Chương 8: Mở hộp mù
Không gian vốn chỉ rộng bằng một sân bóng rổ, lúc này đã được mở rộng, diện tích biến thành một sân bóng đá, phía sau nhà gỗ còn xuất hiện thêm mấy khoảnh ruộng.
Hệ thống đắc ý nói: “Ký chủ, có bất ngờ không!”
Hệ thống giữ kín chuyện này bấy lâu, cố nhịn không nói cho Lạc Phù biết để dành điều bất ngờ.
Lạc Phù kinh ngạc nhìn quanh: “Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
“Năng lượng trong ngọc bội chạm hoa đã bị Không gian hấp thu. Không gian thăng cấp rồi! Diện tích phòng chứa đồ cũng tăng lên… À, ký chủ, mau vào phòng sách xem đi.”
Lạc Phù thầm nghĩ: Thảo nào diện tích vốn chỉ còn một phần ba mà cô vẫn nhét được nhiều thứ đến vậy.
Cô làm theo lời hệ thống, vào phòng sách nhìn một lượt, chẳng thấy có gì thay đổi.
“Phòng sách có gì à?” Lạc Phù quay một vòng, hơi thắc mắc.
“Mở hộp mù chứ gì!”
Vì Không gian thăng cấp, Cửa hàng hộp mù tặng thêm một lần sử dụng. Quay lại trước bảng điều khiển, màu đèn trên đó quả nhiên đã khác.
Lạc Phù: “Dùng được rồi à?”
“Có một lần sử dụng.”
Trước mắt là đủ loại hộp mù đẹp mắt, Lạc Phù suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng bấm chọn “Hộp mù kinh điển”.
Một chiếc hộp nhỏ hình khối xuất hiện trong tay cô.
Mở ra, trước mắt bắn ra một dòng chữ: “Chúc mừng nhận được kỹ năng: Tinh Luyện”
Lạc Phù còn chưa hiểu chuyện gì, dòng chữ cùng chiếc hộp đã biến mất.
“Ý này là sao?” Cô hỏi hệ thống.
Hệ thống cũng không hiểu: “Có lẽ là nghĩa đen chăng?”
Tinh Luyện – kỹ năng này dường như dành cho những thứ có tạp chất.
Nếu để trước tận thế, dùng trên châu báu ngọc bích thì cũng kiếm được kha khá tiền, nhưng trong thời tận thế thì lại hơi vô dụng, bỏ thì tiếc mà giữ thì chẳng ích gì.
… Khoan đã.
Lạc Phù chợt lóe lên một ý, nghĩ đến tinh hạch.
Tinh hạch trong não tang thi cũng có độ tinh khiết khác nhau. Tinh hạch càng tinh khiết thì năng lượng chứa bên trong càng nhiều, giá trị càng cao, nhất là loại mang thuộc tính riêng.
Chỉ một ý nghĩ, trong tay Lạc Phù liền xuất hiện viên tinh hạch lấy ra từ não con tang thi cấp một hôm nay.
Đó là một vật thể trong suốt hình thoi, long lanh đẹp đẽ như kim cương. Khó mà tưởng tượng được trong bộ não xấu xí của tang thi lại có thứ đẹp đẽ đến vậy.
Lạc Phù quan sát kỹ. Mơ hồ có thể thấy bên trong tinh hạch có những chấm đen nhỏ li ti.
… Không biết đây có tính là tạp chất không?
Lạc Phù nắm chặt viên tinh hạch trong lòng bàn tay, thử thầm niệm một tiếng “Tinh Luyện”. Viên tinh hạch lạnh ngắt trong tay dần trở nên ấm áp.
Đồng thời, cô cảm thấy cơ thể như bị rút sạch sức lực.
Mở tay ra nhìn, viên tinh hạch rõ ràng sáng hơn lúc nãy một chút, còn những chấm đen bên trong đã biến mất.
“Ký chủ, tôi cảm nhận được sự thay đổi! Nồng độ năng lượng của viên tinh hạch bây giờ rõ ràng cao gấp mười lần lúc nãy!”
“Thật sao!?” Lạc Phù vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Chẳng phải điều này có nghĩa là một viên tinh hạch trong tay cô lúc này có thể bằng mười viên của người khác sao!
Vốn tưởng là kỹ năng chẳng ra gì, ai ngờ lại hữu dụng đến vậy!
Cái Cửa hàng hộp mù kỳ lạ này, đúng là có thứ hay ho.
Lạc Phù thầm mong chờ điều gì đó.
Số tinh hạch trong tay đủ để Lạc Phù mở thêm một lần nữa, nhưng cửa hàng có giới hạn nên cô đành thôi.
Chuyện hộp mù tạm thời khép lại. Lạc Phù nhân cơ hội này tân trang lại nhà gỗ một lượt.
Sau đó, cô còn đổ xăng và sạc điện cho chiếc xe trong Không gian, sẵn sàng để bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra dùng.
Nhớ ra phía sau nhà gỗ còn mấy khoảnh ruộng, Lạc Phù bèn rắc một ít hạt giống rau.
Xong xuôi mọi việc, cô tắm rửa, giải quyết bữa tối qua loa rồi ngủ một giấc ngon lành.
Tám giờ sáng hôm sau, Lạc Phù đúng giờ ra khỏi Không gian, chuẩn bị đến Kinh Hoa Đại Hạ.
Kinh Hoa Đại Hạ nằm ngay đối diện quán cà phê, đi thẳng vài trăm mét rồi qua đường là tới.
