nhà, tôi nói có thể giảm giá, giảm xuống 90% giá thị trường, điều kiện là trả đủ một lần.
Người môi giới như muốn nói gì đó rồi lại thôi, tôi biết anh ta muốn nói gì. Thật ra anh ta vẫn đánh giá thấp giới nhà giàu nước mình.
Chiều hôm đó tôi lại được gọi đi ký hợp đồng, ba căn nhà đều được bán hết, trả đủ một lần.
Lại thêm hai trăm triệu tệ vào tài khoản.
Ngày 18 tháng 9, trời nắng.
Tiêu tiền mệt thật.
Tôi không biết nên mua gì nữa.
Ngày 19 tháng 9, trời mưa.
Đống vật tư trong Không gian đủ cho tôi dùng mấy đời, nghĩ đến là thấy vui.
Nhưng nghĩ đến trong thẻ vẫn còn hai trăm triệu tệ, tôi lại thấy đau đầu.
Ngày 20 tháng 9, trời mưa.
Tôi cứ mua mua mua mãi, nhưng kho hàng thì không đến nữa. Mấy hôm trước xem camera, tôi phát hiện cứ đến nửa đêm là có người lảng vảng quanh kho, đã kéo dài ba ngày.
Có vẻ như có người để ý đến việc tôi mua lượng lớn vật tư. May mà phần lớn vật tư tôi đã mua xong và thu vào Không gian, cái kho đó tôi không cần nữa.
Ngày 21 tháng 9, trời mưa.
Tôi biết nên mua gì rồi. Mấy hôm nay thời tiết không tốt, tôi không muốn ra ngoài lắm. Nhưng vì phải tiêu tiền, đành phải ra ngoài.
Tôi đến chợ đồ cổ.
Nhờ hệ thống giúp đỡ, tôi mua được không ít đồ cổ. Những món này đều có năng lượng, có thể dùng để nâng cấp Không gian. Đáng tiếc là lần này không thể hớt giá rẻ được, phần lớn đều khá đắt, mấy chục triệu tệ cứ thế vung ra.
Nhưng tôi thấy rất đáng.
Ngày 22 tháng 9, trời mưa.
Sau khi hấp thụ đồ cổ, hệ thống dường như lại được nâng cấp.
Tôi phát hiện Không gian có thể chứa một số sinh vật sống. Ngay hôm đó tôi ra chợ mua một ít gà, vịt, ngỗng về nuôi trong trang trại nhỏ.
Tôi không biết chăm sóc động vật, may mà có hệ thống giúp. Hệ thống giờ đã thành quản gia của Không gian, chăm sóc rau củ quả trong nông trại cũng rất giỏi, không chỉ đẹp mã mà hương vị còn hơn hẳn bên ngoài không biết bao nhiêu lần.
Ngày 25 tháng 9, trời mưa.
Hôm nay... thôi bỏ đi (gạch bỏ).
Vẫn như cũ, cứ mua mua mua, nhưng tôi chợt nhận ra số thuốc tôi chuẩn bị có vẻ không đủ. May mà phát hiện kịp, tôi liên hệ với vài đại lý thuốc, đặt với họ kha khá hàng. Họ khá vui, còn mời tôi một bữa cơm.
Ngày 26 tháng 9, trời mưa.
Tôi thử uống một ngụm nước linh tuyền, quả nhiên có hiệu quả kỳ diệu. Buổi tối lúc tắm, cơ thể bài tiết ra rất nhiều bùn đen, hôi rình. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cơ thể nhẹ nhõm hẳn, năm giác quan cũng trở nên nhạy bén hơn. Nghe hệ thống nói nước linh tuyền còn có thể khôi phục tinh lực.
Ngày 27 tháng 9, trời mưa.
Hiện tại cách lúc tận thế bùng nổ còn ba tuần. Trong nhóm WeChat, tôi nhắc lại Nhiếp Uyên và Thành An một lần nữa. Thành An gửi một tấm ảnh, là vật tư cậu ấy tích trữ ở nhà. Nhiếp Uyên không nói gì, tôi đoán anh ta đang lặng lẽ theo dõi.
Ngày 29 tháng 9, trời âm u.
