Chương 76: Cậu có muốn sang phòng mình không?
Nơi đầu ngón tay chạm vào có cảm giác ẩm ướt, Lạc Phù như bị điện giật, vội rút tay lại.
Đôi mắt hơi mở to, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Thẩm Thời Trạch dường như cũng ý thức được điều gì, thân thể hơi cứng lại. Viên hạt dẻ rang đường cứ thế ngậm trong miệng, không dám nhai.
Bầu không khí như vậy kéo dài khoảng năm phút.
Mãi đến khi xe chạy vào một thị trấn nhỏ, cảnh vật mới lạ khiến cả hai phân tâm.
Trời đã muộn, hai người đoán được tối nay phải dừng chân qua đêm ở đây.
Tiếng động cơ thu hút không ít xác sống. Cuối cùng, bọn họ đỗ xe trước một căn biệt thự độc lập.
Căn biệt thự này có diện tích rất lớn, cao hẳn năm tầng, ngoại thất đẹp đẽ, chủ nhân rõ ràng là người có điều kiện.
Khu sân trước biệt thự cũng rất rộng rãi, đỗ bốn chiếc xe của bọn họ mà vẫn thừa sức.
Xe lần lượt dừng lại, từ hai chiếc SUV màu đen phía trước có ba người đàn ông bước xuống, tay cầm vũ khí.
Người đi đầu cầm một chiếc kéo lớn, nhắm thẳng cổng chính, định cắt luôn ổ khóa.
Hai người còn lại mỗi người cầm một thanh đao dài, đi kèm bảo vệ anh ta.
Xác sống còn chưa kịp áp sát, hai người kia đã giải quyết gọn chỉ trong vài chiêu, hoàn toàn không coi lũ xác sống thường ra gì.
Lạc Phù nhìn cảnh đó, trong lòng cũng có phán đoán về thực lực của nhóm người này.
Có vẻ trước mạt thế, đám người này đều là dân luyện võ. Nhìn động tác và thủ pháp của họ, hoàn toàn không giống người thường.
Cánh cổng biệt thự nhanh chóng bị phá, nhưng xác sống vẫn lần lượt kéo tới.
Tiếng động cơ hơi lớn, thu hút đám xác sống xung quanh lại gần.
Ba người xuống xe không ham chiến, vội đẩy cổng cho ba chiếc xe chạy vào.
Xe lần lượt chạy vào sân, càng ngày càng nhiều xác sống xuất hiện từ bốn phía, tiến về phía biệt thự.
Một người trong đó giải quyết con xác sống gần nhất, phối hợp với hai người kia đóng sập cổng sân.
Cánh cổng kiên cố hoàn toàn ngăn cách bọn họ với đám xác sống.
Thẩm Thời Trạch và Lạc Phù đỗ xe ở một góc.
Số vật tư phía sau được bọn họ dùng vải đen trùm kín, lại vứt thêm vài mảnh bìa carton rách lên trên. Dù có người bám xe nhìn trộm cũng khó nhìn rõ bên trong có gì.
Đi cùng người khác, điều tối kỵ nhất là để lộ vật tư của mình.
Thẩm Thời Trạch không vì Chu Ôn Niên là anh họ mình mà lơi lỏng cảnh giác.
Điều này trùng hợp với suy nghĩ của Lạc Phù, trong lòng cô lại càng thêm vài phần coi trọng Thẩm Thời Trạch.
Quả đúng là một người bạn đồng hành tốt.
Số vật tư cần dùng trong hai ngày tới, Lạc Phù đã chuẩn bị sẵn từ trên đường.
Chiếc túi vải đựng đồ lấy từ chỗ Dương Ca, to nhỏ vừa phải, chất liệu dày dặn, căn bản không nhìn ra bên trong đựng gì.
Vật tư do Lạc Phù trông giữ.
Vừa định xuống xe, cửa kính bên chỗ Thẩm Thời Trạch bị gõ.
Chu Ôn Niên không biết từ lúc nào đã đến bên xe hai người, ra hiệu bảo Thẩm Thời Trạch hạ kính xuống.
Cửa kính từ từ hạ xuống, giọng Chu Ôn Niên vọng vào: “Tối nay nghỉ ở đây. Anh còn có việc, lát nữa qua tìm hai đứa.”
Anh ấy chỉ tới báo một tiếng, nói xong liền quay người rời đi.
Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch khẽ đáp lại, rồi mỗi người cầm vũ khí xuống xe.
Lúc bước xuống, họ vừa vặn nhìn thấy Chu Ôn Niên dẫn mấy người đàn ông cầm vũ khí đi vào biệt thự, kiểm tra nơi trú chân tối nay.
Lạc Phù đảo mắt quan sát xung quanh.
Trong sân, tính cả xe của hai người, tổng cộng có bốn chiếc xe đang đỗ.
Một chiếc là chiếc Ngũ Lăng thần thánh của hai người, ba chiếc còn lại là xe của đội Chu Ôn Niên.
Mọi người trên xe gần như đã xuống hết.
Ngoài bốn người vào biệt thự, trong sân còn bốn người: hai nữ, hai nam.
Hai người phụ nữ, một người ngoài ba mươi, một người trạc tuổi Lạc Phù, dung mạo có nét giống nhau, có vẻ là chị em.
