Chương 69: Kẻ ác không nói nhiều
Đối phương chắc cũng đoán được bọn họ không dám lao tới, cũng không dám liều mạng cùng chết, nên mới dùng chiêu này.
Không thể phủ nhận, chiêu này rất hiệu quả.
Một cú phanh gấp suýt nữa hất cả Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch văng ra ngoài.
Khi nhìn rõ chiếc xe phía trước ép bọn họ dừng lại chính là đám người lúc nãy, ngọn lửa giận trong lòng Lạc Phù bùng lên phừng phừng.
Chặn xe giữa đường cao tốc, đúng là không biết chữ chết viết thế nào.
Nếu không phải trên đường lúc này không có xe, thì không biết đã gặp Diêm Vương mấy lần rồi.
Lạc Phù tức đến mức rút thẳng cây đao đường của mình ra.
Cô muốn đâm chết hết bọn người trên chiếc xe đó!!
“Cô ở trên xe.” Thẩm Thời Trạch bỗng ngăn cô lại.
Cậu cầm vũ khí của mình, trực tiếp xuống xe, gương mặt vốn luôn lạnh lùng giờ phủ đầy vẻ âm trầm.
Rõ ràng, vì chuyện này, Thẩm Thời Trạch rất tức giận.
Đối phương rõ ràng cố tình, đã động thủ trước, vậy cậu cũng chẳng khách sáo nữa.
Lạc Phù ngồi ở ghế phụ, nghe lời Thẩm Thời Trạch nên không xuống xe.
Cô cũng muốn xem rốt cuộc Thẩm Thời Trạch có giải quyết được chuyện này không, nếu giải quyết được, thì rõ ràng cậu là một người bạn đồng hành đủ tư cách.
Lạc Phù không muốn trên đường đi có chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác.
Từ chỗ cô đứng, có thể thấy hai người từ chiếc xe phía trước bước xuống, trong tay cầm vũ khí.
Từng bước, đi về phía bọn họ, trên mặt nở nụ cười đầy vẻ đắc ý.
Thẩm Thời Trạch mặt không đổi sắc, tiến lên đón đầu.
Dương ca vung cây gậy trong tay, ánh mắt rơi trên người Thẩm Thời Trạch đang một mình xuống xe, trong lòng liền có chủ kiến.
Chỉ là một thằng nhóc trẻ tuổi thôi mà.
Trong xe cũng chỉ có hai người, một nam một nữ, nhìn dáng vẻ đều là học sinh.
Học sinh ấy mà, chẳng có gì đáng sợ.
Dương ca càng cảm thấy việc mạo hiểm ép bọn họ dừng lại là một quyết định đúng đắn.
Nhìn hai người này mặt mày hồng hào, mấy ngày mạt thế này chắc chắn không bị đói.
Trong xe bọn họ ngoài hai thùng xăng kia, chắc còn không ít vật tư, chuyến này quá lời rồi!
Dương ca ra hiệu cho Lão Tam một ánh mắt, chuẩn bị động thủ!
Thằng nhóc này tuy đẹp trai, nhưng để đề phòng bất trắc, giết chết luôn cho rồi.
Còn con nhỏ trong xe, tính sau!
Trước mạt thế, hai người làm nghề cho vay nặng lãi, cái nghề này vốn tiếp xúc với nhiều thứ hơn người thường.
Chuyện phạm pháp cũng không phải chưa từng làm, chẳng qua vì phía trên có kẻ bảo kê lớn hơn, nên không phải vào tù.
Mạt thế bùng nổ, bọn chúng chính là những kẻ thức tỉnh đầu tiên.
Rất dễ dàng tiếp nhận một thế giới được xáo bài lại, bao gồm cả quy luật rừng xanh cá lớn nuốt cá bé.
Đã không thể nói chuyện tử tế, vậy thì cướp. Phản kháng? Giết là xong!
Sau mạt thế, trên tay hai kẻ này đã dính không ít mạng người, sớm quen rồi, bọn chúng chẳng có cảm giác gì thêm.
Bây giờ cũng vậy.
Sống chung lâu ngày, hai kẻ này sớm đã ăn ý vô cùng.
Chỉ cần liếc nhau một cái, Dương ca liền cầm gậy nện về phía Thẩm Thời Trạch.
Nhát này nhắm thẳng vào đầu Thẩm Thời Trạch, mục tiêu rõ ràng, dùng hết sức lực hung hãn.
Dương ca muốn đánh phế Thẩm Thời Trạch luôn, để trừ hậu họa.
Thẩm Thời Trạch đã sớm phòng bị, thân thủ nhanh nhẹn, hạ người xuống né đòn của Dương ca.
Ngay sau đó giơ cây gậy bóng chày lên, nện vào ống chân Dương ca.
Vì hồi nhỏ từng trải qua vài chuyện, cha mẹ Thẩm Thời Trạch cho cậu học lớp võ thuật, học một lần là suốt hơn mười năm.
Nhờ luyện tập quanh năm, thể chất và độ linh hoạt của cậu vượt xa người thường.
Ít nhất, những kẻ như Dương ca và Lão Tam, suốt ngày ngồi trong văn phòng để đòi nợ, thì không thể nào so bì được.
Cây gậy bóng chày bằng sắt nện mạnh vào xương ống chân Dương ca.
Dương ca tránh không kịp, sau một tiếng va chạm trầm đục, cơn đau dữ dội ập tới, khiến hắn bật ra tiếng kêu thảm thiết.
“A——!!”
Bình thường hắn chỉ dựa vào việc người thường không dám phản kháng nên mới dễ dàng đắc thủ. Mọi chuyện quá suôn sẻ, hắn hoàn toàn quên mất thực lực bản thân.