Dạo này thời tiết đều rất tệ. Hôm nay tôi nhận được điện thoại của chú Lục Minh Đình, chú ấy nói một số khu vực ở thành phố C đã bị phong tỏa, bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng.
Ngày 30 tháng 9, trời mưa.
Nhiếp Uyên bất ngờ gửi một video vào nhóm, trong video có một người đang dùng dị năng. Không chỉ tôi, thật ra bọn họ cũng đã phát hiện ra có gì đó không ổn. Khoảng thời gian này trên mạng xuất hiện rất nhiều video về dị năng, tất nhiên phần lớn cư dân mạng đều nghi ngờ tính xác thực. Nhưng là những người từng chạy thoát khỏi Thành phố A và có dị năng, chúng tôi đương nhiên biết là chuyện gì.
Càng ngày càng nhiều người chạy ra được.
Ngày 1 tháng 10, trời mưa.
Triệu Miểu gọi điện cho tôi, bảo tôi qua nhà chơi, nói ông cậu ấy muốn gặp tôi. Tiếc là tôi đã rời khỏi thành phố S rồi. Hiện tại vật tư đã chuẩn bị gần xong, tôi định đi quanh mấy thành phố lân cận chơi một vòng, tiện thể mua ít món ăn đặc sản và sản vật địa phương bỏ vào Không gian, dù sao sau tận thế cũng không thể ăn được nữa.
Ngày 2 tháng 10, trời âm u.
Tôi đang ở thành phố F, nơi này cũng giống thành phố S, không mưa thì âm u. Tiền trong thẻ vẫn còn nhiều, nên tôi lại đến chợ đồ cổ, mua không ít đồ ở đây. Đáng tiếc là Không gian không được nâng cấp thêm.
Ngày 5 tháng 10, trời âm u.
Tôi lại đến thành phố H. Ở đây có nhiều món ngon thật, mấy hôm nay tôi cứ mua đồ, ăn uống chơi bời, rảnh rỗi lại vào mấy tiệm đồ cổ dạo một vòng. Tiền trong thẻ đã bị tôi tiêu xài gần hết.
Ngày 6 tháng 10, trời âm u.
Bài đăng trên trang cá nhân lúc đi chơi bị Lạc Trừng nhìn thấy, anh ấy tưởng tôi bị hack nick. Đây là lần đầu tôi thấy anh ấy dữ như vậy... Ừm, tôi còn thấy trên trang cá nhân của anh ấy có đám tang tổ chức cho tôi nữa.
Ngày 7 tháng 10, trời âm u.
Vì sau khi rời đi không liên lạc với Lạc Trừng kịp, tôi bị mắng cả một ngày. Tôi thật sự không cố ý. Ban đầu là do tôi quá bận, sau đó thì quên mất... Lạc Trừng còn nói muốn đến tìm tôi, tôi bảo anh ấy cứ tiếp tục chuẩn bị vật tư, dù sao thời gian còn lại cũng không nhiều.
Lạc Trừng còn kể với tôi rằng dạo này càng ngày càng nhiều người bắt đầu tích trữ vật tư, anh ấy nghe nói có một người đàn bà điên đặt mua toàn bộ sữa của nhà máy sữa thành phố S.
Tôi không nói cho anh ấy biết rằng người đàn bà điên đó chính là tôi.
Ngày 8 tháng 10, trời mưa.
Cách lúc tận thế bùng nổ còn chưa đầy một tuần, một vài dấu hiệu đã bắt đầu lộ ra. Khu vực quanh thành phố C xuất hiện không ít vụ cắn người, ngày càng nhiều người bắt đầu đưa ra các thuyết âm mưu. Tôi thấy khá nhiều bình luận đoán là xác sống, nhưng những lời này nhanh chóng biến mất.
Ngày 9 tháng 10, trời mưa.
Kết thúc chuyến đi, tôi về thành phố S, đặt qua mạng một căn biệt thự ở nơi hẻo lánh nhưng phong cảnh đẹp. Tiền trong thẻ chẳng còn bao nhiêu, tôi giữ lại 100 nghìn tệ để phòng bất trắc.
Ngày 10 tháng 10, mưa lớn.
Tận thế đã bùng nổ sớm hơn dự kiến.