Hai người đàn ông còn lại, một người trạc tuổi Chu Ôn Niên, diện mạo đoan chính, tay cầm một chiếc rìu.
Người còn lại là thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, có vẻ nhút nhát, rụt rè đứng bên cạnh người phụ nữ ngoài ba mươi kia.
Nhận thấy ánh mắt Lạc Phù đang quan sát, người phụ nữ kia quay sang nhìn cô, khẽ mỉm cười.
Vì lịch sự, Lạc Phù cũng mỉm cười đáp lại, rồi thu ánh mắt về.
Mạt thế, lòng người khó lường, chẳng ai có ý định chủ động bắt chuyện.
Lạc Phù đứng cạnh Thẩm Thời Trạch, tò mò hỏi: “Cậu quen bọn họ à?”
Thẩm Thời Trạch từ lâu đã quan sát bọn họ một lượt, cũng đại khái nắm được chút thông tin cơ bản.
Nghe Lạc Phù hỏi, Thẩm Thời Trạch hơi cúi đầu, đáp: “Không quen, chắc là bạn của anh Niên.”
Lạc Phù không hỏi thêm.
Cũng đúng. Nếu quen nhau thì đối phương đã sớm chạy tới chào Thẩm Thời Trạch rồi. Cô đúng là hỏi một câu ngốc.
Khoảng mười phút sau, bốn người gồm Chu Ôn Niên cuối cùng cũng từ trong biệt thự đi ra.
Chu Ôn Niên nói: “Bên trong không có vấn đề gì, vào đi.”
Nghe vậy, bốn người ở phía bên kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, vội vã đi về phía biệt thự.
Còn Chu Ôn Niên thì đi về phía Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch.
Sợ hai người không được tự nhiên, anh cố tình đến dẫn đường. Nhưng không phải dẫn họ vào biệt thự, mà là đưa họ đến một cái đình đá gần đó.
“Ngồi đi.”
Ghế đá trong đình phủ đầy bụi và lá khô, nhìn là biết nơi này đã hoang vắng từ lâu.
Lạc Phù tiện tay phủi bụi trên ghế rồi ngồi xuống.
Hai người kia lần lượt ngồi xuống. Chu Ôn Niên mở lời trước, ánh mắt dừng trên mặt Thẩm Thời Trạch: “Cuối cùng cũng có cơ hội ngồi xuống nói chuyện.”
“Bên trong thế nào rồi?” Thẩm Thời Trạch hỏi.
Chu Ôn Niên đưa tay trái lên vai phải, xoay xoay, rồi vươn vai một cái: “Cũng ổn. Tòa nhà này chắc là của phú thương nào đó xây để khoe của, bình thường chẳng có ai ở, bên trong không có xác sống.”
“Vậy à.”
“Có một chuyện phải nói trước với hai đứa, là chuyện vật tư. Vật tư của hai đứa còn đủ không? Tối nay hai đứa tự lo bữa tối, hai ngày tới cũng vậy.” Chu Ôn Niên nói rất thẳng thắn, dứt khoát.
Vật tư của hai người khá dư giả, vốn cũng không định chiếm lợi của họ, nên chẳng có ý kiến gì.
“Vật tư của tụi mình vẫn còn đủ, chuyện này anh khỏi lo.” Thẩm Thời Trạch nói.
Nói xong chuyện quan trọng nhất, Chu Ôn Niên mới bắt đầu hàn huyên với Thẩm Thời Trạch.
Hai người kể cho nhau nghe vài chuyện gần đây. Từ cuộc trò chuyện đó, Lạc Phù cũng thu được chút thông tin, đại khái là nhóm của Chu Ôn Niên thật ra chỉ là đội ngũ tạm thời gom lại.
Biết được điều này, sự đề phòng trong lòng Lạc Phù lại càng tăng thêm vài phần.
Người quen trên đường, không phải biết rõ lai lịch, mới ở chung vài ngày, là người hay quỷ cũng khó nhìn thấu.
Không nói chuyện quá lâu, khoảng mười phút sau, ba người cùng trở lại biệt thự.
Trong sảnh lớn của biệt thự không một bóng người.
Mọi người đều đã chọn phòng xong, vào phòng nghỉ ngơi.
Có vẻ các phòng tầng một đã bị chọn hết. Lạc Phù và Thẩm Thời Trạch nhìn nhau một cái, ăn ý cùng lên tầng hai.
Tầng hai gần như không có ai ở, cửa các phòng đều mở toang.
Chu Ôn Niên không lên lầu cùng hai người, anh cùng bạn mình ngủ tầng một.
Thẩm Thời Trạch chọn căn phòng gần cầu thang nhất, còn Lạc Phù nhìn quanh một lượt, định chọn căn phòng nằm ở góc xa nhất.
Đang định vào phòng, Lạc Phù bỗng nghe thấy tiếng Thẩm Thời Trạch.
“Lạc Phù…” Giọng Thẩm Thời Trạch có chút do dự, lại ngại ngùng.
Lạc Phù dừng bước: “Sao vậy?”
Trong bóng tối, phía bên kia im lặng hồi lâu, rồi mới tiếp tục cất tiếng: “Cậu… có muốn sang phòng mình không?”
