Chương 74: Tim đập nhanh
Gương mặt thiếu nữ ở ngay trước mắt, làn da trắng nõn mịn màng, đôi mắt phượng sáng ngời, trong veo, khi tròn xoe lại có chút ngây thơ đáng yêu.
Cô rõ ràng lớn hơn cậu, nhưng nhìn lại có vẻ còn nhỏ hơn cậu một chút.
Nghĩ đến việc hai người vừa nãy đứng sát nhau, Thẩm Thời Trạch không khỏi tim đập nhanh, loay hoay căng thẳng.
Cậu cũng không hiểu, chuyện rõ ràng đã xảy ra rồi, sao bây giờ nghĩ lại vẫn thấy căng thẳng.
Có lẽ vì cậu chưa bao giờ đứng gần con gái đến vậy?
Đây là lần đầu tiên.
Từ sau biến cố hồi nhỏ, Thẩm Thời Trạch rất ít khi tiếp xúc với con gái.
Năm bảy tuổi, cậu bị bắt cóc. Cặp vợ chồng kia định giết cậu, nhưng trước khi bọn chúng ra tay thì người nhà họ Thẩm đã tìm được cậu.
Lúc đó, người đàn bà béo định làm với cậu một chuyện không thể nói ra.
Ả bảo thứ của thằng bé còn trinh có thể khiến ả hồi xuân... May là chưa kịp hạ thủ thì người nhà họ Thẩm đã đến.
Vì chuyện này, Thẩm Thời Trạch để lại bóng ma tâm lý.
Cậu không dám tiếp xúc với phụ nữ nữa. Chỉ cần chạm vào, thậm chí đứng gần thôi là cậu đã thấy như bị dị ứng, cả người khó chịu.
Chỉ có hai người phụ nữ cậu có thể chấp nhận là mẹ cậu và bà vú đã chăm cậu từ nhỏ.
Từ tiểu học đến cấp ba, Thẩm Thời Trạch đều học trường nam sinh. Sau này vào đại học, đại học lại không chia trường nam hay nữ.
Để có thể giao tiếp bình thường, cậu vẫn luôn điều trị với bác sĩ tâm lý, nhưng cậu không biết mình đã hồi phục đến đâu rồi.
Dưới sự thúc đẩy của sự kiện bất ngờ này, Lạc Phù lại trở thành người phụ nữ đầu tiên cậu tiếp xúc ở khoảng cách gần.
Nghĩ lại cảm giác lúc đó, Thẩm Thời Trạch không thấy có chút khó chịu nào.
Bệnh của cậu chắc đã khỏi.
Thẩm Thời Trạch khẽ mỉm cười, trong lòng có chút hân hoan.
Thế nhưng khi cảm xúc lắng xuống, đầu óc trống rỗng, trước mắt cậu không kìm được mà hiện lên hình ảnh vừa rồi.
Càng nghĩ, Thẩm Thời Trạch càng thấy ngại ngùng.
Chẳng mấy chốc, mặt cậu đỏ bừng cả lên.
Cậu lấy lòng bàn tay vỗ vỗ má, cố xua đi hơi nóng trên mặt.
Cậu cảm thấy mình có vẻ hơi vô tích sự.
Nhưng... trên người Lạc Phù có một mùi gỗ rất nhẹ, rất dễ chịu, có thể khiến người ta bình tĩnh lại.
Không... không đúng...!
Không nên nghĩ đến những chuyện này!
Thẩm Thời Trạch nhắm chặt mắt một lúc, cố chuyển sự chú ý.
Cậu giơ đầu ngón tay trỏ lên, phóng ra một luồng điện.
Luồng điện to bằng ngón cái, như con rắn nhỏ, lượn qua lượn lại trên đầu ngón tay cậu, vô cùng linh hoạt.
Chẳng bao lâu, sự chú ý của cậu dần dồn vào luồng điện.
Cậu bắt đầu phóng ra nhiều điện hơn, thậm chí còn điều khiển luồng điện nhảy múa, lắc lư qua lại, trông rất buồn cười.
Cứ như vậy kéo dài gần mười phút, một cảm giác choáng váng ập đến.
Không tập trung nổi, luồng điện trên đầu ngón tay Thẩm Thời Trạch đứt đoạn.
Cậu cũng nhận ra, việc sử dụng dị năng có hạn chế, giống như điểm kỹ năng trong trò chơi, dùng là tiêu hao, khi cạn sạch thì không thể tiếp tục sử dụng.
Một đêm trôi qua bình yên.
Sáng hôm sau, Lạc Phù tỉnh dậy, thấy Thẩm Thời Trạch đang ngồi trên sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nghe tiếng động, cậu nhanh chóng quay đầu lại, chào một tiếng:
– Chào buổi sáng!
Lạc Phù vươn vai, ậm ừ đáp lại:
– Chào buổi sáng.
Ánh mắt cô dừng trên mặt Thẩm Thời Trạch, sáng sớm mà trông cậu tinh thần phấn chấn, cô cũng yên tâm.
– Chị ăn sáng không? Em chuẩn bị hết cả rồi.
Trên bàn đặt một bình sữa và bánh mì, mỗi thứ hai phần. Nhưng trong tay Thẩm Thời Trạch không phải sữa mà là trà xanh.