Cơn đau không chịu nổi khiến hắn không đứng vững được nữa. Dương ca ngã xuống đất, ôm chặt ống chân đau nhức, trừng mắt nhìn Thẩm Thời Trạch đầy ác ý.
“Đậu má mày, ông đây nhất định giết chết mày, mày cứ chờ đó cho ông!!”
Tiếng kêu đau đớn của Dương ca thảm thiết vô cùng, chỉ nghe thôi Lạc Phù cũng nổi da gà.
Chẹp chẹp, nghe là thấy đau.
Ánh mắt Thẩm Thời Trạch lạnh nhạt, chẳng mảy may động lòng trước lời hắn, đôi môi mỏng đỏ thẫm nhếch lên một đường châm biếm: “Được thôi.”
Hai người đang giằng co.
Lão Tam ở phía sau rình lúc Thẩm Thời Trạch không chú ý, định đánh lén.
Hắn lao một mạch tới sau lưng Thẩm Thời Trạch, con dao nhọn trong tay còn dính vết máu khô.
“Đi chết đi!”
Con dao nhọn trên tay Lão Tam đâm thẳng về phía bụng Thẩm Thời Trạch.
Lạc Phù ở phía xa thấy cảnh đó, trong lòng không khỏi thắt lại, vừa định lên tiếng nhắc thì Thẩm Thời Trạch dường như đã sớm đoán được.
Như mọc mắt sau lưng, cậu nghiêng người lui sang bên, vừa đủ để lưỡi dao lướt sát qua người.
Đến Lạc Phù cũng phải kinh ngạc trước khả năng phản ứng của cậu.
Lão Tam lao hụt, Thẩm Thời Trạch nhanh chóng xoay người, đạp một cú vào lưng hắn.
Kẻ muốn đánh lén là Lão Tam lập tức ngã sấp mặt.
Cả hai ngã lăn ra đất, đau đớn kêu la oai oái, không ngờ lần này lại đá trúng tấm sắt.
Lạc Phù lúc này mới yên tâm xem kịch, ánh mắt nhìn ra xa.
Phía xa, thiếu niên mặc áo hoodie tím đứng một mình, cây gậy bóng chày màu bạc chống bên chân, tóc đen bay theo gió, vài lọn che nửa đôi mày.
Nếu đặt trong khuôn viên đại học, đây chính là mẫu đàn anh đẹp trai khiến vô số nữ sinh si mê.
Lúc này, thiếu niên tuấn tú đứng trên cao nhìn xuống hai kẻ nằm rạp dưới đất, trong đáy mắt thoáng qua một tia sát khí.
Dương ca và Lão Tam vẫn chưa ý thức được hoàn cảnh của mình, miệng còn chửi bới.
“Đậu má, không tin mày dám đụng vào tao...”
Cả hai đều theo tiềm thức cho rằng Thẩm Thời Trạch chỉ là một học sinh, tuyệt đối không dám động vào bọn chúng.
Giây tiếp theo, Thẩm Thời Trạch nhấc gậy bóng chày, nện thẳng vào Dương ca, chẳng nói một lời thừa.
Dương ca căn bản không kịp phản ứng, trước mắt chỉ toàn một mảng đỏ. Sau một tiếng va đập trầm đục, hắn tắt thở ngay trong chớp mắt.
Lão Tam thấy cảnh này, ngẩn người hồi lâu, rồi mới chợt tỉnh nhận ra tình cảnh của mình lúc này.
Dương ca bên cạnh bị Thẩm Thời Trạch đập vỡ đầu ngay tại chỗ, trên gậy bóng chày máu me đầm đìa, tiếp theo sẽ đến lượt hắn!
“Hả? A a a... Đừng, đừng giết tôi!!”
Lão Tam nghĩ thế nào cũng không ngờ Thẩm Thời Trạch lại tàn nhẫn như vậy, nói động thủ là động thủ, căn bản không cho một cơ hội phản ứng nào.
Chủ yếu là cái thằng khốn này ngay cả một câu hù dọa cũng không thèm nói!
“Tôi! Tôi sai rồi!” Lão Tam run cầm cập, cả người không khống chế được mà run lên, một mùi khai nước tiểu dần tỏa ra.
“Tôi biết sai rồi, tôi không cố ý... Tôi nhường hết vật tư cho cậu, đừng giết tôi... đừng giết tôi...”
Thẩm Thời Trạch làm như không nghe thấy.
Khẽ nhếch khóe môi, nụ cười có vài phần bệnh hoạn, cậu từ trước tới nay chưa bao giờ là kẻ để lại hậu họa.
Cây gậy bóng chày lại giơ lên rồi nện xuống.
Trên đường xuất hiện thêm hai cái xác.
Thẩm Thời Trạch vẩy vẩy cây gậy bóng chày, hất máu trên đó xuống, rồi đi tới trước xe của bọn Lão Tam, lấy hết vật tư bên trong.
Cũng không ít, chỉ là xe của hai người họ có vẻ không nhét nổi, miễn cưỡng nhét một chút, chẳng biết có được không.
Thẩm Thời Trạch xách một đống lớn vật tư đi về phía xe.
Không vội lên xe ngay, mà đi ra phía sau kiểm tra chỗ bị va chạm, lõm một phần, không ảnh hưởng gì.
Nhét vật tư tạm được vào trong xe, Thẩm Thời Trạch mới quay lại ghế lái.
Tim bỗng đập nhanh hơn vài phần, cậu nắm chặt hai tay, không dám nhìn Lạc Phù.
Không biết cô ấy vừa thấy cảnh tượng lúc nãy, sẽ nghĩ gì...
