Chương 71: Trói lại
Thẩm Thời Trạch lái xe suốt cả một ngày, cho nên bữa tối hôm nay đương nhiên rơi vào tay Lạc Phù.
Bữa tối không quá cầu kỳ, chủ yếu dùng vật tư trong xe, toàn là đồ ăn nhanh.
Khéo tay cũng không làm nổi bữa ăn khi thiếu gạo, dù Lạc Phù có muốn nấu món gì ngon hơn cũng chẳng có điều kiện. Còn đồ trong Không gian, cô cũng không tiện lấy ra.
Vì vậy, Lạc Phù nhân cơ hội lười một bữa.
Cô lấy từ trong thùng ra hai hộp cơm tự sôi, thêm vài hộp đồ hộp và mấy cây xúc xích, dùng thẳng gói tự sôi hâm nóng.
Sau đó chỉ là chờ đợi, chỉ cần năm phút.
Lạc Phù chọn chỗ đối diện Thẩm Thời Trạch ngồi xuống, dùng đồng hồ đeo tay bấm giờ, rồi dựa vào sofa thẩn thờ.
Đây là một căn nhà dân tự xây, trang trí đơn giản, tường quét sơn trắng. Trong phòng khách chỉ có một bộ sofa và chiếc bàn trà, ngay cả tivi cũng không có.
Trên bàn trà thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng leo lét.
Ngoài trời mưa tầm tã, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng gầm trầm thấp của xác sống.
Ở trong nhà, nghe hai thứ âm thanh đan xen không ngừng ấy, không ngờ lại khiến người ta buồn ngủ lạ thường.
Thẩm Thời Trạch đang dựa vào sofa nhắm mắt dưỡng thần. Lái xe suốt cả ngày dài tiêu hao không ít tinh lực của cậu.
Cậu nửa nghiêng người dựa trên sofa, mũ áo hoodie phủ kín đầu, chắn luôn cả chút ánh sáng leo lét.
Không biết từ lúc nào, Thẩm Thời Trạch dần chìm vào giấc ngủ.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, mọi động tĩnh đều bị trận mưa lớn ngoài trời che lấp.
Năm phút sau, đồng hồ của Lạc Phù rung lên báo hiệu. Cơm tự sôi đã chín.
Lạc Phù vội đứng dậy kiểm tra. Cơm bốc hơi nghi ngút, trên mặt phủ một lớp sốt bò kho, mùi thịt thơm nồng phả thẳng vào mặt. Những miếng bò to phủ đẫm nước sốt, phần nguyên liệu rất hậu hĩnh.
Chỗ thịt bò này là Lạc Phù lén thêm vào.
Trước mạt thế, cô đã gói sẵn không ít bò kho. Suy đi tính lại, cảm thấy vẫn không nên ủy khuất bản thân, bèn lén cho thêm một chút.
Cô cho không nhiều, với người trông có vẻ chẳng bao giờ đụng đến cơm tự sôi như Thẩm Thời Trạch, chắc cũng khó nhận ra khác biệt.
Lạc Phù gọi một tiếng để nhắc cậu ăn cơm. Nhưng Thẩm Thời Trạch không hề phản ứng.
Cô tưởng mình gọi khẽ quá, liền tăng lớn âm lượng: “Thẩm Thời Trạch!”
Thẩm Thời Trạch vẫn không phản ứng.
?
Lạc Phù hơi cau mày, đứng dậy đi đến bên cạnh Thẩm Thời Trạch.
Mãi không thấy cậu động đậy, do dự một lát, cô đưa tay vén mũ áo hoodie của cậu ra.
Thiếu niên lúc này đang ngủ say, đôi mày nhíu chặt, trông có phần bất an.
Ánh đèn dầu vàng vọt không soi rõ hai gò má đỏ hồng bất thường, nên lúc này Lạc Phù vẫn chưa nhận ra có gì khác lạ.
“Hôm nay lái xe mệt đến vậy sao?” Đó là phản ứng đầu tiên của Lạc Phù.
Nghĩ vậy, cô lại phân vân không biết nên gọi cậu dậy ăn hay mặc cậu ngủ tiếp.
Cuối cùng, Lạc Phù vẫn quyết định gọi cậu dậy. Dù sao cơm cũng đã chín, để nguội sẽ không ngon.
“Thẩm Thời Trạch.” Lạc Phù đứng bên cạnh, lại gọi thêm một tiếng.
Đáp lại cô chỉ là đôi mày khẽ nhíu động. Cậu không hề mở mắt, cũng không tỉnh lại.
Lạc Phù lúc này mới nhận ra có gì đó không ổn.
Cô trực tiếp đưa tay lay người cậu. Qua lớp vải mỏng, Lạc Phù cảm nhận được hơi nóng rực truyền lên lòng bàn tay.
Thiếu niên như một con búp bê bông, mặc cho cô lay qua lay lại.
Dự cảm chẳng lành ngày càng mãnh liệt.
Cô nhanh tay sờ lên trán cậu. Nhiệt độ nóng bỏng khiến cô không khỏi tặc lưỡi. Sốt rồi!
Rõ ràng vừa nãy vẫn khỏe mạnh, sao lại sốt thế này?
Trước khi đến Quế Hoa Thôn, Thẩm Thời Trạch trông vẫn tràn đầy sức sống, ít nhất nhìn bề ngoài thì tinh thần rất dồi dào. Sao vừa vào nhà đã sốt?
Lạc Phù nghĩ mãi không ra.
Cô đặt thiếu niên dựa trở lại sofa. Ban đầu cô định vào phòng tìm chăn đắp cho cậu, nhưng không chắc cậu có bệnh sạch sẽ hay không.