Lạc Phù ngồi dậy, gấp chăn lại để bên cạnh.
– Ừm... vừa đúng bảy giờ, ăn xong là xuất phát nhé. – Lạc Phù nói.
Mưa ngoài trời lất phất, nhỏ hơn nhiều so với đêm qua. Trời đã sáng, chỉ hơi u ám một chút, không ảnh hưởng đến việc lên đường.
Thẩm Thời Trạch gật đầu:
– Được.
Cậu cầm túi bánh mì trước mặt, xé bao bì, lặng lẽ ăn.
Thấy vậy, Lạc Phù cũng ăn sáng.
Không gian yên tĩnh, Lạc Phù tìm đại một chủ đề:
– Em không uống sữa à?
Hầu hết mọi người ăn sáng đều quen uống sữa hoặc sữa đậu nành, nhưng bây giờ không có điều kiện uống sữa đậu nành.
Người uống trà xanh như Thẩm Thời Trạch, cô vẫn là lần đầu thấy.
Nghe vậy, Thẩm Thời Trạch ngẩng mặt lên, nuốt miếng bánh mì trong miệng rồi mới nói:
– Em uống sữa là dạ dày khó chịu.
Lâm Thanh Sơn có lẽ sợ hai người không đủ dinh dưỡng, nhét mấy thùng sữa to vào xe, còn chai trà xanh duy nhất là do chú ấy vô tình lục ra.
Lạc Phù trầm ngâm gật gù: thì ra là không dung nạp lactose.
Ăn vội vài miếng xong bữa sáng, hai người lại lên đường.
Đường cao tốc không đi được, lần này hai người chỉ có thể đi quốc lộ.
Từ Quế Hoa Trấn đến huyện Lâm, nếu không đi cao tốc thì ít nhất phải mất một tiếng rưỡi.
Hôm nay lẽ ra đến lượt Lạc Phù lái xe, nhưng Thẩm Thời Trạch lại bảo để cậu lái.
Lạc Phù tưởng cậu chỉ khách sáo, không ngờ thái độ cậu rất kiên quyết.
Cô cũng không muốn lái lắm, nên nhận lời luôn.
Thực ra, đường quốc lộ khó đi hơn nhiều, hoàn toàn khác với sự trống trải của cao tốc. Trên quốc lộ, chỉ vài chục mét lại thấy một hiện trường tai nạn và những chiếc xe bỏ hoang.
Xe của họ gần như chạy lạng lách mà qua.
May là mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, sau một tiếng bốn mươi phút, hai người đến huyện Lâm.
Huyện Lâm nằm ở biên giới tỉnh G. Muốn từ thành phố S đến thành phố G, bắt buộc phải đi qua huyện Lâm, nơi có một cây cầu lớn không thể bỏ qua.
Lạc Phù ngồi ghế phụ, lướt điện thoại, liên tục xem chỉ đường và các tuyến xung quanh.
– Đi tiếp đoạn nữa là đến cầu thôi. – Lạc Phù nói.
Qua cây cầu này, hai người chính thức vào tỉnh G.
Lại tiến thêm một bước dài về phía thành phố G.
Hai người không định đi thẳng qua trung tâm huyện Lâm, dù như vậy sẽ tiết kiệm thời gian, mà chọn đường vòng.
Huyện Lâm là một huyện nhỏ có năm mươi nghìn dân thường trú, nơi đông người thì thường có nhiều xác sống.
Đi thẳng qua trung tâm huyện thì đỡ thời gian, nhưng rủi ro cũng cao.
Huống chi không biết trong huyện có bao nhiêu xác sống. Cứ lái xe vào, một khi bị xác sống vây kín, không những mất vật tư mà ngay cả tính mạng cũng khó giữ.
Đoạn đường vốn chỉ mất mười mấy phút, vì đi vòng mà tốn thêm mấy chục phút, nhưng tất cả đều đáng giá.
Cơ bản không gặp rắc rối gì, gặp xác sống trên đường thì đâm thẳng hất văng là xong.
Từ đường làng nhỏ trở lại quốc lộ, lại chạy thêm một đoạn.
Hai người thấy vài chiếc ô tô tư nhân chạy từ hướng huyện Lâm tới, rất nhanh đã đuổi kịp rồi vượt qua.
Mấy chiếc xe này rõ ràng là cùng một nhóm, trông có vẻ cùng đường với họ, đều hướng về phía cây cầu lớn.
Mấy chiếc xe nối đuôi nhau chạy, mất nửa tiếng, cuối cùng đến lối vào cầu.
Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch là đến sau cùng.
Từ phía xa đã thấy mấy chiếc xe đó đỗ ở lối vào cầu.
Cả hai theo phản xạ nhìn nhau.
Đây là ý gì? Muốn chặn đường cướp vật tư à?
Thẩm Thời Trạch cố tình giảm tốc độ, dừng xe cách đám xe phía trước một cây số.
Ngay sau đó, một chiếc SUV màu đen phía trước mở cửa, một người đàn ông có dáng người cao ráo, thon dài bước xuống.
Ánh mắt gã nhìn thẳng về phía Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch.
Từng bước tiến lại gần.