Từ xa, cô mơ hồ nhìn thấy một chiếc trực thăng đậu trên sân thượng. Chắc chắn đó là đội cứu viện!
Lạc Phù không lái xe, đi bộ sang đó.
Tang thi quanh đây không nhiều; cả khu vực này thuộc về Kinh Hoa Đại Hạ. Khi tận thế bùng nổ, hầu hết nhân viên đều đang làm việc trong tòa nhà.
Thứ thực sự nguy hiểm là bên trong tòa nhà.
Lạc Phù vừa tránh tang thi vừa dần tiến lại gần tòa nhà, nhưng từ xa cô đã nghe thấy tiếng gầm rú của một chiếc xe thể thao ngày càng gần về phía mình.
Tiếng xe vang rất xa. Lũ tang thi xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, cảnh tượng buồn cười vô cùng.
Lạc Phù thầm kêu không ổn, co chân chạy ngay.
Thông tin này ngoài cô ra còn có người khác biết, chuyện này nằm trong dự liệu của Lạc Phù.
Nhưng cô không ngờ lại có người lái xe thể thao đến!
Tang thi vốn nhạy cảm với âm thanh, xe thể thao lại gây động tĩnh lớn như vậy, chẳng khác gì thiết bị triệu hồi tang thi.
Được lắm, đúng là chán sống!
Cô nhanh chóng chạy vào bên trong tòa nhà, thuận tay xử lý con tang thi định tấn công mình, dứt khoát bấm nút thang máy rồi bước vào.
“Cầu trời cho tên đó chỉ đi ngang qua chứ đừng tới đây…” Lạc Phù thầm nghĩ.
Nhưng có những lúc cầu trời cũng chẳng giúp được gì. Lạc Phù vừa dứt lời, tiếng xe đã gần hơn; chỉ thấy chiếc xe thể thao màu đỏ sến sẩm trượt một đường rồi tấp vào ngay trước tòa nhà.
Lạc Phù: “…”
Cửa xe mở ra, một gã thanh niên ăn mặc lòe loẹt bước xuống xe, chạy thẳng đến thang máy.
Cửa thang máy vốn sắp khép lại bị gã dùng tay gạt mạnh ra. Gã nhanh chóng chen vào, mặt vẫn còn vẻ kinh hồn, thở hổn hển.
Thang máy lại từ từ khép lại. Lạc Phù trông thấy càng ngày càng nhiều tang thi đang tràn về phía tòa nhà.
Mọi chuyện đang diễn biến theo hướng tồi tệ nhất.
Hai người trong thang máy, mỗi người một tâm trạng.
Kim Vũ đưa tay bấm vội nút lên tầng thượng, vẫn còn chìm trong niềm vui thoát chết trong gang tấc.
Trời mới biết lúc nãy bị tang thi đuổi theo, gã sợ đến mức nào!
Mãi đến khi thang máy chậm rãi đi lên, Kim Vũ mới bình tĩnh lại.
Sau đó, gã nhìn về người còn lại trong thang máy ngoài gã ra – Lạc Phù.
Người đó ăn mặc kín mít, đeo khẩu trang, không rõ mặt. Sau lưng đeo ba lô, tay cầm thanh trường đao.
Ánh mắt lạnh băng đang nhìn chằm chằm vào gã.
Kim Vũ bị Lạc Phù nhìn đến toàn thân không tự nhiên, nghĩ lại dáng vẻ lạnh lùng của cô lúc nãy, gã không nhịn được lên tiếng:
“Lúc nãy cô vội vàng đóng cửa thang máy làm gì! Tôi suýt bị cô hại chết!”
Ánh mắt Lạc Phù lại càng lạnh thêm.
“Là chính anh tự tìm chết.”
Nhờ cái thằng ngu này, chắc chẳng bao lâu nữa dưới tòa nhà sẽ tụ tập đầy tang thi, vậy mà gã vẫn còn mặt dày chất vấn cô?
Nghe vậy, vẻ mặt Kim Vũ có chút xấu hổ, nhưng rất nhanh đã phản bác: “Mẹ kiếp, cô mới muốn chết ấy!”
Gã đâu có cố ý lái xe thể thao tới, thật sự là hết cách.
Mấy hôm trước, gã vừa hay lái chiếc xe thể thao mới mua ra đường rú ga khắp nơi, ai ngờ tang thi lại đột nhiên xuất hiện, làm sao trách được gã!
Lạc Phù lười chấp gã.
Nhận ra Lạc Phù không phải dạng vừa, Kim Vũ cũng không dám nhiều lời.
Đang im lặng, thang máy lên tới tầng thượng, kêu “ding” một tiếng, cửa mở ra.
Lúc này, trên sân thượng đã tụ tập đông đúc, đếm sơ qua cũng phải vài chục người.
Nghe thấy tiếng thang máy, một số người liếc nhìn rồi dời mắt đi.
Lạc Phù quan sát một lượt.
Xét qua ngoại hình và trang phục, đám người này chẳng giàu thì cũng quyền thế.
Rõ ràng, thông tin cứu viện này chỉ truyền nhau trong giới có tiền.
Nếu không phải Lạc Trừng đã báo trước, e rằng Lạc Phù cũng sẽ bỏ lỡ.
Trực thăng và đội cứu hộ đã đến trước. Nhưng vì số người quá đông, mọi người đang tranh cãi ai đi trước ai đi sau.
“Mọi người bình tĩnh một chút. Chiếc trực thăng này hiện chỉ chở được mười người. Phụ nữ và trẻ em lên trước, những chiếc khác cũng đang lần lượt tới.”