Cuối cùng cô ra xe lấy tấm chăn Lâm Thanh Sơn đã chuẩn bị sẵn cho mỗi người.
Chiếc chăn mới tinh, màu xanh nhạt, trông khá hợp với Thẩm Thời Trạch.
Đắp chăn cho Thẩm Thời Trạch xong, Lạc Phù lấy thuốc hạ sốt từ trong Không gian, cầm thêm một chai nước khoáng, cho cậu uống.
Làm xong tất cả, Lạc Phù quay về vị trí của mình, bắt đầu ăn cơm.
Việc cần làm cô đều đã làm, chỉ là không biết Thẩm Thời Trạch khi nào mới khỏi.
Những lúc thế này, chỉ đành trông cậy vào thể chất của cậu ấy vậy.
Còn phần cơm của Thẩm Thời Trạch, Lạc Phù thu thẳng vào Không gian.
Dù sao Không gian cũng có chức năng giữ tươi, để ngoài nguội lạnh chi bằng cất vào trong giữ tươi.
Mãi đến khi ăn xong, phía Thẩm Thời Trạch vẫn không có một chút phản ứng nào.
Lạc Phù không yên tâm, lại tiến lên dò nhiệt độ của Thẩm Thời Trạch, vẫn nóng rực.
Cô ngồi xuống bên cạnh, nhìn gương mặt cậu hồi lâu, rồi lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Mưa lớn, sốt... Hai thông tin được nối lại với nhau, một tia sáng trắng lóe lên trong đầu Lạc Phù. Cô mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Tính toán thời gian, dường như cũng đã đến mốc này rồi — dị năng xuất hiện.
Sau khi cơn khủng hoảng mạt thế quét qua toàn cầu, một bộ phận người sống sót đã kích hoạt dị năng chỉ trong một đêm.
Giống hệt những gì Lạc Phù đã trải qua trước kia.
Người có tư chất kích hoạt dị năng sẽ lên cơn sốt. Vượt qua được cơn nguy hiểm này, dị năng sẽ được kích hoạt; không vượt qua, sẽ trở thành xác sống. Đây là một thử thách với cả rủi ro lẫn cơ hội.
Trước đây khi còn ở Thành phố A, Lạc Phù đã trải qua một lần, nên bây giờ cô không phát sốt.
Trạng thái trước mắt của Thẩm Thời Trạch rõ ràng là đang trong giai đoạn kích hoạt.
Dù không chắc rốt cuộc cậu có trụ nổi hay không, nhưng trong thâm tâm Lạc Phù vẫn mong cậu vượt qua.
Khó lắm mới tìm được một người bạn cùng đường làm việc dứt khoát, năng lực chiến đấu cũng không tồi, cô nào muốn cậu cứ thế biến thành xác sống.
Cân nhắc hai giây, Lạc Phù lấy nước linh tuyền từ trong Không gian, cẩn thận đút cho Thẩm Thời Trạch uống.
Tuy không biết thứ này rốt cuộc có tác dụng hay không, nhưng dù sao cũng có lợi cho cơ thể.
Cô có thể làm cũng chỉ có thế thôi, chuyện còn lại đều phải dựa vào chính Thẩm Thời Trạch.
Nếu cậu ấy ý chí không đủ kiên định, biến thành xác sống... Lạc Phù cũng hết cách.
Có lẽ điều duy nhất cô làm được là giúp cậu giải thoát.
Đến lúc quá nửa đêm, động tĩnh từ phía Thẩm Thời Trạch khiến Lạc Phù đang ngủ gà ngủ gật giật mình tỉnh giấc.
Cô ngáp dài, ý thức lúc này đã bắt đầu mơ hồ, nhưng vẫn không dám ngủ hẳn.
Một mặt là không có ai canh đêm, mặt khác phải đề phòng Thẩm Thời Trạch, chỉ sợ cậu kích hoạt thất bại, biến thành xác sống rồi xông đến cắn cô.
Lạc Phù ôm đao đường trong lòng, trên người đắp chiếc chăn Lâm Thanh Sơn dúi cho.
Vừa có động tĩnh từ phía Thẩm Thời Trạch, cô lập tức nhìn sang.
Thiếu niên hơi cuộn người lại, như đang chìm vào hồi ức đau khổ nào đó, thỉnh thoảng bật ra những tiếng nức nở khe khẽ, tựa như con thú nhỏ bị thương đang giãy giụa khổ sở.
Lạc Phù tỉnh táo hơn một chút, ánh mắt đặt lên gương mặt Thẩm Thời Trạch, không khỏi thẫn thờ.
Đường nét trên gương mặt thiếu niên thật sự không chê vào đâu được. Mảng sáng vàng nhạt hắt lên gò má, tựa như một lớp sa mỏng bao phủ, khiến cậu thêm vài phần nét đẹp mờ ảo.
Thế nhưng lúc này cậu trông vô cùng đau đớn, hàng mày tinh tế nhíu chặt, vùng trán lấm tấm một lớp mồ hôi mịn.
Gương mặt này cực kỳ nổi bật.
Chủ yếu là vì Thẩm Thời Trạch còn trẻ, năm nay chỉ mới mười chín tuổi, giữa thiếu niên và thanh niên có một nét mâu thuẫn rất riêng, khiến cậu càng thêm cuốn hút.
Lạc Phù cầm đao đường đi đến bên cạnh thiếu niên, thầm nghĩ: tình hình trước mắt của Thẩm Thời Trạch có vẻ không mấy khả quan.
Có nên tìm một sợi dây trói cậu lại trước không? Lỡ cậu thật sự biến dị, xui xẻo vẫn là cô.
Lạc Phù càng nghĩ càng thấy phương án này khả thi. Ý niệm vừa động, trong tay đã xuất hiện thêm một sợi dây thừng.
